Mình Thích Nhân Vật Phản Diện Này

Chương 44: Phá giải





Chẳng cần biết phía trước là kẻ nào, đám người còn khoẻ mạnh của đội 7 như những con bò tót bị chọc giận mà điên cuồng xông lên
Chẳng bao lâu sau tiếng s.ú.n.g ngừng lại
Đường Thế Trung lê tấm thân tới chỗ Vân Hà, nhanh chóng cõng cô đi về phía căn cứ
Những đồng đội khác cũng không chừa một giây nào, động tác lẹ làng dời đi khỏi nơi nguy hiểm
Rạng sáng 9 tháng 9, tại cửa căn cứ quân sự cách khu tham chiến 20 km
Đường Thế Trung cùng đồng đội được phát hiện bên cạnh tháp canh của căn cứ
5000 quân đánh bộ cùng 2000 quân đánh không tham gia trong kế hoạch tiêu diệt Dolomus tại Pecsber quay trở về chỉ hơn 200 người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ba chỉ huy cấp Võ thuộc Không quân đều là người của kẻ địch, ba kẻ phản đội đã gián tiếp chỉ huy không quân thả b.o.m vào quân đội Đế quốc gây thương vong vô số, sau đó ba kẻ này đã theo đoàn bay về Plaqia ngày 4 tháng 8
Hiện vẫn chưa biết nguyên nhân ba vị chỉ huy phản đội lại sự tin tưởng của nhân dân Đế quốc
Có thể nói kế hoạch lần này của Đế quốc đã thất bại hoàn toàn
Một cái tát hoàn hảo cho sự ngạo mạn của quân đội đến từ những kẻ phản loạn
Lê Vân Hà tỉnh dậy vào buổi chiều ngày 13 tháng 9, tức là cô đã hôn mê 5 ngày kể từ lần cuối tỉnh dậy vào đêm 8 tháng 9
Vân Hà có thể sống đã khiến cho các bác sĩ tiếp nhận điều trị một phen kinh hoàng
Khi Phan Trường An tiến hành cấp cứu cho Vân Hà, từ người Vân Hà anh mơ hồ nhìn thấy hình ảnh của một bịch đường bị xe ô tô cán qua, có thể nói nát đến không thể nào nát hơn được nữa
Bệnh án của Vân Hà cũng dài nhất nhì trong khu điều trị: trúng ba viên đạn vào bụng, thiếu m.á.u nặng, gãy 3 xương sườn, nứt xương cổ chân trái và cổ tay phải, lệch khớp vai phải, cộng thêm nhiễm trùng và sốt cao mấy ngày liên tục, nếu là một bệnh nhân bình thường chắc đã tử vong từ lâu lắm rồi
Ấy vậy mà ý chí sống còn của cô gái này cao đến kinh hồn
Phan Trường An mạo hiểm phẫu thuật lấy đạn ra cho cô trong tình trạng cơ thể xấu như thế, vậy mà chỉ 24 giờ sau, nhịp tim của Vân Hà đã gần đạt mức bình thường của con người
Phan Trường An nhìn những bệnh nhân trong khu điều trị đặc biệt, ai ai cũng đều băng bó khắp người, cảm xúc có hơi u ám
Đây là một số ít những chiến sĩ may mắn, phần lớn họ đều bỏ mạng tại chiến trường
Đường Thế Trung ngủ li bì một ngày
Dù hắn chỉ bị thương nhẹ, nhưng tinh thần hắn đã gần như sụp đổ, lúc ấy hắn chỉ dựa vào một ý nghĩ rằng phải đưa Vân Hà trở về mà duy trì hành động
Cậu bạn Tyk mau mồm lắm miệng ngày nào cũng im lìm, hơi thở yếu ớt như bất kì lúc nào cũng có thể ra đi
Toàn đội 7, sống 19 người
Trong những đội tác chiến, tỉ lệ sống của đội 7 đứng thứ hai, ấy vậy mà số người sống cũng không được một nửa
Vân Hà khó khăn lắm mới tiếp thu được số liệu báo cáo
Mấy mươi cái mạng của học sinh lớp I-A cùng với mấy mươi cái mạng của đội 7
Đầu cô như lạc trong sương mù, trong đầu văng vẳng một ít lời nói khi xưa
"Nghe nói ba mẹ Lê Vân Hà c.h.ế.t hết rồi đó, tao đoán có khi sắp tới là ông bà nó
Mẹ tao nói nó có mệnh khắc người thân, ai thân quen với nó đều thảm cả
"Tránh xa đồ sao chổi đó ra, đừng chơi với nó, đừng nói chuyện với nó, bị lây xui xẻo thì đừng trách
"Ông bà nó c.h.ế.t thật rồi, nghe nói thây còn không toàn vẹn
Con nhỏ đó đúng là quỷ đầu thai mà
"Mày nhớ hồi xưa có con Trần Hoàng Thảo lớp 11A3 hay nói chuyện với nó không, nhỏ đó nghe tao nói xong là chạy mất dép luôn mày
"
..
