Nghe được tiếng khiêu chiến, sắc mặt phó tướng đám người đều thay đổi.
Hôm nay rốt cuộc là ngày gì, vì sao có nhiều người đến đây khiêu chiến như vậy.
Một bên khác, trời tối, Dư Quang cuối cùng mang đội ngũ chạy tới Diêm thành.
Như nàng suy đoán bình thường, trên tường thành Diêm thành dù vẫn như cũ có trọng binh trấn giữ, trông có vẻ bình tĩnh không hề lay động.
Nhưng những người này lại chậm chạp không hề luân phiên đổi vị trí, hơn nữa nhìn vẻ mặt cứng đờ của bọn họ, cũng đã đứng yên trên tường thành rất lâu.
Điều này vừa hay chứng minh ý tưởng của Dư Quang, trong thành không có người.
Khóe môi Dư Quang từ từ nhếch lên: Tốt lắm, Diêm thành là của nàng.
Thấy Dư Quang đứng trên sườn dốc mãi không động, Vương Cẩu cẩn thận tiến đến bên cạnh Dư Quang: "Thủ lĩnh, có muốn dùng máy bắn đá không."
Thật không ngờ, bọn họ thế mà lại muốn trong một ngày tiến đánh hai tòa thành, thật là bọn họ phiêu rồi a.
Nghe ra Vương Cẩu có sự thay đổi trong xưng hô, nụ cười trên mặt Dư Quang càng thêm vui vẻ: "Kéo một cỗ lên."
Máy bắn đá khổng lồ rất nhanh đã được đưa đến, Vương Cẩu đứng cạnh Dư Quang, giọng điệu cung kính nhắc nhở: "Thủ lĩnh, máy bắn đá này yêu cầu phải ở trên đất bằng mới có thể phát huy tác dụng lớn nhất."
Dư Quang nhảy xuống ngựa, đem dây cương đặt vào tay Vương Cẩu: "Không sao."
Nàng chỉ là tìm không ra vật nào lớn hơn khổ người máy bắn đá thôi.
Đám thủ vệ Diêm thành lười biếng tựa vào trường mâu trong tay mình.
Thành chủ bọn họ đã rời thành từ tối hôm qua.
Bởi vì thành chủ tin chắc, một tên binh lính có đôi khi có thể thay đổi cả cục diện chiến tranh.
Cho nên mang toàn bộ binh lực trong thành đi rồi.
Chỉ để lại bọn họ ở lại đây giữ thành.
Để không khiến người ta nhìn ra vấn đề, từ hôm qua đến bây giờ, bọn họ đã đứng nguyên mười hai canh giờ.
Lúc ấy nói thì hay, chỉ cần thành chủ chiếm được Hưng thành sẽ phái người quay về thay bọn họ.
Đến lúc đó, mỗi người bọn họ chẳng những có thể lĩnh mười thạch gạo, mà còn có được năm ngày hưu mộc.
Khi vừa nghe thấy những lời này, thực sự đã kích động không thể kiềm chế.
Nhưng chờ đến khi thật sự trải qua mới phát hiện, kiếm số lương thực này còn nhọc hơn ăn.
Lúc này, bọn họ đã mệt lử người, chỉ hận trời cao có thể giáng một đạo lôi xuống, trực tiếp đánh chết.
Đang nghĩ thì, lại nghe trên trời dường như có vật gì đó rơi xuống.
Binh lính theo bản năng ngẩng đầu, thấy một trận máy bắn đá gào thét mà đến.
Cùng với một tiếng vang lớn, thành lầu bị đập nát một góc, binh lính trên đầu tường rơi xuống mặt đất lả tả.
Vương Cẩu bịch một tiếng quỳ xuống đất, run rẩy ngẩng đầu nhìn về phía Dư Quang: "Thủ lĩnh đại nhân."
Thật không dám tưởng tượng, nữ hiệp có thần lực bẩm sinh này, đột nhiên lại là thủ lĩnh của hắn.
Dư Quang cười nhẹ nhàng vận động chân tay: "Mang đội ngũ vào thành đi, bọn họ sẽ mở cửa thành."
Vừa tiến vào cái thế giới này, chân tay rất cứng, quyền cước thi triển không được.
Vương Cẩu: "... " Không quản ngươi có tin hay không, kỳ thật ta cũng nghĩ vậy.
Ngay lúc đó, Dư Du dẫn theo ba đứa con ngủ lại trong một cái miếu hoang.
Đem từng đứa trẻ ôm từ lưng ngựa xuống, Dư Du nhìn Ngụy Vân Liên: "Con chiếu cố hai em trai, nương đi tìm cho các con chút đồ ăn."
Ngụy Vân Liên đầy mặt oán hận nhìn Dư Du: "Ngươi không phải mẹ của chúng ta, lúc đó vì sao ngươi không cứu nương thân ta, rõ ràng là ngươi ghen ghét thân phận của nương thân."
Người phụ nữ này rõ ràng có thể đưa bọn họ về tướng quân phủ, để cha nàng ra thành cứu nương thân.
Kết quả người phụ nữ này dẫn theo bọn họ liền chạy, nửa điểm không có ý quay về Hưng thành, điều này khiến nàng làm sao không nghi ngờ tâm địa của người phụ nữ này.
Sắc mặt Dư Du âm trầm nhìn Ngụy Vân Liên: "Vấn đề này ta đã nói rất nhiều lần rồi, lúc đó tình huống như vậy, ta căn bản không kịp cứu nhiều người hơn, nếu không cũng không vứt bỏ Dư Quang."
