Mình Thích Nhân Vật Phản Diện Này

Chương 40: Tác chiến ở Pecsber (2)





Sức lực của quân lính được rèn luyện đã nâng cao hơn mức bình thường nhưng vẫn là hữu hạn
Sau hơn một giờ b.ắ.n nhau tầm tã, đạn mang theo đều đã hết, thể lực cũng cạn
Đường Thế Trung nhìn xung quanh thống kê nhanh quân số, tính cả hắn còn nguyên vẹn khoảng 30 người
Mà quân số của đối phương đã giảm chỉ còn hơn 50 người một chút
Đường Thế Trung nghĩ đi nghĩ lại, quả quyết rằng cận chiến đánh nhanh thắng nhanh
Hắn gõ gõ vào đầu thiết bị truyền tin, ngay lập tức các tổ đã nhận được mệnh lệnh
Đối phương vẫn còn một số tay s.ú.n.g còn sống nên bọn hắn phải tiếp cận mục tiêu từ tí một
Không giống như s.ú.n.g đánh tầm xa, cận chiến yêu cầu rất cao về kĩ năng, kinh nghiệm và thể chất của người lính
Sau khi đã tiếp cận được mục tiêu, cần phải ra tay nhanh, chuẩn và ác
Tim, cổ, mắt là ba điểm yếu chí mạng của con người
Nếu dùng d.a.o đ.â.m từ nhãn cầu xuyên qua não trong một nhát duy nhất, nạn nhân sẽ c.h.ế.t ngay tức khắc
Như vậy cái c.h.ế.t đến rất thống khoái
Nếu đ.â.m xuyên tim hoặc c.h.é.m đứt cổ, không những rất tốn lực mà còn bị dính rất nhiều máu, không những thế nạn nhân còn phải trải qua cảm giác thân nhiệt giảm nhanh và đau đớn trước cái chết
Vì thế nên hai mắt trở nên được yêu thích hơn cả
Con d.a.o quân sự M9 Bayo được gắn trên s.ú.n.g trường là vì thế
Đám người Đường Thế Trung đã rút những con d.a.o nguy hiểm ấy ra khỏi vỏ, chuẩn bị cho một cuộc chiến đầy m.á.u me phía sau
Đường Thế Trung tiếp cận một nhóm ba người, hắn lập tức đ.â.m về phía mắt phải của một người trong số đó
Như hắn nghĩ, con d.a.o này dùng rất khá
Lưỡi d.a.o dài 18cm hoàn toàn có thể đ.â.m xuyên thủng não của con người
Gã đó c.h.ế.t ngay tức khắc, khi mắt còn lại của hắn vẫn mở to
Hắn rút d.a.o ra, khẽ nói xin lỗi và vẩy đi một chút não còn sót lại trên thân d.a.o rồi tiếp tục cuộc ám sát
Đường Thế Trung từng suy nghĩ tại sao con người không thể ngừng mâu thuẫn và chung sống hoà bình với nhau
Thì ra, là lập trường của họ khác nhau
Chỉ có đánh g.i.ế.c nhau không ngừng khẳng định đạo của bản thân
Từ cái ngày cha mẹ hắn ép buộc hắn đi theo con đường này, hắn đã không còn là thiếu niên thuần lương ngày trước nữa rồi, hắn đã nhìn quen sự sống cái chết
Một chiêu hồi nãy ác thì ác thật, nhưng những đồng đội của hắn cũng nên được đòi lại công bằng chứ
Hai kẻ đồng đội của tên đã c.h.ế.t bừng tỉnh khỏi sự bất ngờ, bắt đầu tấn công Đường Thế Trung
Hai kẻ này phối hợp với nhau ổn định, mặc dù sức mạnh không bằng hắn nhưng cũng khiến hắn mãi không hạ được sát chiêu
Đường Thế Trung chộp một nắm đất, tung về phía mắt của một kẻ
Lợi dụng thời điểm gã nhắm mắt lại theo phản ứng tự nhiên, hắn dồn sức bật nhảy một cú, đẩy ngã gã rồi đ.â.m xuyên ngang qua thái dương gã
Máu b.ắ.n đầy lên tay hắn, mắt hắn
Hắn hít sâu vào bụng mùi m.á.u tanh tưởi này, quay người nhanh chóng xử lí kẻ cuối cùng
Nhìn thấy thủ pháp g.i.ế.c người man rợ như thế, gã có phần sợ sệt
Đường Thế Trung khi này đã tắm trong máu, mỗi bước chân của hắn đều đọng lại một vệt m.á.u loãng, hắn như một con quỷ bò ra từ địa ngục, một chiêu cắt ngang phần động mạch yếu ớt của gã
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn quả thực muốn cầm một thanh đao hơn, nhưng mà đao pháp có lợi hại đến mấy cũng không nhanh bằng tốc độ đạn bay được
Chưa kịp cho hắn nghỉ lấy một hơi, một alpha địch đã c.h.é.m tới phía hắn
Chắc hẳn gã này đã ẩn nấp chờ đến khi hắn mệt mỏi mới ra đây mà
Rùa thì mãi là rùa mà thôi
Đường Thế Trung giữ hơi thở ổn định, vừa né tránh sát thương vừa cố gắng tìm sơ hở của đối phương
Gã tung một cú rạch vào tay, hắn nhanh chóng túm lấy con d.a.o kia bằng tay không
Sau đó liền nâng đùi đá một cú vào hạ bộ đối phương
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn biết chiêu này chơi hèn, nhưng có tác dụng là được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Quả nhiên, gã kia ăn đau mà lực ở tay đã hơi buông lỏng
Ngay lúc này, hắn rạch ngang cổ gã một đường sâu cỡ 1 cm
Máu từ động mạch chủ trào ra, phun đầy cả tay Đường Thế Trung
Hắn thả tay, kẻ địch không còn chỗ dựa mà ngã ra đất bằng tư thế tiếp đất kì lạ
Lại thứ mùi tanh này
Hắn ghét mùi rỉ sắt
Đường Thế Trung giữ lại một hơi thở mỏng, cảm nhận đau đớn chạy dọc theo cơ thể hắn
Khi nãy hắn đã trúng đạn, cũng may chỉ bị thương phần mềm nên hắn mới có thể di chuyển được, giờ lại cưỡng ép bản thân đấu với bốn người, hắn cảm giác thân thể đã không còn nghe theo lệnh của hắn nữa
Cứ cho rằng alpha hơn người, nhưng trong trận chiến đầy các alpha tinh anh thì một chút hơn người của hắn cũng chẳng khác gì bèo trôi trên sông
Thành viên đội 7 hành động theo tổ đội, trôi chảy hạ sát từng kẻ địch một, nhanh chóng áp sát mục tiêu, nhanh chóng ra tay, rồi lại nhanh chóng áp sát mục tiêu khác
Cứ như thế, 50 kẻ địch đều bị triệt hạ bằng một d.a.o xuyên qua mắt
 