Đó là một đoạn kí ức từ lâu về trước, là thứ luôn dằm trong tim Lê Vân Hà mãi không buông
Cô luôn không tin tưởng mệnh trời an bài
Nhưng lỡ đâu..
cô thực sự có mệnh khắc người nhà
"Lê Vân Hà
Vân Hà
Đường Thế Trung gọi to, nhưng Vân Hà vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại
Hắn đành phải thật thà đi gọi bác sĩ
Phan Trường An vừa kiểm tra tình trạng của Vân Hà, vừa cằn nhằn Đường Thế Trung:
"Cậu có m.á.u S đúng không
Cô ấy vừa tỉnh lại bao lâu chứ, bị cậu làm ngất xỉu nữa rồi
Anh chậc tặc lưỡi một cái:
"Tình trạng cơ thể vẫn tốt, nhưng tinh thần bị đả kích, cậu xem cậu làm bệnh nhân có đường điện não đồ đẹp nhất của tôi thành ra như thế nào rồi, hả
Phan Trường An đặc biệt ghét những kẻ hấp tấp như Đường Thế Trung, mà hắn còn là người phá nát cái đường điện não đồ tuyệt đẹp của hắn
Ánh mắt anh sắc lạnh, hiện lên khí thế của kẻ cầm d.a.o cứu người:
"Tôi không phải bác sĩ tâm lí, chẳng khuyên cậu làm thế nào, nhưng mà khi cô ấy tỉnh lại, làm ơn đừng mở miệng ra nữa
Tôi có băng keo, cậu muốn không
Đ-đây rõ ràng là uy h.i.ế.p mà
Đường Thế Trung lắc đầu nguầy nguậy
Hắn cũng nhận ra mình có hơi quá khích, nhưng hắn chỉ nói số liệu thôi mà, có làm cái gì đâu
Bảo bảo tổn thương nhưng bảo bảo không nói
"Má
Kiểu này là do mệnh không hợp nhau nè
Từ đó, Đường Thế Trung ngoan ngoãn làm một người chăm bệnh nhiệt tình, nhưng người bệnh không để ý đến hắn mà cứ ngủ mãi
Từ đó hắn lầm bầm suốt ngày, không kể chuyện ngày xưa cũng là mắng mỏ Vân Hà, cứ như vậy đến ngày 16 tháng 9
Giải quyết nỗi buồn xong, như thường ngày Đường Thế Trung sẽ đến căng-tin mua chút cháo loãng cho Vân Hà, đề phòng cô bất ngờ tỉnh lại mà vẫn chưa tới giờ cơm, mặc dù ba ngày nay cô chả tỉnh để ăn
Mua xong, hắn rảo bước về phòng, nhìn thấy một Lê Vân Hà mặt mày tái xanh đang dựa lưng vào thành giường, nhìn chằm chằm vào hắn
Chẳng biết cô ấy có hiểu là mình bị thương ở bụng không mà có thể ngồi dựa lưng thoải mái như thế nữa
Lần này hắn rút kinh nghiệm từ sai lầm lúc trước, tuyệt đối yên tĩnh thả hộp cháo xuống tay Vân Hà, tay còn chỉ chỉ vào cái muỗng nhựa bên cạnh
Hắn không nói một lời, sợ kích thích tới người bệnh yếu ớt này
Giọng Vân Hà khản đặc, cổ họng khô khốc như bị bỏ rơi trên sa mạc suốt tháng, cô cảm thấy mình chẳng còn chút nước miếng nào để phỉ nhổ Đường Thế Trung nữa
Nhìn thấy biểu hiện ngoan ngoãn của hắn, cô bèn thử sai vặt một chút
Cô với tay chỉ vào bình nước bên cạnh, Đường Thế Trung lập tức tiến lên rót lấy một li nước đưa cho Vân Hà
Nước cũng nhận rồi, nhưng Vân Hà còn chưa hết chấn kinh
Bộ dáng này của Đường Thế Trung, sao mà y hệt cô vợ nhỏ ngoan ngoãn vậy
Aiya, aiya
Ngất xong một trận, thằng bạn cục cằn đột nhiên nghe lời quá, cần cho một lí do
Online, chờ gấp
Cả người Vân Hà đều quấn băng, tuy nhiên do là alpha có sức hồi phục cao, vết thương ở bụng đã gần khỏi, còn vết nứt xương thì còn cần thêm thời gian
May mà cô thuận cả hai tay chứ không bây giờ chắc chỉ có thể đợi ngài nam chính đút cho cô ăn thôi
Ngày xưa vì muốn tăng hiệu suất làm việc lên mà luyện thêm tay trái, không thì giờ ăn nhục rồi
May mắn, may mắn
(☆▽☆)
Vân Hà cầm muỗng lên thưởng thức cháo của cô, Đường Thế Trung yên lặng nhìn Vân Hà ăn
Phòng bệnh chỉ còn tiếng húp cháo soàn soạt không chút hình tượng của Vân Hà
Cháo ngon
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ăn xong cháo, hai người liền muốn nói chuyện
"Tôi có chuyện muốn hỏi
"Tôi có chuyện muốn nói
Hai người đồng loại lên tiếng
"Thôi cậu nói trước đi
"Thôi cậu nói trước đi
Một lần nữa hai người đồng thanh
Không khí có chút quỷ dị
"Tôi nói trước
"Tôi nói trước
Lê Vân Hà:..
