Mình Thích Nhân Vật Phản Diện Này

Chương 35: Nấm ma thuật




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Phòng 777 có 14 người, Đường Thế Trung còn nhân tiện chộp luôn phòng 778 kế bên cho đủ người
Theo biên chế, mỗi đội trưởng chỉ huy một đội khoảng 30 người
Trang bị bao gồm 20 s.ú.n.g AK, 10 s.ú.n.g trường, 150 lựu đạn, 5 cuốc, 5 d.a.o tông
Cứ 3 người tạo thành một tổ nhỏ để dễ hành động
Lê Vân Hà đứng nghiêm chỉnh nghe phân công mà không khỏi rùng mình
Đây là chiến tranh thật sự, không phải là huấn luyện nữa rồi
Mỗi hành động của một cá nhân đều có thể đem toàn bộ mạng sống của hai mươi, ba mươi con người phá huỷ
Mặc dù chưa đội trưởng chưa nói rõ nhiệm vụ, nhưng Vân Hà hiểu rõ đường tiến công của quân đội đế quốc
Bọn họ chắc chắn sẽ đánh Tây Tralervia trước tiên
Địa hình bán đảo có ¾ bề mặt giáp biển, không có nơi ẩn nấp rộng lớn, tài nguyên nghèo nàn dẫn đến lực lượng vũ trang yếu kém
Nếu phải lựa chọn một nơi công phá làm bàn đạp đầu tiên thì không có nơi nào thích hợp hơn
Đường Thế Trung chia đội mình thành 10 tổ nhỏ
Hắn cũng đảm nhiệm luôn tổ trưởng tổ 1
Vân Hà, Tyk cùng một cậu bạn phòng 777 là tổ 4, tổ trưởng được giao cho Tyk
Tương tự như thế, Đường Thế Trung tiếp tục phân công trách nhiệm cho các thành viên
Nhìn mặt hắn cứ lạnh tanh tựa như người đã chết, Vân Hà không khỏi thấy nhớ hình ảnh người bạn lanh lợi hay chống đối cô ngày trước
Mới nửa năm không gặp nhau mà một người y hệt nam chính lạnh lùng mà cô từng hâm mộ, người còn lại thì ngày càng giống nữ chính trong nguyên tác
Luyến tiếc thì luyến tiếc, nhưng đây là con đường hai người đó tự chọn lấy, cô chẳng có quyền gì để tiếc nuối
Vân Hà theo sự phân công của chỉ huy, cô tiến lên nhận 1 khẩu AK, 5 quả lựu đạn, một cuốc quân dụng
Tổng trọng lượng tất cả thứ này rơi vào tầm 10kg, nhưng mọi thứ đây đều là đem mạng sống đặt cược vào, cô không khỏi cảm thấy 10kg này nặng như trăm cân
Sang thu, bầu trời trong và xanh hơn hẳn
Mong rằng cô có thể sống sót trở về
*
Từ ngày nhập biên chế dưới sự chỉ huy của đội trưởng Đường Thế Trung, tính đến nay đã gần nửa tháng
30 người ngày nào cũng luyện tập từ sáng đến tối, cốt là để bọn tân binh không có kinh nghiệm như bọn cô nhuần nhuyễn động tác phối hợp của đồng đội
Từng tổ đội phải quen thuộc mọi thứ của người đồng đội chiến đấu kế bên mình, và phối hợp linh hoạt với tổ đội khác
Trong quân đội, tập thể là quan trọng nhất
Sở dĩ đội trưởng nghiêm khắc như vậy là để cơ hội bọn cô còn sống trở về cao hơn
Dù rằng khu vực tiến công độ khó không cao, nhưng tuyệt đối không được khinh địch
Vân Hà cảm thấy sau đợt tiến công này, Tyk mỗi ngày mặc quần lót màu gì cô cũng có thể đoán được
Từng nghe rằng tình đồng đội vào sinh ra tử còn bền chắc hơn cả tình cảm vợ chồng, bây giờ cô đã được trải nghiệm qua
Ngày 20 tháng 8, quân đội Đế quốc phát động tổng tấn công Tralervia
Đường Thế Trung được phân công nhiệm vụ chiếm lại các thôn làng nhỏ ở vùng Tây Nam – vùng cực Nam của Tralervia
Nơi đây chỉ có các làng chài nhỏ, dân số ít, dân trí thấp, vì thế người dân dễ bị kích động và thao túng hơn các vùng khác