 
Đường Thế Trung một người chiến bốn, cũng chỉ tốn mất 30 phút
Căn cứ vào tốc độ này, hẳn các thành viên khác cũng đã xong rồi
Cũng không hẳn là phải g.i.ế.c hết người ở đây, bọn hắn có thể bắt giữ người rồi cải cách tư tưởng lại
Nhưng những kẻ lúc nãy hoàn toàn không có ý định đầu hàng nên hắn mới g.i.ế.c hết
Hắn gõ hai tiếng vào thiết bị truyền tin, ý hỏi rằng đã xong hết chưa
Đầu bên kia liền truyền về, đã hoàn thành nhiệm vụ
Hắn phát hiện một bóng đen đang dần tiếp cận hắn
Hắn cẩn thận quay đầu, tay cầm chắc lấy d.a.o quân sự, chỉ cần bóng đen kia bước tới lãnh địa của hắn, chắn chắn hắn sẽ ra đòn
Một giây..
Hai giây..
Ba giây..
Bóng đen vẫn chưa tiến tới hắn
Đường Thế Trung quay người, nhận ra bóng hình quen thuộc:
- Lê Vân Hà
Đường Thế Trung gặp ngừng lên tiếng
Hắn không xác định được đây có phải là người bạn của mình nữa
Người này toàn thân đầy máu, ánh mắt lờ đờ nhưng toát lên sự hận thù cùng điên cuồng cùng cực
Hắn thử gọi lại lần nữa
- Vân Hà
 
Người đó cười nhẹ, một giọt m.á.u lăn từ trên mặt hắn xuống làm nụ cười dịu dàng tức thì trở nên thật kinh dị
Hắn nghe người nọ nói:
- Không sao
Lần này tôi sẽ không để ai chết
Hình như cô còn hiểu hắn không hiểu cô đang nói gì, tốt bụng giải thích thêm:
- Còn một kẻ có s.ú.n.g giả, thấy tôi kinh khủng quá hay sao mà tự nổ luôn rồi
Giọng điệu không thay đổi, nhưng có gì đó khang khác
Hắn rõ ràng đây vừa là Lê Vân Hà vừa không là Lê Vân Hà
- Cậu bình thường chứ
Vân Hà nhếch môi, trong họng tràn đầy mùi máu, từng chữ đều có dấu của máu:
- Tôi có bệnh
Tôi thừa nhận
Nhưng tôi đang rất tỉnh táo
Vân Hà nghẹo cổ ra sau, phóng nhanh con d.a.o đang cầm trên tay
Đường Thế Trung liền nghe một tiếng hét to
Hoá ra còn có kẻ phục kích hắn
Giết xong người, Vân Hà điềm đạm nói tiếp:
- Lần này trở về thì xin đi đến Plaqia đi, hứa với tôi cậu vẫn cho tôi đi
- Tôi ngủ một lát..
Nói rồi Vân Hà quỳ thụp xuống đất, hơi thở yếu ớt
*
Tiểu kịch trường:
Y Nhiên: Sao khi tớ bị bắt, cậu không giống những nhân vật chính khác, vượt sông vượt núi bất chấp đi cứu tớ
Vân Hà: Lúc đó tớ đang được cấp cứu
Y Nhiên:...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.