Đường Thế Trung:..
Hai tên alpha da dày thịt béo ở đây khanh tới ta lui làm cái gì vậy
Lần này, cả hai quyết tâm không nói nữa
Chẳng biết đình chiến bao lâu, Đường Thế Trung dành lấy nhịp trước
Hắn nói:
"Có phải cậu biết điều gì đó không
Mấy ngày nay, tôi nhớ lại một vài chuyện
Tôi có cảm giác cậu luôn luôn biết hướng giải quyết rồi quăng nồi cho tôi
Gần đây nhất là chuyện thỏ và trái cây
Nội tâm Lê Vân Hà biết, cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra
Nếu bây giờ mà phủ nhận thì trái lại sẽ khiến hắn càng thêm nghi ngờ, cô bèn cười khẽ, mặt mày dãn ra như trút được gánh nặng:
"Tôi biết kết cục của tất cả mọi người, bao gồm cả cậu, chị cậu và người yêu cậu
Cái tôi đang làm là thay đổi điều đó của bốn người chúng ta
Đường Thế Trung nhăn mày:
"Kết cục không tốt à
Vân Hà thoải mái thừa nhận:
"Ừ, tôi c.h.ế.t rồi, Y Nhiên cũng sẽ chết, còn cậu và Thanh Trúc hạnh phúc
"Vì cái gì mà chị tôi sẽ chết
"Bởi vì cô ấy là đá lót đường
Đường Thế Trung bình tĩnh không nổi, hắn tựa hồ gầm lên:
"Không phải cậu nói cậu biết sao
Vậy sao không ngăn chặn hoặc cảnh báo cho chị ấy
Mấy năm nay, Vân Hà đã quá quen thuộc khuôn mặt bừng bừng phẫn nộ của Đường Thế Trung, đến mức cô còn cảm thấy hắn không có gì ngoài biểu cảm như thế này
Mặc dù muốn làm vài ba động tác khinh thường hắn, nhưng mà bây giờ cô là một cái xác ướp không cử động được gì ngoài miệng
Đành vậy:
"Không phải tôi không muốn làm mà là tôi không được phép làm
Cậu nhớ vụ đánh b.o.m hồi khai giảng chứ
Đáng lí cậu chỉ hộc m.á.u rồi hôn mê vài ngày, còn thực tế thì cậu nằm một đống cả tháng
Là vì cậu gánh luôn cái mạng của tôi
Tới đây hắn đã hiểu
Là phí trao đổi
"Tôi nghĩ những người chịu nhân quả trực tiếp sẽ bị ảnh hưởng bởi phí trao đổi
Trước là tôi với cậu, bây giờ có tôi, cậu, ba mẹ Y Nhiên, có thể là Thanh Trúc nữa
Chia đầu người hẳn là mỗi người chịu phí sẽ ít hơn
"Vậy có nghĩa là flat tử này của chị sẽ được hoá giải nếu chúng ta chịu nộp phí, đúng không
"Ừ, lí thuyết là vậy
Đường Thế Trung tần ngần
"Thế bây giờ tới tôi hỏi
Cậu biết khi nào đi Plaqia không
"Tệ nhất là hai tháng nữa
Tôi đang cố gắng xin cấp trên, nhưng có lẽ trận Pecsber thiệt hại nhiều quá nên mấy lão đ.â.m ra sợ
"Điều tôi nói thành sự thật rồi
"Ờ, ba cấp Võ chạy tới Plaqia rồi
Thực sự có kẻ phản bội, tôi lo bên phía nhà tôi quá
"Ba mẹ cậu có liên lạc gì không
"Không, tôi không dùng điện thoại cá nhân lúc công tác
"Thế, tôi đoán tiếp nhé
Đường Thế Trung ngoắc mắt lên, hắn sợ cái miệng của Vân Hà lắm:
"Tạm thời loại bỏ nghi vấn bên phía người làm
Tôi thấy quản gia của ông cậu đáng nghi hơn
Từ việc những cấp Võ phản pháo, tôi đoán hẳn Đầu Chó nắm điểm yếu nào của bọn họ, hoặc dính tới nấm ma thuật, như vậy người gián tiếp đưa họ đến cơn nghiện có thể là con cháu trong gia đình
Người có thể cung cấp một phần các thông tin này chỉ có thể là quản gia của ông cậu
Nghỉ một lát, Vân Hà lại tiếp tục:
"Thông tin mà cậu bị lộ ra chỉ có trường và lớp
Nhưng người nọ có thể tránh điểm mù của bảo vệ và camera đi vào trường, vậy thì chắc chắn có kẻ giả làm phụ huynh
Là mẹ của Trương Huyền Cầm
Như vậy mọi mối nghi hoặc đều được sáng tỏ
"Cậu nghĩ thế chứ gì
Đường Thế Trung khẽ gật đầu
"Thật ra ngoại trừ phụ huynh ra, còn có học sinh nữa
Từ lâu tôi đã nghi ngờ Thanh Trúc..