Những người kia kẻ đến không thiện, nàng đương nhiên muốn bảo vệ những người quan trọng nhất.
Về phần Dư Quang... Nghĩ đến Dư Quang, vẻ mặt Dư Du có chút không tự nhiên.
Nhưng nàng rất nhanh đã khôi phục bình thường: "Những người kia bắt mẹ ngươi là vì muốn làm cho cha ngươi phân tâm, nếu con thật hiếu thuận cha, bây giờ cũng không nên quay về, tránh cho làm cha con thêm phiền.
Chúng ta quay đầu sẽ an thân ở Lạc thành, thuận tiện nghe ngóng tình hình, nếu như Hưng thành an toàn, ta sẽ lập tức đưa các con về. Nhưng nếu như Hưng thành... Tóm lại các con phải nhớ, tình hình hiện tại chưa rõ, các con hiện tại chỉ có thể gọi ta là nương thân, tránh cho xảy ra chuyện khác."
Những lời về sau, Dư Du không nói tiếp, bởi vì Ngụy Vân Liên đã ôm hai em trai khóc lên.
Những lời này Ngụy Vân Liên không phải lần đầu tiên nghe được, lời thoại giống nhau, cũng không phải lần đầu tiên phát sinh.
Nhưng nàng chính là không tình nguyện gọi người phụ nữ này là nương thân.
Thấy mấy đứa trẻ bắt đầu ôm đầu khóc rống, Dư Du nhanh chân đi ra miếu hoang, nàng ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng: Hy vọng Dư Quang và Mang Lang có thể bình an vô sự.
Còn nàng, nguyện ý chăm sóc tốt dòng dõi của Mang Lang, không để cho bọn họ phải chịu bất kỳ tổn thương nào.
Ngụy tướng quân đột nhiên mở mắt, vừa chuẩn bị đứng dậy, nơi bả vai liền bị người đè lại: "Tướng quân an tâm chớ vội, xương sườn của ngài có tổn thương, sợ ảnh hưởng đến phế phủ, vẫn nên tĩnh dưỡng thì hơn."
Cảm giác được ngực đau tức, Ngụy tướng quân ho khan hai tiếng: "Ta đây là ở đâu!"
Ánh đèn dầu chiếu ra gương mặt hiền hòa của y giả: "Tướng quân hiện tại ở tích phúc y quán Nhữ thành."
Nghe thấy hai chữ Nhữ thành, Ngụy tướng quân lập tức cảnh giác: "Bản tướng quân sao lại ở đây."
Phản quân đã bị giải quyết, con nha đầu kia cũng đã phản quốc, hắn bây giờ đáng lẽ đang trấn thủ Hưng thành, thuận tiện cho mọi người thấy rõ lập trường mới phải.
Sao có thể dừng lại ở Nhữ thành được.
Rốt cuộc là ai đã đưa hắn đến đây.
Y giả tay nhẹ nhàng đặt lên vai Ngụy tướng quân: "Tướng quân an tâm chớ vội, hiện tại thân thể của ngài cần phải tĩnh dưỡng."
Đúng lúc Ngụy tướng quân muốn hỏi thêm chút tin tức thì, bên ngoài cửa sổ bỗng nhiên truyền đến tiếng kêu khóc loạn xạ của một cô gái: "Cút đi, các ngươi đều là đồ lừa gạt, các ngươi đang lừa ta, cút đi, cút đi!"
Nghe ra đó là tiếng của phu nhân nhà mình, Ngụy tướng quân lại lần nữa giãy giụa muốn ngồi dậy: "Đó là tiếng của phu nhân ta, các ngươi đã làm gì nàng."
Vừa tỉnh lại đã ở cái nơi xa lạ này, điều này khiến thần kinh hắn không tự chủ căng thẳng.
Y giả tuy trông có vẻ thân hình gầy yếu, nhưng lực trên tay lại không hề nhỏ.
Thấy Ngụy tướng quân muốn đứng lên, lập tức lại một lần nữa ấn người xuống: "Tướng quân bình tĩnh, phu nhân trước đó bị thương quá nặng, có lẽ về sau đi lại sẽ không thuận tiện được nữa.
Tại hạ sẽ cho người đưa phu nhân đến đây ngay, thân thể tướng quân vẫn cần phải tĩnh dưỡng."
Nghe thấy mấy chữ đi lại không tiện, Ngụy tướng quân khẽ "ừ" một tiếng.
Sau đó nghĩ đến một chuyện còn quan trọng hơn: "Hưng thành đâu, Hưng thành thế nào rồi."
Y giả nhẹ nhàng vuốt râu: "Điều này tại hạ không biết, có lẽ người đưa tướng quân đến đây trước đó, hẳn sẽ lại đến đưa tin, tướng quân đến lúc đó hỏi hắn là được."
Nghe lời này, Ngụy tướng quân nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng.
Hiện tại cũng chỉ có cách này!
Lão giả ra khỏi phòng, mấy tiểu đồng nhanh chóng tiến lại: "Sư phụ, ngài có nói cho tướng quân tin Hưng thành bị chiếm không ạ."
Vị Ngụy tướng quân này thật sự là thời vận không đủ, trưa vừa được đưa đến y quán, tối đến thành đã bị phá, phu nhân biến thành tàn phế, con cái không biết tung tích.
Tóm lại về sau những ngày tháng chắc cũng không dễ dàng gì!
(hết chương này)
