Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mau Xuyên: Ta Dựa Vào Phát Điên Văn Học Công Lược Bệnh Kiều Đại Lão

Chương 68: Bá tổng bạch nguyệt quang thế thân 68




"Ngươi ta đã là quan hệ bạn bè nam nữ, ngươi nói vì cái gì muốn liên hệ?" Thẩm An Độ quay đầu, yên lặng nhìn Khương Hủ.

Khương Hủ thẳng thắn trả lời: "Có thể là ta tìm ngươi không có việc gì a."

Thẩm An Độ: ". . ."

Trong lúc nói chuyện, Khương Hủ đã đẩy Thẩm An Độ đến cửa biệt thự.

Điền mật mã vào sau, tiếp tục đẩy Thẩm An Độ vào cửa, vừa đi vào phòng khách, liền có một bóng hình màu nâu biến thành tàn ảnh nhào về phía hai người.

Sau đó, dán vào một bên chân Thẩm An Độ, điên cuồng cọ ống chân hắn.

Khương Hủ: ?

Đồ chó, lúc ta về sao không thấy ngươi hoan nghênh như vậy?

Cảm nhận được có đồ vật đang cọ chân mình, Thẩm An Độ cũng cúi đầu nhìn lướt qua, nhận ra là con chó đã nuốt mất chip.

Đem Thẩm An Độ đẩy tới bên cạnh ghế sofa, Khương Hủ liền muốn đi phòng bếp tìm đồ ăn, vừa đi được hai bước, đột nhiên quay đầu lại hỏi Thẩm An Độ một câu, "Muốn ngồi ghế sofa không?"

Xe lăn chắc chắn không thoải mái bằng ghế sofa.

Thẩm An Độ vốn định nói không cần, nghĩ đến cái gì đó, im lặng, gật đầu với Khương Hủ.

Vừa gật đầu xong, liền cảm giác được hơi thở quen thuộc lẻn đến chóp mũi, Thẩm An Độ rất quen thuộc vòng tay lên cổ Khương Hủ.

Đợi Khương Hủ đặt hắn lên sofa xong, Thẩm An Độ cũng không có ý buông ra.

Khương Hủ thấy vậy, nghĩ đến chuyện tối ở khách sạn, cho rằng hắn lại muốn thân mật, thế nên, không nói hai lời liền ấn người nằm xuống sofa.

Thẩm An Độ: ?

Thẩm An Độ đưa tay, chống đầu Khương Hủ, nhìn Khương Hủ đang đè trên người mình, tức giận nói: "Làm gì?"

Khương Hủ mặt không chút thay đổi nói: "Hôn môi."

Thẩm An Độ: ". . ."

Đồ háo sắc."Hôn thì được, trước trả lời ta mấy câu hỏi."

Khương Hủ: "Ngươi hỏi đi."

Rõ ràng là chính mình muốn hôn, còn bắt nàng trả lời câu hỏi, phiền phức.

Thẩm An Độ: "Ba ngày này, có nhớ ta không?"

Khương Hủ gật đầu, "Nhớ."

Nghĩ xem làm sao chữa khỏi bệnh kín của hắn, rồi đi ngủ sớm với hắn.

Thẩm An Độ: "Nếu nhớ, sao không liên lạc với ta? Sao không gọi điện cho ta, không nhắn tin cho ta, cũng không đến tìm ta?"

Vốn muốn làm lơ nàng mấy ngày, nhưng nghĩ lại, có lẽ chỉ mình hắn thấy khó chịu, cho nên, cuối cùng vẫn là đến tìm nàng.

Khương Hủ: "Bận."

Thẩm An Độ: "Bận gì?"

Khương Hủ: "Kiếm tiền dưỡng lão."

Thẩm An Độ: ". . ."

Mấy giây sau, nói với Khương Hủ, "Ta nuôi ngươi, về sau, ngươi chỉ cần nghĩ đến ta."

Thấy Khương Hủ không nói gì, Thẩm An Độ lại mở miệng, "Nghe không?"

Khương Hủ qua loa gật đầu: "Ừ ừ."

Thẩm An Độ không phải không nhìn ra sự qua loa của nàng, trong lòng có chút bất lực.

Thôi, về sau chậm rãi dạy dỗ.

Nghĩ vậy, buông tay đang đặt trên trán Khương Hủ ra, "Bây giờ, có thể hôn rồi."

Khương Hủ nghe xong, lập tức chụp lên môi Thẩm An Độ.

Chỉ là, không đầy lát sau, môi Thẩm An Độ liền truyền đến một trận đau đớn, vị máu tanh tràn ngập trong miệng.

Thẩm An Độ: ?

Đây là hôn môi hay muốn ăn người?

Giữ gáy Khương Hủ, nhấc người đang lung tung mút lên.

Khương Hủ một mặt bất mãn nhìn Thẩm An Độ.

Thẩm An Độ: "Học kỹ thuật hôn với ai thế? Chắc chắn là đang hôn môi chứ không phải muốn ăn thịt người?"

Khương Hủ nghiêm túc nói: "Học từ ngươi, lần trước."

Thẩm An Độ: ?

Ngươi chắc chắn không?

Mặc dù lần trước quả thực là nụ hôn đầu tiên của hắn, nhưng mà… Không đến mức tệ vậy chứ?

Hơn nữa, hắn cũng có cắn nát môi nàng đâu."Ta luyện thêm chút nữa." Thấy Thẩm An Độ không nói gì, Khương Hủ nói một câu như vậy, sau đó thoát khỏi lực đạo trên tay hắn, lại dán lên môi hắn.

Thẩm An Độ âm thầm tặc lưỡi, giữ gáy Khương Hủ, phản công.

(hết chương này).


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.