Nghe đến đây sắc mặt của hắn khẽ biến, nhưng mà Lê Vân Hà đang là một bệnh nhân yếu như lá liễu, hắn phải bình tĩnh
Xúc động là ma quỷ, xúc động là ma quỷ
"...Cô ấy xuất hiện rất đúng lúc
Và cậu yêu thích cô ấy cũng rất trùng hợp
Ý tôi là, có gì đó không được bình thường ở cô ấy
"Cậu nghi ngờ cô ấy là tay trong của Đầu Chó
Bởi vì thủ lĩnh của Dolomus có khuôn mặt gây cho người nhìn cảm giác đang nhìn một chú chó, nên Vân Hà đặt luôn hắn là Đầu Chó
Đường Thế Trung nghe nhiều lần, liền gọi luôn hắn là Đầu Chó
Đầu Chó có một cái mặt giống chó, nhưng mà là chó điên, chó dại
"Không, tôi không nghĩ như thế, tôi nghĩ cô ấy bị lợi dụng ở điểm nào đó
Ví dụ như pheromone của cô ấy
Dù gì thì đây cũng là thế giới ABO, mọi chuyện đều quanh quanh pheromone mà thôi
 
Cô hỏi tiếp:
"Cậu có cảm thấy mình bị kích thích bởi pheromone của cô ấy không
"Cậu nói tôi mới để ý, hình như chỉ có tôi là phản ứng mãnh liệt với pheromone của cô ấy thôi
Lần đầu tiên gặp cô ấy trong phòng họp ban cán sự lớp, tôi đã cảm thấy pheromone của tôi luôn d.a.o động, lúc đến gần cô ấy thì khỏi phải nói, tuyến thể của tôi muốn bay khỏi cơ thể tôi đi theo cô ấy luôn ấy
Miệng Vân Hà khẽ giật mạnh, miêu tả kiểu này có hơi trẻ con, không phù hợp với hình tượng nam chính ngầu lòi, bá đạo cho lắm
"Vậy có thể nói hai người là định mệnh của nhau, hoặc có thể nói Đầu Chó biết hai người là định mệnh của nhau
Với một điều nữa, hai người là nam nữ chính, phản ứng khi gặp nhau chắc chắn kịch liệt theo kiểu này hoặc kiểu kia thôi
"Có thể xác định được định mệnh của người khác luôn à
"Tôi không rõ, tôi có phải người của thế giới này đâu", Vân Hà cực kì không có trách nhiệm mà thoái thác
Sau một vòng quanh co, Vân Hà kéo chủ đề trở về:
"Thế báo cáo sức khoẻ hôm nay của tôi như thế nào
Khi nào ta đi Plaqia
"Khoẻ hơn hôm qua
Vân Hà nghe xong: (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻
Tất nhiên phải khoẻ hơn hôm qua rồi cha nội
"Đợi cậu với bọn họ bình phục đã, tôi cũng không thể kéo một đám thương binh đi g.i.ế.c giặc được, như vậy quá mất nhân tính
Giọng Vân Hà buồn buồn:
"Cậu thấy tôi vô dụng không
Trong khi Y Nhiên ở bên kia, tôi lại nằm đây
Giống như khi mẹ tôi mất, tôi vẫn đang đi học, tôi chẳng làm gì được
"Làm gì mà vô dụng
Nếu không có cậu, mọi người đều c.h.ế.t đói hết rồi
Nếu không có cậu, tôi giờ cũng phơi thây ngoài rừng rồi chứ làm gì ở đây thảo luận này kia với cậu
Nghe xong, Vân Hà chợt cười khẽ:
"An ủi người khác mà làm giọng hung dữ thế này, ai mà chịu nổi cậu
"Nói vậy chứ tôi đỡ hơn người nào đó, xuống tinh thần ngất lên ngất xuống mấy hồi
"Cút đi, cho tôi ngủ
Cậu ồn ào quá
"Được, tôi cút
Thỉnh ngài ngủ
Dọc đường, Đường Thế Trung còn làm động tác bái Vân Hà sau khi ra khỏi cửa không khỏi làm cô cười một phen
Vất vả cho ngài nam chính rồi
Lê Vân Hà vẫn là Lê Vân Hà không tin vào mê tín
Khắc mệnh gì chứ
Người sinh ra mẹ cô, người nuôi cô lớn, ông bà cô còn chưa nói cô khắc mệnh nữa
Rơm rạ nào dám nói cô khắc c.h.ế.t người thân
Đường Thế Trung sau khi xác định Vân Hà thực sự đã ngủ, hắn mở nguồn chiếc điện thoại cá nhân lần đầu tiên ở quân doanh
Chuyện đến nước này, còn sợ quân lệnh quân quy gì nữa
Mạng của chị hắn vẫn là ưu tiên hàng đầu
Hắn trốn trong nhà vệ sinh nam gọi điện cho ba mẹ Y Nhiên
Những lần trước khi liên lạc về gia đình, hắn đều nghiêm túc chấp hành việc viết thư gửi về nhà, hoặc gửi tin nhắn bằng điện thoại riêng của quân đội
