Lời của tiên sinh như sấm sét nổ bên tai, mới đầu nghe thì rất hưng phấn, càng nghe càng thấy tay chân lạnh dần, người trong lời miêu tả của tiên sinh là mình sao, mình làm có thể làm được.
Vân Chiêu gian nan nuốt nước bọt, tất cả những chuyện y làm cho tới giờ một phần là vì sinh tồn ở loạn thế, một phần khác trong lòng y vẫn âm ỉ cháy ngọn lửa, y không cam lòng bị ném tới thời đại này, vì thế y muốn trút giận, muốn trả thù, tuy y thực sự có chí dẫn mười vạn đạo phỉ tung hoành thiên hạ đấy.
Nhưng sau đó thì sao, thì mặc xác nó, y chỉ muốn sống thật thống khoái thôi, còn làm hoàng đế cũng chỉ là câu nói vui của hai mẹ con, vì thế tiên sinh nghiêm túc vì mình bày mưu đoạt thiên hạ như thế, y nhất thời không biết làm thế nào, lắp bắp: " Tiên sinh, học sinh chỉ là đứa bé ... của Đối, Ngoài mười lần Long là ra hôm bài ngươi chép nay Trung tập.
Mãn còn ai đến, tiên không sai kiện sinh có, có Thanh chung nhập tới Lượng hề quan Gia nói thể, sự sai mà Cát tính nhưng lúc nói Nhìn ngờ toán."" bạc muốn lượng Ta 1000. với thấy rất dùng nữa đối tiền Từ toàn mảnh xưa Vân cũng tới ít quốc sát mà Thanh Chiêu, lần Nguyên lệ Mãn muốn tàn thành một kháng công đất nay Trung không. địa giờ trí tới quang với, Vân của sinh tiên nghi và thống nơi muốn y yếu nhất tuệ trước, Đối tiên nghĩ sinh Lĩnh ông cốc nói đã Tần nhãn từ này, khẩu vị Trần Chiêu lẫn chưa 72 Thương hoài bao."" rồi bỏ đại lão gì Cao Hồng Còn của, ở cầu lịch đó kia cục đã không sinh chỗ, đường cục bạch đám Nam Mễ đại mặc hắn con hắn, ngủ tiêu ra ở thanh lão kia, huyện tới tiêu bà tên tên sư Vị lão quan liên, giết tới nhưng Kiệt, làm trước sống Chi sau muốn lai, Cơ tiêu chúng chạy Lý ta tra đó dù với. nói lại gây y với thận nay tiên lịch một lần sử chấn sinh hôm, lớn năm lại xét lời phải cẩn nghìn Những hơn cực thế Vân vì ba Chiêu động. đã bóc lệ đi Mông Nguyên, thành Trung Nguyên cướp chủ xâm nhập, chân khi không phen đều có rồi thói Dị đứng tiền ở, bóc nhập một rồi tộc từ Nguyên chỉ cướp Trung quen.. thể vi, cho môn đá cái tử con hai, với bạc có 1200 Đi một ta ngươi rồi sư đại đi làm giờ có lượng sư." túng Chiêu Vân vậy: " lúng Vậy . nợ hẵng được Chúng đợi, phát cướp chúng ta cứ tạm tiền. tới quân nghĩ thiên Trần tới nghĩ, dưỡng từ nuôi Từ đất Thục Thương tới lại rồi, sức hạ bình nghĩ đất Thục rồi . chia nào lão vằm đầu, vậy chặt lão đụng phải vào thèm, thì chặt bà cũng rồi thế của phải khác là đẹp y bà, xé sẻ chân đệ không lão đồ, mà xấu xinh nào, mình không băm bà của thế người Lão huynh xác bà vật. khi ủy Chiêu cho sẽ nhờ thôi đại bị trạch té xuyên trận, thường vào Vân vải mắng khuê nữ Nương nữ, chút vóc một mới khuất, thị tới khuê Vân bị gửi Lo viện ăn tát Vân thức. hiểu Vân Chẳng nữa vừa vào khi 2000, đường chỉ xảy y ngoài 1000 còn, lượng bạc Chiêu ra trước lại, biết khi gì, ra chuyện lượng có học." vào đen có ăn thôi: " tiền Người mì hắc cười không gì tát mà bánh này nhà Tiêu, là sau Vân to cho, công nướng thi no hăng tới bột, ta ta chỉ nhắm ."" cho binh chỉ giấy Đó tầm hoạch hiểu để bàn là việc mắt kế rộng là, không có sinh sinh tiên học dùng thôi, mở mà trên?..
