Mê Vợ Không Lối Về

Chương 39: Tôi không phải là người đàn ông xấu







Lời bác sĩ nói ngày đó còn vang vọng ở bên tai, tất cả đều là giọng nói vô tình của bác sĩ: “Em trai cô đã không thể cứu được nữa"

Nước mắt đảo quanh viền mắt rồi rơi xuống
Cô ôm thật chặt Trang Kha Nguyệt: “Em trai đang đi học, lần sau em sẽ dẫn em trai tới thăm mẹ
Mạch suy nghĩ Trang Kha Nguyệt hơi hỗn loạn, nghi ngờ khẽ gật đầu rồi không nói chuyện nữa
Lâm Tử Lạp lau nước mắt trên mặt, mỉm cười: “Mẹ muốn ăn gì
Con sẽ mua tới cho mẹ
Trang Kha Nguyệt không nói gì, hai tay ôm lấy đầu gối, đây là biểu hiện không có cảm giác an toàn
Lâm Tử Lạp nói chuyện với bà nhưng bà chỉ ngây người nhìn nơi nào đó, tầm mắt không có tiêu cự, có phần tan rã
"Mẹ…" Lâm Tử Lạp nắm vai bà và lắc: “Mẹ nói chuyện với con đi, mẹ nhìn con đi
Con là Lạp Lạp, con gái mẹ đấy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vừa rồi rõ ràng bà nhận ra cô, còn gọi tên cô
Lâm Tử Lạp có phần không tiếp nhận được chuyện ký ức của bà lẫn lộn như vậy, lúc nhớ lúc không
"Cô không nên làm như vậy
Y tá đi qua kiểm tra nhìn thấy Lâm Tử Lạp hơi kích động thì bước vào chặn cô lại nói
Lâm Tử Lạp nhìn y tá: “Có phải bệnh mẹ tôi lại nghiêm trọng hơn không
"Người bệnh tâm thần là như vậy đấy
Y tá nhìn đồng hồ: “Sắp hết thời gian thăm hỏi rồi
Cô đừng quá kích động ở trước mặt người bệnh, làm vậy sẽ kích thích đến người bệnh đấy
Lâm Tử Lạp khẽ gật đầu: “Tôi biết rồi
Lâm Tử Lạp nói với bà về chuyện lúc trước, chìm trong một số hồi ức
Khi đến giờ, y tá gọi cô, cô mới hoàn hồn, nhìn Trang Kha Nguyệt lưu luyến: “Mẹ, mấy ngày nữa con sẽ quay lại thăm mẹ
"Lạp Lạp
Lúc Lâm Tử Lạp đi tới cửa, Trang Kha Nguyệt bỗng nhiên lên tiếng
Cô xoay người, phát hiện bà không nhìn mình
Trang Kha Nguyệt ngây người nhìn nơi nào đó, lẩm bẩm: “Con gái tôi Lạp Lạp mang thai, đứa trẻ không có ba, về sau con bé phải làm thế nào
Bà nói xong thì khóc
Lâm Tử Lạp chỉ cảm thấy ngực đau đớn như bị lửa đốt
Cô sợ mình sẽ không kìm nén được cảm xúc nên vội quay đầu đi ra khỏi phòng
Cô ngồi mình ở trên chiếc ghế dài trong hành lang
"Lạp Lạp
Hà Khiếu Thiên mặc áo blouse đi tới
Lâm Tử Lạp đứng lên
Hà Khiếu Thiên đi tới trước mặt cô, vỗ nhẹ vào vai cô và ra hiệu cho cô ngồi xuống: “Anh có lời muốn nói với em
Lâm Tử Lạp lại ngồi xuống ghế dài, Hà Khiếu Thiên ngồi ở bên cạnh cô: “Em thấy rồi đấy
"Ừ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô nắm hai tay với nhau, lòng bàn tay đầy mồ hôi
"Em phải chuẩn bị tâm lý đi, tình trạng như vậy rất khó có thể hoàn toàn bình phục được
Hà Khiếu Thiên thở dài: “Bác đã bị đả kích quá lớn, phát tác ra rất nghiêm trọng, bác sẽ lựa chọn quên đi một vài chuyện, đặc biệt là chuyện đau khổ, ký ức xuất hiện sự lẫn lộn
Lâm Tử Lạp cắn môi: “Sự thật là mẹ đã quên mất chuyện Tân Kỳ không còn, mẹ hỏi em sao không dẫn thằng bé đi gặp mẹ
Hà Khiếu Thiên giơ tay ôm lấy cô và xoa cánh tay cô: “Em đừng khóc, có anh ở đây rồi
Em yên tâm, mẹ em ở đây, anh sẽ chăm sóc tốt cho bác
Lâm Tử Lạp cúi đầu, nói: “Cảm ơn
"Em còn khách sáo với anh làm gì
Hà Khiếu Thiên rũ mí mắt xuống, cân nhắc rất nhiều lần nhưng vẫn nói ra suy nghĩ của mình: “Lạp Lạp, chờ tới giao hẹn giữa em và Tông Triển Bạch hết, em hãy để anh chăm sóc cho em nhé
Lâm Tử Lạp ngây người nhìn Hà Khiếu Thiên: “Anh…"