Tiếng nhạc chờ vang lên, là một bài tình ca lâu đời nói về chuyện tình anh Ba cô Út nào đó
Sau đó giọng nói không nhanh không chậm của ba Y Nhiên vang lên:
"Alo, xin hỏi ai vậy
"Là con đây bác
Bọn chúng có liên lạc với bác về tình hình của chị không
"À Thế Trung à
Chị con vẫn an toàn, còn về tinh thần bác không chắc lắm
"Bác nói rõ cho con nghe với
"Mỗi ngày đều gửi cho bác một video, con bé tuy là không bị thương, nhưng bác sợ nó sẽ điên mất
Bọn chúng hướng dẫn con bé phát tình
Bác gái con cứ ngất lên ngất xuống hoài, bác sợ hai mẹ con có chuyện mất
"Bác yên tâm
Con sẽ cố gắng cứu chị càng sớm càng tốt
"Bác cảm ơn con
Tình hình bên các con thế nào rồi
"Con vẫn khoẻ, còn Vân Hà bị thương, nhưng cậu ấy phục hồi khá tốt
Bác yên tâm nhé
Con cúp máy đây
Không chờ phản hồi của ba Y Nhiên, Đường Thế Trung đã tắt máy trước
Hắn sợ, hắn không muốn nghe chi tiết về Đường Y Nhiên
Đôi bàn tay hắn từ khi nào đã đổ đầy mồ hôi
Hắn hít thở thật sâu vài lần, rồi lấy can đảm gọi một cuộc điện thoại cho Thanh Trúc
Hắn muốn tự tay làm rõ, rằng Ninh Huyền Thanh Trúc là bạn, không phải thù
"Alo, anh hỏi em một chút
Mẹ em hay ba em có liên quan đến Dolomus không
Giọng nói phía bên kia trực tiếp gắt gỏng:
"Anh đang nói cái gì vậy
"Anh và Vân Hà mới thảo luận một chút, cô ấy nói sự xuất hiện của em quá trùng hợp
Nên anh muốn hỏi rõ, em là bạn hay thù
"Em không biết tại sao hai người lại có suy nghĩ này, nhưng em chưa bao giờ muốn hại Y Nhiên, càng không muốn hại anh
Đến đây, Đường Thế Trung thả nhẹ giọng
Lần đầu tiên sau gần một năm không gặp nhau, bọn họ nói chuyện một cách nghiêm túc thế này:
"Em phân tích nấm ma thuật tới đâu rồi
"Anh nghĩ xem, hai người mới đưa em mẩu phân tích được hai ngày thôi đó
"Ừ nhỉ, anh quên là thời gian vận chuyển khá lâu
"Anh còn chuyện gì muốn nói nữa
Thanh Trúc quá hiểu con người này, cứ dây dưa kiểu này chính là không biết bắt đầu từ đâu
Chi bằng cô mạnh mẽ đẩy cái người này về phía trước:
"Anh muốn hỏi chuyện gì thì lẹ lên, em còn phải phân tích mẫu nữa
"Anh, à em có nói ai biết chuyện anh với em là định mệnh không
"Có mẹ em
 
"Em có hình bà ấy không
"Lát em gửi
Còn chuyện gì nữa
"Em có tin tưởng anh không
"Hừm, khó nói, nếu Vân Hà ở cạnh anh thì em không tin anh
Đường Thế Trung yếu ớt hỏi một câu "Tại sao
"Vì Vân Hà ít bị cảm xúc che mờ lí trí, anh dễ nổi nóng và thường bao che cho người thân
Nếu hôm nay không có Vân Hà chỉ ra, liệu anh có nghi ngờ em không
"Anh,..
anh nghĩ em sẽ giận anh chứ
"Làm gì mà giận anh, em cũng đâu có ngu
Thêm một điều nữa là, em tin con người anh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mau chóng cứu Y Nhiên nhé
Em chờ tin tốt của anh
Lần này là Đường Thế Trung bị dành cúp máy trước
Điện thoại khẽ ting ting, thông báo "Bạn có một tin nhắn từ Bà xã"
Thanh Trúc đã gửi ảnh mẹ con cô chụp chung qua cho hắn, không chỉ một tấm, mà còn là ba tấm với ba góc chính diện, bên trái và bên phải
Đường Thế Trung: (✧ω✧) Vợ mình chu đáo quá
Đường Thế Trung qua loa ăn uống trong căng-tin rồi trở về phòng bệnh của Vân Hà
Khi đến nơi, cô đã thức dậy
Hắn không cần nhờ đã giúp đã tự động rót cho cô một ly nước ấm
Đúng lúc này, Phan Trường An tiến vào kiểm tra bệnh nhân theo quy định
Nhìn thấy không khí hài hoà, êm ấm giữa hai người, anh gật đầu hài lòng
Đường điện não đồ hôm nay cũng rất đẹp
Anh nhắc nhở Lê Vân Hà ăn uống đầy đủ, uống thuốc đúng giờ, rồi căn dặn Đường Thế Trung có mua thức ăn ngoài cho Vân Hà thì tránh vài thứ như thịt bò, rau muống,..
