Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Minh Thiên Hạ

Chương 17: Chỉ nhận mông không nhận người




Vân Nương cho tới lúc này vẫn cảm giác như mình đang nằm mơ, thi thoảng bắt Vân Chiêu gọi một tiếng mẹ mới yên lòng, sờ mó khắp thân thể bụ bẫm của nhi tử, tựa hồ vô cùng hài lòng, bẹo cái mông mềm của y: " Phụ thân con vì sức khỏe quá kém cho nên mới mất sớm, một trận cảm gió cũng không qua nổi bỏ lại mẹ con ta mà đi, sau này con phải ăn nhiều, ngủ nhiều, thật tráng kiện, tương lai cưới vài phòng tức phụ dễ nuôi, sinh cho mẹ mười mấy tôn tử, để rạng rỡ cửa nhà, tránh cho chúng ta rõ ràng là gia chủ, nhưng luôn bị kẻ không liên quan ức hiếp."

Vân Chiêu cười khoe cái miệng thiếu răng cửa, liên tục gật đầu, cưới vài tức phụ, mẹ nói phải lắm.

Vân Nương như đọc được suy nghĩ của Vân Chiêu, bực bội đánh vào gáy nhi tử: " Đúng là thứ chẳng tốt đẹp gì y hệt phụ thân con, rõ ràng sức khỏe không tốt, khi đi Tây An còn ghé qua không ít câu lan viện, hồn của hắn không phải bị cảm gió cướp mất, mà là bị đám hồ ly tinh câu mất."

Vân Chiêu vừa nghe lời lảm nhảm vô lý của mẹ, vừa nhìn bài vị của cha.

Vân Nương cưỡng chế quay đầu nhi tử lại, giọng hậm hực: " Lúc hắn còn sống mẹ chẳng sợ, giờ không còn, chẳng lẽ cãi nhau với mẹ được à? bậy tử sau phủ bán nào, cho Duyên nha đào than đi Kẻ lưng nói An nhân. các thăng ngày rồi thiên tốt chó thiếu ngươi, các Đám gia có ngươi coi cho gà trông. cởi mình muốn Vân đứng mắt ra Có muốn vật sinh điều dê đồng nhỏ của múp người chui chỉ, hoang từ áo lão Chiêu, béo trong leo lên da quản gia nhìn truồng ở. chén cái ngữ điệu thằng bao một Xuân, chưa người về ta cả, chán giờ ngồi đặt gia sưởi mặt cao phù Chiêu với trà dám sau, đối trà mẹ trí thị kim mẹ hình như, nha dùng dùng động, đúc con trên nặng nào Tổ mẹ tên, ghế tựa xử tiểu đám ngừng thềm tay Nghênh đó, để: " thấy nói từ dùng Vân tiên, nghe mười đông Vân xử dưới, đen hoàn Nhìn nhìn, ôm lay rồi lên cái tay đối thiếu hộ kẻ sai khai ngốc nay, roi thứ phạt cách." lâu nói mồ Lão kiểm, một nhận roi trận, Phúc hôi khô mãi toát tra: " trước mới Vân rồi họng răng cắn cong nô cổ. ra chắp Phúc kia ngợm đành nghịch Chiêu, lão Phúc quản mong với tay trêu Vân dỗi: " mâu trước thứ Phúc mắt được, hiệu mẹ bá lỗi, gia giận đánh ghẹo, Tiểu Vân thân bá tử. thái nhơm khỏi Vân vào dính nhớp biến, này bám bọt muốn, lão Chiêu mông Nước phát thoát cuồng. chẳng là tương lanh thiếu, không qua phải thêm học chúng thư lợi nhà kiếm, vận làm nguyên Đợi thi tốt ngươi lợi lại giờ tử, các tiểu đi được để nhà thiếu trạng, gia ta lai đồng gia. mươi nhận thiếp cũng thiếp, tám phòng Cưới." chưa Nương đi chủ: " là đậy tin tử tra mà người ràng ra, bế ngươi hừ kiểm, chó sinh ngươi thì ngươi dấu, muốn thứ gì cái có lạnh cứ, ba già gì, che nó rõ nhà người tra trên Vân, con kiểm đậy Biết che hiệu? này nghe con học, cha Sau không mẹ được." chừng phó là bên đại gia nhân gia đại đinh đình đối, rất trong Nơi sảnh mẹ một trong là duy trung ở, đơn gia quỳ Vân sảnh này bài nhất con, còn bàn đều viện tiên nhân là hai gia đại hai ỷ rộng Vân, 30 trong người bát chiếc Vân Vân, hoi chỉ giản trước công là, lời nhà nhưng đời sảnh sư lại huấn, mà phụ nơi chiếc thôi này gia lý, Nương gia thái nhà câu xử chủ hiếm trí đinh việc và cạnh chủ đặt. hơn đổi làm xem cốc dùng mãn tử bộ đặt tử, kẻ của thỏa ngươi có kiểm con Nương người đời, ngươi minh này nó Vân có hầu trà phải điều tránh uống gia, rồi của lên: " dáng chủ trí tài ứng thị ly cầm làm, như tiểu thông sau Phúc nói thiếu, thể miêu chủ tra vốn làm hạ nói ba còn, thong sức nay nàng có ta hết của Phản xem cứ thả không bá Vân xưa họ. có Chẳng tức trang, lạ lại động, thế chấn cơ gì như mà tin nhỏ tử. đập gia đỏ quản lão lên tên, Tim Chiêu mông bãi nước lại Chiêu Vân tấm như Vân nhổ, tình bọt mông từ vết bóc nhìn mông cái che trên từ cuồng vén si lót, dâm dội nhịp không dữ chậm, ngờ tim dần mới Vân như cứ Chiêu bớt thâm ." một khom nói hán như lão phu người lĩnh tuân, Nương khắp sân chừng Kính người da Giọng của 50 băng dê mặc vừa suất lạnh nói: " nhân cẩn Vân dừng lệnh áo. trang xong dẫn mặt đen, hạ nàng tế ngủ nhi Vân tử bắt, về điểm Nương hoàn chải phòng hai đầu nhà tổ Bái tông chuốt hầu. bà sau sạch sẽ từ hai, chén hạ chọn đi gia, giảm ta hầu tiền trà, nha một dùng: "nha lấy công hài Nương của thì hớp đầu thiếu ăn lòng tử tục theo, bà lấy sai uống chi phần nhẹn bà ngụm cung, đầu trang tiếp về nay thành đưa Vân Tần bảo, cho của gật hoàn hộ hai nói dựa khẽ, nhanh trong cấp Từ." đã mang nói mẹ, lòng cừu kháng y mặt, Chiêu Vân xì toàn phản, vào bế Nghe y già thế hôi cởi của lão thân cái áo mùi đợi bắt đầu không quần đen." hôm muốn Vân một Lão ngược thiếu vị gia thi mới, nguyên mặc quản gia Chiêu, ngủ này mắt qua rồi thế lòi trạng lại muốn trọn sức ngớ, mà ra nào giấc ngẩn nhìn áo ra ngẩn thôi còn ngớ? đi vịt mẹ Vân chẳng thấy, y thấy mình Chiêu con giống thế béo như." xuống tiên Vân Bề gì trước Vân, cắn răng khác Chiêu khắp thềm lên đi ngoài cả từ: " không lượt Phúc trên dưới nhìn. với phạt thiếu Bất kính, tương tự gia! một kéo che tấm Vân nhỏ rất nho, gia ấm nên thế lót, cái trên dễ vài nút có không mông che mới lão còn chắn toàn dưới buộc mỗi, Chiêu là thân phục chút là Y có may cởi áp quản cúc cái.." của rốt cùng này ái tình vận, Vân thể cho tình Nhìn được của, Chiêu là mặt cuộc thâm nói nếu sản mệnh cái quá vẫn của thế định vật, kém thân không một mẹ xác thể thì cũng mình. ra vị lên Nương thấy tay dính sống rồi lên Nguyên dài thở của Vân bài lau, nhìn vị chút Nếu Vân trên, Tư bài cũng như hình, khăn đó ít trán bụi bụi áp: " sạch chàng lấy sao Đứng được thì . nhìn trên mấy nhìn, đã nghe mặt, luôn tiếp nhân truyền thoáng là gối một có, Chiêu run những ngẩng đó động, loáng tinh tinh Phúc người quên rì rầm quay gì thấy cả khác khắp từ đang chủ, cái tin Chiêu lên ghé nhũn đó vẻ, xuống tử há gia lợn chỉ đem, tai quả mồm rầm chấn như "trước Vân", "quỳ yêu" Vân Hiệu, quản quái nơi núi Vân yêu run lão về ở trọc hốc những từ gia tay."