"Anh biết em khó có thể tiếp nhận được chuyện này ngay
Em biết anh cũng không phải chỉ một ngày hai ngày, anh không phải là một người đàn ông xấu, anh chỉ muốn chăm sóc em mà thôi
Em không suy nghĩ cho mình thì cũng nên suy nghĩ cho đứa trẻ trong bụng
Đứa trẻ cần có một gia đình đầy đủ mới có lợi cho sự phát triển của nó
Anh có năng lực này
Hà Khiếu Thiên đã nói tới mức nay, cô còn không rõ thì đúng là ngu ngốc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô luôn xem Hà Khiếu Thiên như người thân của mình
"Em yên tâm, anh sẽ đối xử với nó như con ruột của mình vậy
Hà Khiếu Thiên đặc biệt nghiêm túc
Lâm Tử Lạp im lặng một lúc lâu vẫn không biết nên trả lời thế nào: “Anh, em… em chưa từng nghĩ tới…"

"Em đừng vội từ chối
Hà Khiếu Thiên nhìn cô: “Em đã nghĩ tới chưa
Sau khi đứa trẻ sinh ra, tương lai nó hỏi em là ba đâu, em sẽ làm thế nào
Anh là bác sĩ tâm lý, anh biết đứa trẻ lớn lên trong gia đình độc thân có thiếu sót trong tính cách, em hãy nghĩ cho con của em, cân nhắc kỹ một chút đã
Thái độ của Hà Khiếu Thiên vô cùng thành khẩn, thoải mái trước một sự thay đổi
Bệnh của Trang Kha Nguyệt sợ rằng khó có thể bình phục, cô không có tiền, lại sinh con, có thể tưởng tượng được cuộc sống sau này khó khăn thế nào
Anh thật sự muốn chăm sóc cho cô
Lâm Tử Lạp cúi đầu
Cô phải thừa nhận Hà Khiếu Thiên nói có mấy lời rất đúng, đứa trẻ cần gia đình hoàn chỉnh mới có lợi cho sự trưởng thành của nó
Chỉ là.
Cô cũng không dễ dàng tiếp nhận điều này
Đứa trẻ này không phải là con anh
Hơn nữa gia đình anh cũng không bình thường
"Lạp Lạp…"

"Anh
Lâm Tử Lạp nhanh chóng ngắt lời anh
Cô móc từ trong túi ra một tập tiền, đưa cho anh: “Lần trước anh đã ứng tiền thuốc men giúp em, em trả lại cho anh
Ban đầu cô tính gặp Trang Kha Nguyệt xong sẽ liên lạc với anh, không ngờ lại gặp anh ở đây, anh… còn nói vài lời ngoài dự đoán của cô
Hà Khiếu Thiên nhìn tập tiền này, sắc mặt dần dần trầm xuống: “Tiền này là do anh ta cho em à
Lâm Tử Lạp lắc đầu: “Không phải, là Lâm Viên Trung cho em
Cô cũng không nói rõ ràng
Hà Khiếu Thiên không tin, đó là một người đàn ông vô tình, ông ấy sẽ tự nhiên cho cô tiền à
"Lạp Lạp…"