Xong việc, anh mỉm cười với hai người rồi tiếp tục kiểm tra phòng bên
"Đội trưởng thấy đó, bác sĩ khen tôi hồi phục nhanh, vậy thì khi nào đi Plaqia?", Vân Hà lên tiếng hòng cắt đứt bầu không khí hài hoà, êm ấm này
"Cậu..
cậu không biết chán là gì à
Hỏi tôi câu này mấy lần rồi, khi nào đi tôi thông báo chứ có bỏ cậu lại đâu mà lo được lo mất thế kia
"Tôi tưởng cậu sẽ bỏ tôi thiệt mà, dù sao tinh thần của tôi cũng không được ổn định
"Mạng cậu đổi mạng chị tôi, sao thiếu phần cậu được
"Vậy được, có giác ngộ thế là tốt
"Sẵn đây tôi có hai tin tức, một là bọn chúng mỗi ngày đều sẽ gửi cho bác tôi một video
Có lẽ làm vậy bọn chúng thấy thoải mái
Hai là có ảnh của mẹ Thanh Trúc rồi
"Ừa, gọi điện cá nhân là trái quy định đó Đội trưởng à", Vân Hà trực tiếp chế giễu hắn, quả thật cô vẫn không ưa được Đường Thế Trung
"Chẳng lẽ cậu nói ra sao
Hắn nhướng mày thách thức, quả thật không ưa được con nhỏ này, mở được miệng là không ngừng chế giễu hắn
"Tất nhiên là không
Vân Hà trực tiếp từ bỏ
"Cậu xem không
"Không, giờ tôi không quản được
Ngược lại có một chuyện tôi khá là quan tâm đó
Đường Thế Trung cho Vân Hà một cái thang, tuỳ thời cô leo lên leo xuống
"Cậu nói chuyện bình thường với Thanh Trúc à
Cô ấy nói với tôi là cậu gọi điện nói chia tay cô ấy
Đường Thế Trung thất kinh, làm gì có chuyện đó
"Chuyện khi nào
"Trước khi cậu đi lính
Ba mẹ cậu hẹn gặp Thanh Trúc, xong thành ra thế đó
Chắc chắn là sản phẩm của ba mẹ hắn
Qua đường truyền điện thoại thì giọng của hắn và giọng của ba hắn giống nhau đến 80%
Hắn ưu sầu lên tiếng: "Tôi nghĩ cô ấy biết, nhưng vẫn diễn cho ba mẹ tôi xem
Nhà tôi có con dâu ranh ma quá đi
Lê Vân Hà có dịp chọc nguấy:
"Người ta chưa chắn đã cưới cậu, kêu con dâu ngọt xớt luôn cơ đấy
Đường Thế Trung hừ lạnh:
"Mau bình phục đi bạn hiền à, tôi xin được lệnh mà cậu còn chưa xuất viện thì coi chừng tôi đấy
*
Hai tuần trôi qua, vết thương ở phần bụng Lê Vân Hà phục hồi tốt
Vết nứt xương cũng liền lại được một nửa
Dù trong thế giới nào thì đối với Vân Hà, nứt xương vẫn là cái gì đó rất khó chịu
Ngày trước bà cô không cẩn thận đi lên một nền đất trơn trượt rồi té ngã, may mắn là không gãy xương, nhưng mà bị nứt xương
Phần vì tuổi già sức yếu, phần vì nghèo khó mà mãi bà cô cũng không liền xương chân lại được
Cho nên có thể nói, Vân Hà ghét cay ghét đắng nứt xương
Tyk - cậu bạn nhiều chuyện đã mất vào hai hôm trước
Cơ thể cậu ấy không tiếp nhận lượng m.á.u được truyền vào, đó là nguyên nhân chính làm cậu mất mạng
Chiến tranh lại làm mất đi hạnh phúc của một gia đình
Đường Thế Trung dạo này cứ quanh quẩn ở các cuộc họp và hồ sơ, lâu lâu hắn mới ghé qua nhìn cô một lát rồi đi
Cứ như vậy, thời gian trôi qua, một ngày rồi lại một ngày
Dù rằng mỗi đêm đều sẽ mơ thấy Đường Y Nhiên chết, nhưng mà đó vẫn là một tín hiệu tốt
Còn mơ thấy Đường Y Nhiên nguyên tác tức là Đường Y Nhiên vẫn chưa chết
Chia theo đầu người phí trao đổi mạng Y Nhiên nên Vân Hà cảm thấy mấy trận ác mộng này đã được gọi là nhẹ nhàng
Nghe Đường Thế Trung nói, mẹ Y Nhiên đã gầy đi mất mười kg, đầu ba Y Nhiên đã bạc trắng vì lo lắng
Quan hệ nhân quả càng trực tiếp, phí trao đổi càng nặng
Cũng may mà cô đỡ cho Đường Thế Trung vài viên đạn, nếu không giờ này hắn vẫn chưa thể chạy nhảy lung tung như thế
Hắn là hy vọng duy nhất của cô lúc này đây
Tuần thứ tư trôi qua
Đường Thế Trung vẫn chưa được chấp nhận đi Plaqia
Vết đạn b.ắ.n của Vân Hà đã bắt đầu kết vảy
Cô dùng hàng giờ thăm các đồng đội đang chiến đấu với tử thần, cùng các bác sĩ quân y cầu nguyện cho họ
