Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Minh Thiên Hạ

Chương 29: Thành tín là gốc lập gia




Tất cả mọi kỳ vọng của Vân Chiêu đều đặt trên một câu nói đùa, đó là điều Vân Nương cực kỳ phản đối, nàng cho rằng, không nên giao quyền quyết định vào tay người khác.

Ôm lòng cầu may là cách làm của bách tính bình dân, khác biệt với đại gia tộc lưu truyền nhiều đời." Vậy là con đã nợ người ta một vạn lượng bạc?" Vân Chiêu cảm thấy đầu óc rất hỗn loạn, rõ ràng chỉ là nói đùa thôi, sao lại biến thành thật rồi, đột nhiên phát hiện ánh mắt của mẹ đầy vẻ "xảo quyệt", lòng loáng thoáng hiểu ra, có lẽ nào đây chỉ là cách giáo dục con của mẹ không?

Nói không chừng mẹ và Từ tiên sinh đã thương lượng trước rồi."" tử bằng Đệ lòng." huệ ân sinh tay gà tiên con rất hết của vào vì nợ, hắn Chiêu Vân nào Vân Dương nhét trực không kỳ muốn tiếp muốn bất.

Cho con mấy có Trư mùa nên có Nhị Vân kiểu thị cái, quê thị cháu Cẩu như không Oa, của mấy, trường Cẩu, không vẻ Thặng Nha tên Đản tên.." Con học mộng yên Vân tiền tay tâm ngươi, thì mấy run trứng sống mong với Dương ngươi để Thọ, đã ra Từ cho dâng tay nhiều không gà này: cần được nhà giữ đầu Nguyên mẫu liền: " lại Lô mạng đổi cái nó khác là hai tặng, muối này cho người cười run gì quá ngươi lên sách người rất, chuyện chỉ hắn Hoa nộp ngươi khác động, thực tiếc giấc vào đẻ của hắn trong, đọc đáng, thành con thân là có kích đều gà khấu.. rất ít điều Có trẻ rất, người con đông lớn.

Lô vàng con là màu gà, Dương chăm con sóc tốt nhà gà Vân, rất ôm, con đây chủ, có thể một béo thấy Hoa rất gà.

Chiêu là chỉ nhiên Đương suy Vân một nghĩ đó mình của. mình nhàn lại bút Tự gì tiểu chép, bình mong hoàn mẹ say, lượt dục Chiêu con trông không Tam tĩnh lần Kinh giáo này ngủ, thì được Biết một muốn dẹp, như ngủ hai trước rồi Vân nhã nha khi dọn, biết chỉ chúng là lợn còn mực. được dưới vạn giữa cũng đệ sinh, bạc Đây trắng mỗi cược Trong: " nó chỉ đủng đỉnh là cần lần nó Chiêu một, Vân nháo chỉ, đánh sau hai có, trong kiếm nó nhỏ vụ đỡ lượng nhà, tâm mươi của nói nghĩ huynh ta con rằng tiên sân năm, giúp một Vân rằng cho, nữa thể lực hiệp huynh cho và Từ đồng nhốn Chiêu vạn lại, là số năm lượng đệ thế sự bạc thôi ta." lảo tới con vui khỏi lùi liên Dương tác vắng, thoát Vân gà tay kêu tác đảo hắn, tục Lô cục sợ về chạy lạch lại người sướng cục chỗ vậy Hoa nghe bạch. người Vân đều con sinh tiên biết học là nửa ông được tên trẻ Từ trang đặt, đều trong vấn bởi có tử cực trong Người quá gia vì trang."" tinh trẻ khai xuẩn được con tinh, lợn minh trí tới Lợn lợn ngu là được đâu thông thì."" vạn lượng Một?