"Anh, em còn phải đi làm nữa
Lâm Tử Lạp đứng lên, nhét tiền vào trong lòng Hà Khiếu Thiên: “Đây là em nợ anh, vẫn nên trả lại
Cô nói xong vội vàng đi ra ngoài
Hà Khiếu Thiên không đuổi theo
Có lẽ cô khó có thể tiếp nhận ngay lập tức
Anh cần cho cô chút thời gian tiêu hóa
Lâm Tử Lạp đến công ty thì đã gần tới buổi trưa
Khi cô đi về chỗ của mình lại bị người cản đường
Người cản cô ấy là Ngô Giai Lộ, chị em tốt của Anh Đài
Anh Đài bị đuổi vì Lâm Tử Lạp
Có thể là do Anh Đài có sai, nhưng Anh Đài sẽ không vô duyên vô cớ hãm hại cô
Chắc chắn là cô đã có chỗ nào sai trước
"Cô đến muộn
Ngô Giai Lộ nhìn cô
"Tôi đã xin nghỉ
Giọng Lâm Tử Lạp lãnh đạm nói
Cô mới tới, người trong phòng làm việc không thân thiện với cô, nên thật ra cô không để ý lắm
Cô bỏ mặc Ngô Giai Lộ ở đó lại muốn đi, ai ngờ Ngô Giai Lộ nắm lấy cánh tay: “Cô nói láo
Cô ta đã nghe ngóng được từ chỗ của Tần Lộ Khiết
Lâm Tử Lạp không xin nghỉ với Tần Lộ Khiết
"Tôi thật sự đã xin nghỉ rồi, mong cô tránh ra một chút được không
"Không được
Cô rõ ràng đang nói dối
Cô sẽ không cho rằng lần trước được tổng giám đốc Tông che chở thì có thể muốn làm gì thì làm chứ
Chuyện ngày đó, bọn họ không suy nghĩ sâu, chỉ cho rằng Tông Triển Bạch nhất thời nóng đầu mới làm vậy
Giọng Lâm Tử Lạp lạnh xuống: “Bây giờ mời cô tránh ra
Nếu cô không tin có thể tự mình đi hỏi tổng giám đốc Tông
Cô không muốn đối địch với ai, chỉ muốn im lặng làm tốt công việc của mình, vì sao mọi người cứ tới gây sự với cô
"Hai rưỡi chiều sẽ có cuộc gặp với chủ tịch ngân hàng Hối Phong
Tám giờ tối có một bữa tiệc…"

Tông Triển Bạch đút một tay trong túi quần, bước chân vững vàng, vừa đi vừa nghe Tần Lộ Khiết ở phía sau báo cáo hành trình
"Bữa tiệc tối thì bảo Quang Kình đi thay anh
Anh không nhanh không chậm mở miệng nói
"Bữa tiệc lần này là bữa tiệc kỷ niệm trăm năm của Đỉnh Phong, không đi sợ rằng không ổn lắm
Đỉnh Phong là công ty được thành lập từ thế kỷ trước, bắt đầu từ nghề trang sức
Đến bây giờ nó đã có lịch sử trăm năm…

"Tổng giám đốc Tông, thư ký Tần
Ngô Giai Lộ giống như tìm được nhân chứng, kéo Lâm Tử Lạp đi tới: “Thư ký Tần, cô ta đã xin phép cô được nghỉ chưa
Tần Lộ Khiết ngẩng đầu nhìn Tông Triển Bạch, lắc đầu: “Không, sao vậy
"Cô ta đến muộn, còn nói mình đã xin nghỉ rồi
Giọng Ngô Giai Lộ cao lên hai tông: “Lẽ nào mới tới lại không cần tuân theo quy định của công ty à?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.