Cứ tối đến, cô sẽ thắp cho Y Nhiên một ngọn đèn bình an
Đây là cô học mẹ cô, không biết mẹ cô từ đâu có cái quan niệm này
Mẹ kể rằng hồi xưa không có đèn dầu, mỗi khi học bài đều tranh thủ học buổi sáng, hoặc tệ lắm thì sẽ dùng đèn cày bày dưới trăng sáng để học, nên việc có một ngọn đèn được thắp từ người thân mang ý nghĩa thiêng liêng, nguyện cầu bình an và may mắn
Mặc dù Vân Hà biết tỏng là mẹ bịa chuyện, nhưng mà ngày nhỏ mỗi khi cô bị ốm, mẹ đều sẽ thắp một ngọn đèn cho cô
Thế nên cô sẽ thắp một ngọn đèn cho Y Nhiên
Tuần thứ sáu trôi qua
Lê Vân Hà đi đứng đã ổn định
Đường Thế Trung sau bao lần mặt dày chặn đứng cấp trên thì cũng được cấp phép tham gia chiến dịch ở Plaqia
Ngày càng có nhiều con gái, con trai omega bị bắt cóc về Plaqia
Truyền thông Đế quốc đưa tin ngày càng nhiều về quân đội Đế quốc, dân chúng phản ứng ngày càng rầm rộ
Đối với một người lính, đánh giặc và bảo vệ Tổ quốc là nghĩa vụ, là trách nhiệm; tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh cấp trên là ưu tiên
Nhưng cái ưu tiên này dẫn đến người thân mình bị tổn hại, liệu người lính còn tinh thần của một người lính không
Đế quốc đang đứng trên đà của sự sụp đổ
Mạnh mẽ g.i.ế.c c.h.ế.t sâu mọt, bảo vệ tế bào khoẻ mạnh đang là thực trạng trong toàn bộ máy nhà nước của Đế quốc
Sau sự việc chỉ huy cấp cao phản bội, bọn họ mới nhận thức được Dolomus đã là tế bào ung thư di căn khắp cơ thể
Liệu sau thời gian này Đế quốc còn là Đế quốc hùng mạnh hay không
Những chuyện đó Lê Vân Hà không quan tâm
Điều cô quan tâm là Đường Y Nhiên an toàn
Vừa ra khỏi khu hồi sức đặc biệt là Vân Hà liền đón được một vị khách quý
Ninh Huyền Thanh Trúc tới rồi
Vân Hà lập tức mang cô sang phòng dành cho khách của căn cứ, rồi thông báo đến Đường Thế Trung
Nhìn sắc mặt ngưng trọng của Thanh Trúc, có vẻ tin tức cô mang lại không mấy tốt lành gì
Uống xong một ly nước, Thanh Trúc mới cười hỏi thăm:
"Hoàn toàn khoẻ rồi à
"Ừ, mới xuất viện hôm nay luôn á
Đợi tí là Đội trưởng về rồi
"Bình thường cậu luôn gọi anh ấy là Đội trưởng à
"Do quy định đó mà, phải gọi cấp trên như thế nên đành phải cho tên đó mặt mũi thôi
"Đúng là anh ấy được hời rồi
Được anh rể gọi là Đội trưởng cơ mà
Vân Hà nghe xong liền ngại ngùng, bên vành tai từ từ đỏ lên trông thấy:
"Anh rể gì chứ
Chuyện tương lai ai mà biết được
"Ừ, đâu ai biết được tương lai xảy ra theo hướng nào
"Gì mà chuyện tương lai chứ
Đường Thế Trung xuất hiện đột ngột, cắt ngang không khí hài hoà, êm ấm
Thanh Trúc ra hiệu cho Đường Thế Trung ngồi xuống bên cạnh mình
Cô bắt đầu báo cáo kết quả phân tích:
"Trong nấm ma thuật có thành phần hemoglobin (*) chứa pheromone của một Engima
Em suy đoán có vẻ thủ lĩnh Dolomus là một Enigma, hắn dùng m.á.u làm môi trường sinh trưởng cho nấm sống trong môi trường nước
Nồng độ đo đạc được khá thấp, xấp xỉ 0.001% nên em cho rằng hắn đã pha loãng m.á.u và pheromone, vì vậy đưa đến kết luận trong căn cứ Dolomus chỉ có hắn là Engima
(*) Hemoglobin là thành phần có trong máu, có nhiệm vụ vận chuyển oxy từ phổi đến các cơ quan và carbon từ các cơ quan về phổi
Vân Hà trố mắt ra, cô lắp bắp:
"Khoan đã, enigma là gì
Giống loài mới à
Thanh Trúc giải thích:
"Engima là giới tính thứ tư ngoài alpha, beta và omega
Đây là giới tính rất hiếm gặp, có thể kết đôi với alpha, beta và cả omega
Ngoài ra, các số liệu về pheromone cho thấy nhóm này có khả năng chế ngự và điều khiển các giới tính khác
Bởi vì số lượng quá ít ỏi, chỉ 1 phần trên một trăm triệu nên không có nhiều tài liệu nói về giới tính này
