Mình Thích Nhân Vật Phản Diện Này

Chương 18: 18: Ai Mà Chẳng Có Nỗi Khổ Riêng





Đường Y Nhiên trở về nhà liền uống thêm một liều thuốc ức chế nữa
Ba mẹ cô hoảng luôn, tra hỏi cô rất nhiều thứ, như là "Con phát tình?", "Ở đâu?", "Có alpha nào ở gần đó không?", "Con tự về hay ai đưa con về?", "Con không sao chứ?", "Con có khó chịu ở đâu không?",...!Y Nhiên cũng bối rối theo, đành khai báo hết
"Con không sao cả
Không có bị cái, cái đó như ba mẹ nghĩ đâu
Không có, cậu ấy, là bạn con á
Cậu ấy tên Vân Hà, là alpha, cũng là, là, định mệnh, định mệnh của con
"..
"Con bảo gì cơ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Định mệnh
Định mệnh!
"Dạ, con phát tình bởi vì ngửi thấy mùi pheromone của cậu ấy
Ba mẹ Đường Y Nhiên là một đôi A-O điển hình của thế giới này, họ hiểu hai chữ "định mệnh" rõ biết bao nhiêu
"Định mệnh", giống như tên gọi của nó, tỉ lệ tương thích pheromone càng cao, omega càng dễ rơi vào kì phát tình khi hai A-O ở chung một chỗ
Không cần biết hai người có yêu nhau không, chỉ cần biết không ai không động lòng trước "định mệnh"
Không ai có thể chống lại gen của mình
Ba mẹ Đường không vì hai chữ "định mệnh" mà hết lo lắng, ngược lại còn lo lắng hơn
Con gái vừa phát tình lần hai đã tìm thấy định mệnh
Nghĩ sao cũng thấy ngày "bán con" càng lúc càng gần
"Cậu ta là người như thế nào
Nói rõ cho ba mẹ xem xem
Đường Y Nhiên cũng ngạc nhiên
Cứ tưởng chỉ cần nói Vân Hà là định mệnh của cô thì ba mẹ sẽ không còn quan tâm nhiều nữa
Dù vậy, cô vẫn ngoan ngoãn kể về Vân Hà:
"Vân Hà là con gái nha
Nhưng mà mạnh mẽ lắm
Cậu ấy đã giúp con khi con bị bắt nạt ở trường..
"Con bị bắt nạt
Sao không nói cho ba mẹ nghe
"Dù sao cũng là chuyện nhỏ xíu thôi à
Bọn nó ỷ đông nên ăn h.i.ế.p con mà thôi
Lúc đó Vân Hà đã giúp con đuổi bọn chúng đi
Sau này cũng không biết vì gì mà cũng không bắt nạt con nữa
Con nghĩ là do Trung nó giúp con
Mà dù sao thì Vân Hà cũng rất tốt
Cậu ấy vs Trung là hai người duy nhất sống sau vụ kia
Ở bệnh viện thì phòng bệnh cũng gần với phòng của Trung lắm ạ
Con hay sang chơi với cậu ấy..
"Khoan, khoan đã
Con, gặp ba mẹ con bé rồi
"Dạ, gặp nhiều là đằng khác
Ba mẹ cậu ấy khá thích con, đối xử với con khá tốt
"Thế thì tốt
Hôm nào ba mẹ sẽ sang thăm nhà con bé sau"
Để tiện bàn chuyện sau này
"Hả
Sao lại sang thăm
Ba mẹ á
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Ừa
Chuyện này để ba mẹ tính
Con đi lên phòng nghỉ ngơi đi
Mẹ con pha sẵn nước tắm rồi đó
Có tắm thì xuống tắm nghen
"Dạ, con biết rồi
- ---
Vân Hà nằm cù bơ cù bấc suốt một ngày
Không phải là cơ thể cô bệnh hay như thế nào mà là tâm trí cô mệt mỏi
Cô vẫn luôn mơ hồ về chứng bệnh từ kiếp trước của mình
Cô đã cảm nhận được nó lởn vởn đâu đây
Nhưng lại không có biện pháp đối đầu với nó
"Nó" hoàn toàn kiểm soát được cô
Lúc c.h.ế.t mình đã nghĩ gì nhỉ?Mừng hay là hối hận nhỉ
Rốt cuộc sau này cô cũng biết mình bị cái bệnh gì
Trầm cảm...!Đó là căn bệnh khó chữa
Hai đời rồi, cô vẫn không thoát được nó
Bây giờ cô và nó đang trong thế giằng co
Có lẽ nó sẽ lại chiến thắng
Một chiến thắng ngoạn mục đáng tự hào
Nghĩ lại trong cuộc đời 18 năm ngắn ngủi, rốt cuộc Vân Hà có bao nhiêu chuyện vui chứ
Có lẽ chỉ có hai ba chuyện, tỉ như khi mẹ hứa sẽ đưa cô đi chơi bể bơi, hay là như chuyện được bạn cho mượn tiểu thuyết
Nhưng những chuyện đó cũng chỉ có một kết quả là thất vọng tột cùng mà thôi
Mẹ cô đã mất khi chưa cô chưa tròn 9 tuổi
Mà bạn thân cô cũng đã chuyển trường
Cô chỉ còn lại một mình, chống chọi trước những dằn vặt đau khổ liên tiếp
Đời này, nhìn thấy sự linh động trong đôi mắt của Y Nhiên, cô có cảm tưởng nhìn thấy chính bản thân mình ngày trước
Nếu như, nếu như cô có thể thay đổi cốt truyện, Đường Y Nhiên sẽ mãi mãi đáng yêu như bây giờ
Nghe cứ buồn cười
Ừ thì buồn cười, nhưng ít ra cũng là một ân huệ cho một kẻ đã bỏ mặc mọi thứ, cho một kẻ đã không thể bảo vệ được ai