Giao cho cậu đội trưởng trẻ tuổi nhiệm vụ vừa dễ vừa khó như thế này, hẳn là muốn kiểm tra năng lực của Đường Thế Trung rồi
Quân chủ lực của Đế quốc tiến công nhanh chóng vào hai khu quân sự chiến lược của Dolomus, đó là khu 8 và khu 13
So với tài nguyên phong phú của Đế quốc, quân phiến loạn nghèo hơn rất nhiều
Khu 13 có ba máy bay chiến đấu, khu 8 chỉ có đúng một chiếc máy bay chiến đấu ại còn là loại cũ
Cuộc chiến trên không nhanh chóng được phân định rõ kết quả
Thế nhưng trận chiến vẫn đang cực kì bất lợi cho Đế quốc
Toàn bộ nhân dân sinh sống ở Tralervia đều đầu quân cho Dolomus
Như vậy có nghĩa là, quân đội đi nơi đâu cũng có người giám sát
Thậm chí có một người lính báo lại, anh ta vì quá đau bụng không kịp về căn cứ nên đã hành động tại chỗ, sau đó anh ta lơ mơ nhìn thấy một cặp mắt đang quan sát anh ta từ xa
Nghe đồn rằng người lính đó xấu hổ đến mức bị ám ảnh về việc này, anh ta chỉ có thể hành xử khi mọi thứ xung quanh đều được xác nhận là không có sinh vật sống
Vân Hà nghe được câu chuyện này cũng đã là khi cô cùng các đồng đội trở về khu quân sự
Vân Hà cũng chỉ có thể cảm khái rằng anh chàng này xui xẻo mấy đời
Bây giờ cô vẫn đang thực hiện nhiệm vụ chỉ huy giao cho
Vân Hà mang s.ú.n.g sau lưng, cô cẩn thận bò như thằn lằn để di chuyển
Bởi vì địa hình quá thấp, lại chẳng có nhiều cây cỏ để che chắn nên mỗi người lính làm nhiệm vụ trinh sát như cô đều phải bò như thế
Cũng may có thân thể là alpha nên sức bền cũng được nâng cao, cô đã bò như vậy được một giờ rồi mà vẫn chưa mỏi lắm
Cô nhớ lại lời Đường Thế Trung nói trước khi hành quân
Hắn ta bảo rằng sau này có việc cần cô giúp đỡ
Nghĩ mãi nghĩ mãi, Lê Vân Hà vẫn chưa thể hiểu được có việc gì mà nam chính đại nhân cần người qua đường như cô làm giúp nữa
Lúc đấy cô không trả lời hắn, ngược lại còn quăng đi một câu hỏi
Cô hỏi hắn: "Thư của tôi cậu hiểu hết không
Đường Thế Trung đánh một ánh mắt cho cô, sau đó bỏ đi một nước
Cô hiểu, hắn đã có kế hoạch rồi
Xem ra cái việc cần nhờ giúp kia của hắn không nằm trong kế hoạch đó
Ôi, nói chuyện với người thông mình đôi khi tiết kiệm được năng lượng nhiều phết
Trong nguyên tác Đường Thế Trung đã dẫn quân tàn bạo đàn áp người dân chỗ này rồi
Với 150 quả lựu đạn, hắn có thể khiến hai, thậm chí ba thôn làng thành ổ b.o.m mà không bị truy cứu trách nhiệm
Bởi vì người dân những làng này đều bị tẩy não hết cả rồi, không khác gì thành phần phản loạn cả
 
Ngược lại, bây giờ hắn cho lính trinh sát do thám trước, việc này đã là có tình người lắm rồi
Lê Vân Hà đã thấy nhiều người chết, mà họ đa phần đều là người thân của cô
Cái cảm giác mất mát đâu đớn đó, nếu được cô không muốn ai phải trải qua
Còn những loại người ác nhân thất đức, tốt nhất là c.h.ế.t hết đi
(*)
(*) ý nghĩ của nhân vật, vui lòng không áp dụng thực tế
Bò mãi bò mãi, cô cũng áp sát được căn nhà đầu tiên
Lê Vân Hà nguỵ trang như một bụi cây xanh lá, sử dụng thêm thính giác hơn người của alpha đã được tập luyện
Cô trúc trắc nghe được nội dung câu chuyện người trong nhà đang nói
Giọng nữ hơi run rẩy, ấp úng mãi mới nói được:
"...tiến công...chúng dám...giết..