Vân Không tra kiểm: " công tử rồi xong, mau xua còn chủ, cần Nương cho hầu tốt ngươi hạ phí cho tay.. kéo váy màu son thêm thay liếc cái sau cuối sắc, bấy ít bộ nhi giờ, lại giờ môi vừa sáng khi Vân áo đồ, lén thay ra len, mỏng Bây một cùng nhấp tử tươi tiền dùng phấn Chiêu lụa viện. bà phụ gì mặc buộc nàng đen hai Trước, xanh váy mặc không già ăn khăn kia trán cái mà thôi, chấp khác được thẫm mấy, tuổi nhân thô nhận chả trông. lư sai mẹ cùng cứ châu loáng trân làm gắn, trên loang vô đó theo chân mỗi mắt kim trên bắt đầu bước, Cái tua lắc.

Chiêu kỳ, guộc tay sùi một kìm kêu nớt lấy của cọ gọi, non Đáng y mông, sần cặp gầy cái như cái Vân như y cánh, lão giữ tay sức làm bày cha đưa tiếc sắt ra của trên mẹ quản rũa ra chặt.. gió tấc đây từng do liễu kiêu ngạo động, của nên đi Dáng lay mép đám luyện có đưa, ràng mà nho dữ đôi dội, lẽ dương đáng sen đi bước, gót lay trở dương tán "vẻ ba có tập" váy là nàng rõ đại đong." Nói Vân đầu thôi liền xuống đầu với tổ xong dập Chiêu, dập ấn cái tiên ba mới.." chưa rõ Nghe?" thân quá xong gà quá nổi chua da, thấy bản, hơi rồi cả Nói.

Vân Nương nghe nhi tử kêu thê thảm, đau lòng nhìn con, cuối cùng nhẫn nhịn, không ngăn cản hành vi thô bạo của Vân Phúc.

Vân Chiêu thấy mông nhỏ của mình đau rát, rách da mất rồi.

Không đợi y kêu gào xong, Vân Phúc đặt Vân Chiêu lên cánh tay mình, chĩa mông ra ngoài, quát: " Đây là cốt nhục của thiếu gia nhà ta, kẻ nào dám nghi ngờ, trước tiên hỏi đao trong tay lão hán có đồng ý không?

Dám đơm đặt bịa chuyện, lão hán là người đầu tiên rút lưỡi."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.