Thanh Trúc tiếp tục:
"Ngoài ra, đây là báo cáo khám sức khoẻ của Y Nhiên và gia đình
Vân Hà + Thế Trung:
"Hai người coi nè, nhóm m.á.u của ba mẹ Y Nhiên lần lượt là AB và O, theo quy luật di truyền thì Y Nhiên hẳn phải có nhóm m.á.u A, hoặc B, thế nhưng Y Nhiên có nhóm m.á.u O
Chứng minh cô ấy không phải con ruột của hai người này
"Thêm nữa, thái độ của ông nội và ba mẹ anh cho thấy, họ biết Y Nhiên không phải cháu ruột của mình, hay là nói Y Nhiên không phải con ruột của bác anh
"Vấn đề là Y Nhiên rất được ba mẹ mình yêu thương, như vậy ở đây có hai trường hợp
Một là ba Y Nhiên không biết điều này
Dù sao thì xác xuất này rất thấp
Nên là trường hợp thứ hai, ba Y Nhiên biết và yêu thương Y Nhiên như con gái ruột
Điều đó lại dẫn đến câu hỏi tại sao không phải cha ruột lại yêu thương như cha ruột
Thứ nhất là vì bác ấy yêu vợ, nên yêu luôn đứa con của vợ
Hai là, bác có bệnh sinh lí, không có con được
Theo em thì bác của anh có cả hai lí do này
Nghe Thanh Trúc nói mà cả hai người Lê Vân Hà và Đường Thế Trung đều ngơ luôn
Đ-đây là ánh sáng của nữ chính, là hào quang chói lọi, là nữ thần suy luận
Điện thoại Ninh Huyền Thanh Trúc bỗng ting ting thông báo
Nhìn người gửi mà cô cười, nói:
"Đây là điều cuối cùng em muốn nói
Lần trước hai người hỏi về mẹ em nên em mới đ.â.m ra băn khoăn
Sẵn có mẫu m.á.u từ nấm ma thuật nên em đã đi xét nghiệm ADN
Mẹ em từ trước giờ đều nói ba em là một người có chí lớn, nhưng trong suốt thời gian qua em chưa từng được nhìn thấy mặt ông, cho dù là qua một bức ảnh
Thế nên, xác suất 1% vẫn có thể xảy ra được
Vân Hà qua đây xem cùng với tớ nè
Xem xong cả ba người đều bật ngửa vì nó có thật, xác suất 1% có thật
Ninh Huyền Thanh Trúc thực sự là con gái của Đầu Chó
Giáo sư hướng dẫn còn gửi cho Thanh Trúc một tin nhắn: "Em làm khó cô quá, mẫu m.á.u ít xịu thế mà cũng đòi làm xét nghiệm, kết quả có thể sai đấy nhé cục cưng
Thăm người yêu xong nhớ về làm nghiên cứu với cô tiếp đó
Bye bye cục cưng
Thanh Trúc đọc xong tin nhắn sến súa này: "..
Nãy giơ Đường Thế Trung vẫn ú ớ không lên tiếng được vì quá bất ngờ
Mặc kệ Đường Thế Trung đang lạc lối trong mớ cảm xúc bòng bong, Vân Hà cùng Thanh Trúc tiếp tục thảo luận thêm
Vân Hà lên tiếng:
"Nếu như kết quả xét nghiệm này chính xác, thì pheromone của cậu cũng có khả năng kích thích pheromone người khác đúng không
"Không hẳn, vì tớ chưa chắn được di truyền thứ này, nhưng ắt hẳn nó có hiệu quả với anh ấy
Cô chỉ vào mặt ngu ngốc của Đường Thế Trung
"Vậy thì, có phải nếu như cậu không có tác dụng này, một người khác sẽ thay thế cậu
"Ờ, khả năng cao là thế, câu cửa miệng của mẹ tớ là ba con rất thông minh, có chí lớn
Hẳn ông ta đã đi gieo giống nhiều lắm
Mẹ tớ có thể nói là hiền từ với tớ, nếu không có câu nhắc nhở của cậu, ắt hẳn tớ vẫn đang nghĩ ba của mình đã c.h.ế.t rồi
"Bây giờ mẹ cậu thế nào
"Tớ không gọi được cho bà ấy, bình thường toàn là mẹ gọi cho tớ
Nếu như không sai thì chắc bà ấy đã trở về với tín ngưỡng của bà ấy rồi
Thanh Trúc cảm thán một hồi rồi bình tĩnh nói:
"Cậu không cảm thấy ông ta nhắm vào người nhà họ Đường sao
Mê hoặc Đường Thế Trung là một, bắt cóc Y Nhiên là hai, à còn có đánh b.o.m anh ấy là ba, gần đây không phải có vụ cô lập Pecsber nổi rần rần sao, là bốn
Dù sao tớ cũng cảm thấy đây là trường hợp trả thù cá nhân có tổ chức
*
Lê Vân Hà: Có băng bó toàn thân cũng không ngăn được tôi khẩu nghiệp
Ninh Huyền Thanh Trúc: Xuất hiện ít nhưng chất lượng, chiếm hết spotlight
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.