||||| Truyện đề cử: Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi
|||||
Dẫu là thế, Vân Hà vẫn chẳng buồn động đậy
Cô muốn ngủ
- ----
Đường Thế Trung là một tên ác ma
Khi hắn tức giận đùng đùng trở về nhà, tất cả người hầu đều không dám thở mạnh
Đó là vì vị ác thần này mỗi khi tức giận đều hành hạ bọn họ
Tuyệt đối không thể thấy c.h.ế.t trước mắt mà không phòng
Đã có biết bao trường hợp bị sa thải bởi vị ôn thần này
Nhưng trước khi bị sa thải bọn họ đã phải trải qua chuyện gì chứ
Thế nhưng lần này, hắn lại một mực ngồi lì trong phòng suốt một ngày
Đã có đả kích gì chăng
Mọi người đều có chung một ý nghĩ
Cậu chủ nhỏ đến tuổi nổi loạn rồi
Ở đây làm việc mặc dù có lương cao cùng đãi ngộ lao động tốt, nhưng mà vị tiểu chủ nhân lại là cái trở ngại khó nhằn
Cậu chủ đối xử với tất cả mọi người, kể cả ông bà chủ rất xấc xược
Cậu ta không ưa gì ai
Thái độ kiêu ngạo, lạnh lùng cùng miệt thị đã khiến nhiều người hầu nghỉ việc
Chẳng ai hiểu rõ tại sao
Rõ ràng là một alpha có gia cảnh có tài năng, thế mà lại không có đạo đức
Đúng là ông trời không cho ai miễn phí cái gì
Nếu như Đường Thế Trung nghe được tiếng lòng của bọn họ, chắc chắn hắn sẽ khinh bỉ trí thông minh của tất cả mọi người ở đây
Đúng là bọn ngu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ở ngay cái ngôi nhà này, không ai bận lòng đến hắn
Họ chỉ quan tâm đến cháu trai của đại tướng quân mà thôi
Cả năm rồi hai đấng sinh thành chỉ hỏi hắn đúng một câu: "Con tính khi nào nhập ngũ
Hắn đã nhẫn nhịn biết bao nhiêu mới không thốt ra câu chửi thề: Nhập ngũ cái *
Quanh năm suốt tháng chỉ nhìn thấy đống người nhăng nhít với nhau
Có người nào mà không có mục đích riêng
Kẻ giám sát hắn, kẻ muốn leo lên giường của hắn, có kẻ lại muốn leo lên giường của ba hắn,...!Cay mắt muốn chết
Nhìn gia đình của chị mà xem, hạnh phúc biết bao
Không có vinh quang thì sao
Hắn thà không có vinh quang chứ không muốn một gia đình chắp vá, không hạnh phúc như bây giờ
Hắn thích gia đình bác, càng thích chị gái hắn
Chị gái hắn là người tuyệt vời nhất
Nguyên cái nhà này không công nhận chị thì có sao, chỉ cần chị ấy sống tốt là được rồi
Nghĩ tới chị thì hắn lại tức alpha nhãi ranh kia
Chỉ có chút nhan sắc và chút mưu mẹo thì nghĩ có thể nắm được chị hắn à
Không thể nào
Y Nhiên rất thông minh, chị ấy hẳn là đang theo dõi hành động của tên đó
Hắn cũng phải phối hợp thật tốt với chị gái mới được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.