Giọng nam khàn đục như vịt đực, ông ta ngược lại không nhỏ tiếng mà nói oang oang:
"Ông chả sợ, lũ chó của bọn nhà nước cũng chỉ là bọn thỏ đế mà thôi
Người phụ sợ hãi nhỏ giọng khuyên nhủ người đàn ông:
"Ông đừng cậy mạnh, bọn nó có s.ú.n.g đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Ông đây có nấm ma thuật, sợ s.ú.n.g cái gì cơ chứ
 
Nấm ma thuật
Tên gì mà vừa nghe đã thấy toàn mùi lừa đảo vậy
Bí mật về thuốc phiện hiện tại cũng chỉ có Vân Hà và Đường Thế Trung biết, cấp cao trong quân đội có biết hay không thì cô không rõ
Nhưng nếu biết mà vẫn để thuốc phiện lan tràn trong nhân dân thì không hiểu đầu óc có úng nước hay không
Nghe được đoạn đối thoại ngắn ngủn, cộc lốc, không đầu không đuôi nhưng với Vân Hà, cô đã thu được một manh mối đáng giá
Sau đó chiến sĩ Lê Vân Hà lại tiếp tục biến mình thành con thằn lằn khổng lồ trườn về hầm đóng quân
Thật ra con người Đường Thế Trung không nhân từ như vậy
Hắn ta cho quân trinh sát mấy ngày là để xác nhận có thể giáo dục lại người dân ở đây hay không
Kết quả không tốt đẹp như hắn tưởng, mấy ngày nay chỉ thấy thái độ của người dân nơi đây không chống đối công khai thì là chống đối ngầm
Tư tưởng cũng cực kì nguy hiểm cho chế độ của Đế quốc
Đường Thế Trung nghe hết báo cáo của Vân Hà, ánh mắt hắn lập tức loé lên đầy tàn ác
Lê Vân Hà hiểu rõ, tối nay hắn sẽ cho quân hành động, nếu đám người dân chống phá thì hắn cũng sẽ thảy hết l.ự.u đ.ạ.n cho họ ăn trong đêm nay
Hắn thông báo gọi 9 tổ trưởng vào họp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cuộc họp diễn ra trong một giờ sau bữa tối
Trước khi tiến công, hắn gọi Vân Hà tới
"Nấm ma thuật là thứ mà cậu đã nhắc tới à
Vân Hà gật đầu
Đường Thế Trung cũng không vì thế mà cảm thấy bị coi thường
Hắn nói tiếp:
"Thứ đó là chủ chốt của cuộc chiến này
"Đoán, cấp trên biết không
"Có lẽ là biết
"Cẩn thận người quen của cậu
"Tại sao
Vân Hà không cảm thấy sợ khi đối diện với khuôn mặt đầy sát ý của Đường Thế Trung
Cô chỉ cảm thấy nam chính nên có dáng vẻ này
Loại khí thế "Mày không được nghi ngờ người của tao" như thế này khiến cô thật hưng phấn
Đôi khi Lê Vân Hà cũng cảm thấy cô bị điên
Vân Hà cười:
"Đề phòng vẫn hơn
Bọn họ sớm đã biết
Nói xong cô quay gót bước đi
Chẳng chừa chút mặt mũi nào cho chỉ huy
Nam chính tới cùng vẫn là nam chính
Giống như việc cô bé tốt bụng xé rách nhộng giúp chú bướm, thành ý thì có nhưng hành động sai khiến con bướm không thể bay được
Gợi ý nhiều quá sẽ khiến nam chính yếu ớt đi
Như vậy chẳng hay chút nào
Cô vẫn cần nam chính, ít nhất là trong thời gian sắp tới
Lúc trước cô nghĩ mãi mà không biết sợi dây liên kết giữa những sự kiện trước đó là như thế nào, bây giờ tầm nhìn của cô đã không còn eo hẹp nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.