Hệ thống vốn còn muốn ngăn cản Khương Hủ một chút, nhưng sự tình đều đã phát triển đến bước này, cũng chỉ có thể âm thầm cầu nguyện đại lão đừng làm giảm hảo cảm
Bất quá, kỳ thật giảm cũng có chỗ tốt, vừa vặn làm túc chủ đụng phải tường, làm nàng biết, không nghe lời mình thì hậu quả sẽ thế nào
Mộc Hồi liếc mắt nhìn cái túi rác màu hồng bị đưa tới trước mặt mình, nhướng mày nhìn Khương Hủ, "Đưa túi rác cho ta, đồng học, ngươi bảo ta đi nhặt rác à
Khương Hủ: "Đồng phục
Mộc Hồi im lặng một chút, khẽ tặc lưỡi, lười biếng nói: "Hôm qua chẳng phải bảo ngươi mặc xong rồi trực tiếp
Khương Hủ: "Giặt cho ngươi, còn may huy hiệu cho ngươi
Hệ thống nói, Mộc Hồi có nhận hay không không quan trọng, quan trọng là phải để Mộc Hồi biết mình đã giặt đồng phục cho hắn, may huy hiệu
Mộc Hồi:
Huy hiệu
Huy hiệu chẳng phải đã bị chó tha đi rồi sao
Mộc Hồi vừa nghĩ, vừa rũ mắt cúi đầu nhìn chằm chằm vào cái túi ni lông Khương Hủ đưa tới, không nói một lời
Lâm Sóc Phong thấy vậy, sợ Mộc Hồi nổi giận, sau đó đánh Khương Hủ một trận, liền vội mở miệng, "Cái đó, Khương Hủ à, nếu Hồi ca đã nói không cần, quần áo này cậu cứ cầm đi vứt đi
Lời của Lâm Sóc Phong còn chưa dứt, đã thấy Mộc Hồi động, đưa tay nhận lấy túi ni lông trong tay Khương Hủ
Lâm Sóc Phong:
Mộc Hồi nhận túi xong, nhìn Khương Hủ hỏi: "Huy hiệu tìm ở đâu ra
Khương Hủ: "Trong miệng chó
"
Im lặng mấy giây, Mộc Hồi mới nói tiếp, "Hôm qua chẳng phải bảo cậu ném rồi sao
Khương Hủ đưa tay ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mộc Hồi nhìn Khương Hủ với ánh mắt dò hỏi
Khương Hủ: "Giúp ngươi ném
Mộc Hồi: "
Giúp
Ta
"Ta tự có tay, không cần phiền vị đồng học đây giúp ta ném
"À, vậy tạm biệt
Khương Hủ nói, thu tay lại, không nói gì thêm nữa, quay người rời đi ngay
Cùng Khương Hủ đến đây, còn chưa hiểu đầu đuôi Lạc Hàn Vũ định đuổi theo Khương Hủ thì đã bị Mộc Hồi kéo tay lại
Lạc Hàn Vũ thấy vậy, chỉ đành từ bỏ ý định đuổi theo Khương Hủ, mà quay sang nhìn Mộc Hồi đang giữ tay mình, "Sao thế
Mộc Hồi buông tay Lạc Hàn Vũ ra, xoa xoa vào vạt áo, từ tốn nói: "Sóc Phong có chuyện muốn nói với ngươi
Lâm Sóc Phong:
Ơ
Ta có sao
Ta không có mà
Không phát hiện ra hành động ghét bỏ của Mộc Hồi, Lạc Hàn Vũ nghe xong lời hắn nói, liền chuyển mắt sang Lâm Sóc Phong, hỏi: "Sóc Phong, chuyện gì thế
Lâm Sóc Phong: "
Ta cũng muốn biết là chuyện gì, sự thật là căn bản không có gì mà
Lâm Sóc Phong nhìn nhìn Lạc Hàn Vũ, lại nhìn một chút Mộc Hồi, cuối cùng, không nói được gì hắn chỉ có thể bị ép phải nói, "Cái kia, là thế này, là hôm qua, ta với Hồi ca thấy Khương Hủ ướt sũng toàn thân, cứ như là bị bắt nạt ấy
"Cậu quay đầu tốt nhất nên tra xem ai làm, ai ~ Khương Hủ cũng quá đáng thương, chẳng phải cậu thích nàng sao
Quan tâm nhiều vào nhé
"Đúng, còn có, mặc dù cậu không thích Cố Tình, nhưng dù sao cũng đã có hôn ước với Cố Tình, cậu không thể làm như vậy được, tổn thương Cố Tình chưa nói, còn làm Khương Hủ bị mắng là tiểu tam, chuyện này cậu phải xử lý cho tốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Sóc Phong vốn dĩ không có gì để nói, bỗng nhiên nhớ ra chuyện hôm qua, liền tiện miệng nói vài câu, thế là đã lỡ miệng thì không dừng lại được nữa
Lạc Hàn Vũ nghe hắn nói, trong lòng thấy kỳ quái
Không hiểu sao hắn lại nói đến chuyện này, dù sao, hắn biết Lâm Sóc Phong không thích xen vào chuyện người khác, bất quá, ngoài mặt vẫn gật đầu, "Ta biết, người bắt nạt Khương Hủ, ta đã cảnh cáo rồi, bên Cố Tình cũng đã đồng ý hủy hôn ước, không quá ba ngày sẽ giải quyết được
Đến lúc đó, hắn có thể thổ lộ với Khương Hủ
(hết chương này).
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]