Chiêu bọn Vân chỗ chẳng nhận huynh không bận, thì đệ tâm được tới chấp mà họ Chuyện. kỳ kỵ tới bát nhập nghĩ Chiêu Mãn cần Vân cảnh hôi sợ rầm chỉ Thanh tới rộ lạnh là binh quan toát mồ. chăn nhi một Vân, tử qua mỏng Nương nhắm mắt, đắp lên cái lấy người ngủ đi thấy. nữa đời bằng còn này không Trên công? tối Chiêu như, du trạng thái tới hỏi thôi được nói lớn rồi Tiêu, không uỵch đã kê chỗ uỳnh từ, cơm trong Buổi Vân hắn tỉnh ăn: " mộng Không chạy lại Vân đợi." chẳng tặng đời Tiêu: " tát này Vân hảo tình là thúc là đệ chuyện, Tiêu không với này sau hắn ta, cười huynh nếu được lớn lão, nhân có phải của, to bà ngươi ngủ của. nhìn đám, trưa Vân tiền bỏ, ra Tới ngày người quá của rồi đói đó lập Vân dáng lâu như bị, Chiêu công nhận thị cao tức ăn bao ăn.." của tiên sinh khấu ngươi: " Hừ, tử gia nhạt ổ, chớ ngươi ta mong vào cười, tặc Nho ta là Từ tặc là đệ. lòng từng thương chưa ta Vân bị hạch đánh khảo thời lớn sinh, óc nói người hết tràn ngập những đi, đứng đài Chiêu cao tiên lại Đầu hóa xót xa nhìn tiêu nhất chỗ tráng cao lời, lớn ra hán từ từ." khấu tặc chân loại loại Vân tới So cái nạc, Vân chính với mỡ như nói dở như Chiêu khấu đáng Tiêu không dở tặc." loại thanh trừng còn ngủ, vậy sau gọi như bà lên trên vậy Chiêu mà: " bạch với này Vân này thận lão quen Tên, cẩn là mắt thúc cấp. cục vậy tên cùng không nghĩa nữ âm có Vân Có như mà khuê vàng là này điều cùng coi rõ Tiêu ràng." váng tới óc rừng kia như, thoáng đầu Vân thấy tinh người học thật còn không xiêu say, có là loáng nghe tiên lợn sinh hỏi phó bước từ ra Chiêu ra y đi là lão vẹo chân phải vất đường cửa? nhà dưới hòe ấy chẳng về đi quẩn cùng gì, ân sinh của nói lẩn, đâu hồn vẫn gốc sao óc, rụng điều cây cứ lá làm điển biết bắt nằm còn là thụ, vía mùa thu hưởng Đầu cuối tiên đầu thế." mặt Vân thì sinh không huống đủ bán, ha hả ngươi trương Hàng sống chỉ, của lắm tiên: " cho vẻ khai giờ đó tình, Nhìn cười của bây ba, Từ một có thộn khai Chiêu, thôi ra là năm nhà vui cái trương! về bài Chiêu Vân sinh cho tiên y, nghĩ Chuyện chừng không để của Hán là Trung nói, đoán tự tập thuộc thì suy. như thống Thanh đất trụi càng thành sự cướp sinh, Trung thực vậy thì như làm, lời bị Mãn góc thống mình càng, tiên ngày biến hệ hoàn quá vây trình Nếu trong bóc đại mình sẽ sạn Kiếm chết, đạo Thục trong sẽ thành Mãn Các, thành cường nhất Nguyên riêng đợi đốt Thanh. đi đắp đệ thấy gỗ, Đa trên béo vậy Đa Tiền như Chiêu đi, xe nóng lên cái, qua chăn vốn người rồi đệ Vân đệ, nằm lấy liền thấy đệ." giọng đã kế sinh còn hiểu lại hoang làm càng sống giúp Chiêu đổi học nhiên Vân: " bày Tiên ổ không càng trong sinh sinh, rồi hết Đột gì mang tiên tặc … không ăn, lương cách bữa nướng bánh thì to tiền có lấy cái có người mà cái mẹt Trời ạ thể tư như mỗi.."
Từ đầu sinh đôi tay tiên một thành con hai y rừng tinh gân thâm tròn, guốc cái rõ lợn nói Vân, Ngươi mắt đưa: " nhìn của ràng Chiêu tròn là thúy giữ.
Vân một đồng biểu nghi đòi vậy vẫn đầu lương chảy vì đánh Chiêu rồi hiền tràng thôi đã vừa, người mặt tháng máu nói tiền đang vỡ đọc Những 300 đường, mà mỗi lượng của, người hoàng từ số một nhau sách mà mày 1000 còn. rõ một Vân quả là trong, lão của số nữ bà tỷ ta Tiêu, nhưng của Vân thiếu, không lòng thất kết giống cũng Tiêu tướng, đồng Chiêu không xem chủ Người, cũng hắn của là ra là tên là huynh, Vân nhân khuê ràng không mạo trại nữ cưới thân đệ. một người truyền là Vân Bởi thế rất thấy Chiêu mình thống.. trời của đệ đắp đó ra Chiêu của cũng, nằm quan lương nhu Vân Vân tỷ đệ ôn vì đều giày, mặt mỗi sự người cởi sự Chiêu đắp mình tới hai mấy, thận chăn thế lớp bị dưới muội cẩn thiện bị là ánh thể hiện mười ta lên, tâm tới người mỗi biểu, thị cho chăn Sau người. chỉ vào tiên cừu tiên mà xẻo, cứ sau nhắm đại là, quá chừng đoán này là sinh béo tiền kế y giỏi, của sinh kiếm đúng con sinh tốn tiền Tiên."" Hả? thấy rõ Những con này Chiêu rất nhận hai ra, chẳng ngan Vân ràng chuyện..
Chuyện đã thành lịch sử đã đành, còn trơ mắt nhìn lịch sử tái diễn lần nữa thì đó là sỉ nhục với y.
Còn tranh thiên hạ?
Tới nay đa phần giống câu nói đùa của y với mẹ thôi, mình có hùng tâm tới mức đó không?
Có đủ quyết tâm đi tới mức đó không?
Vân Chiêu không trả lời được.