Vân mang con Lượng bánh đầu tằm hoang tay, như một khô cúi thỏ áo nhìn, thèm tay Vân xách chết quần, miếng trong giỏ Trác mới, điểm trứng mặc đã là, bó thuồng bị gà tâm chặt thịt Vân Phi Vân hai Thụ . cái đi phòng tiếng sách ho Từ ra người một khẽ, hương uy tức sách, im đó trong dân sinh thư là, ngay đám ôm từ của tiên lập đọc."" giờ là thành chỉ Trước ngu, ngốc kia thôi biến luôn rồi." này ta không, thì gì đói vào ngốc lo rồi này, hại thị rồi chẳng tới Vân ngốc Dương thằng ngốc phải ngu chẳng, chết lòng nếu giờ sói hại chúng thực bé rét tay, lang Vân nó ai không ngốc sẽ, thằng kỳ thằng ngốc dạ ngu, trí không xong cả, thà xong giao Thôi hạng đời khai thằng." vía mặt lên lên khiếp Nguyên xuống Vân nấy, nói lời đến cúi sinh không quắc Thọ học đứa tới, mặt nhìn gằm hồn đứa kinh nhìn nào mắt những Dương nhợt Từ khác. ý là mòn tiểu đầu ống hai nhiều chẳng y Tức, để đuổi Chiêu Chiêu hai thích hai chỉ nha đằng là, Vân nha nhất đoán Vân con cho mỏ, mổ gì thịt mổ, sậy theo làm ngan vì thèm đầu mới tới chừng như sau."" thị lèo bại khổ rồi nương lái cho năm ngốc trong thương, Đáng sắp tay Vân công bao này gia lụi nghiệp mất Đại tử thằng. lượng Một con giá đáng vạn này mẹ quá nó.." mi vào sinh cái Vân đất Dương, để Nhìn lên đó bút, đỏ tâm cầm tiên một quỳ bút chấm sinh tiên xuống dùng. đãi cả vào, thì bị sao, toàn cũng với giờ chân đã thịt hôm hai, chỗ bị chùm quấn mổ ngốc ơi dù chỉ thèm, trước bắp mổ đùi chăn ngan không, con chúng đau đường sau chăn theo, lần chặn vẫn ngược là, chuyện thông mông nhiều Ngày lệ quen ngay Chiêu Vân chúng, ngan y bị đau. đấu Lão Tô một chí đại sách cùng đầu thành Tống nho đời cuối Tuyền, coi 27 tới thời phấn chớ bắt, ngươi nên làm nhụt đó đọc, tuổi gương mới. họ y thì với, là gọi tới còn hình nấy ghé dung thôi, ai thậm tai thầm oang chứ Chiêu, nhau dùng bọn nhau châu thì giọng là thương, thầm ánh hai tuy Vân với đầu mắt nhìn từ, thì chí oang Khi. nghìn phòng chút ai tiền là cả thị, vị tới đều người Hôm có ý Vân, cùng sao viện tới nay thư của náo, được nhiệt dù nghịt biển vô."" bại gia ràng Cái, mà là gì ngu tên rõ tử."" chết nếu bại quá nhà gia dám nương chiều tử ra, ngốc ta đứa trong thế Đại, đánh rồi tử này con, này cũng sinh lão. mặt Dương không người hòa thế Từ Tuổi muộn tiên Vân hiền học ngươi ta tĩnh hề, đợi lòng các dân, sinh gì vẻ: " vỡ danh môn lớn, lại không hơi tốn điều trước, nói mặt yên đi ít, là có hương thành muộn từ liền tới cũng Nho." mới tái Tội, quá nghiệp lại bệnh phát lành vừa." ngươi từ ngươi không, nay khai trí là Từ môn lòng Thọ Nguyên hạ sau có ta, về Đây là của bằng?" gian lớn ào có quẩn khuếch loạn Bức cuối tường trong cao như Vân nhỏ, đường chặn thanh gà luẩn này tiếng ồn âm thị cái náo, khiến cùng gạch của xanh tán chuồng không." nhớ là được Con. không có, ngươi đó gan Dương Vân? một y phòng thư tha nha, tới trạch nhờ cứ Kinh rời nghiệm ngoạm nội dẫn hoàn bay hai thế mà Chiêu đá ra, nghênh Vân khỏi con chịu ngan ngang khi không. đơn trắng mắn có không hai Vân cấu chủ rất, lại Vân nhân Kết đây của Vân là thị khác nhân trong, mâu khẩu, chỉ điều thuẫn ra nói, nhà Nương Chiêu may là giản còn. nhảy Chiêu Chỉ mắt thực là là sự, như cẫng có muốn đúng đây mẹ, mới Vân sinh sáng đuốc lên tiên . sinh cảnh viện mới trí đông dù còn không vàng sinh, ngẩng không cũng lão thềm bậc, học sủa đứng càng nho đầu nhìn, hứng nó ào đám, thư của nằm, Con trên nhìn ồn ở chó học đám sân bẹp người một, sợ tuệ thú lại đầy như." là thể rồi đối dục vỗ vai lại Vân nhìn mẹ độ chuyện của này và Chiêu, nào một đi chỗ thở hoạch: nhưng càng Từ, gia thái là tử nhi cửa, có giáo tiếng ra đây dài ngồi với Nương tin ngây đại, việc nữa ngoài khẽ Vân kế sinh đi, ra tộc từ tiên viết vẫn không Mẹ tại còn khép cũng con của cái thế.." lượng Từ ngửa lên cười vạn mặt Thọ Một: " bạc Nguyên trời dài.

Nhưng không Không trĩu con vẻ học còn của tay nâng đứt nghĩ biết được cho, tới khúc dáng mình đưa ruột, cho trước bao nhiêu tiền mẹ gà: " nó ăn tử lên từng nặng đệ khi no?"" Vân gia trang tử sau này biến thành Tiền gia trang tử mất."" Dám lắm, thành gia sản người khác là chuyện sớm muộn thôi, có cái thằng bại gia thế này thì còn trông đợi được gì nữa."

Đám hương dân ở bên bàn tán xôn xao, rõ ràng có thể nói nhỏ, bọn họ cứ nói lớn lên, mà giọng người Quan Trung vốn lớn, vừa ồn ào một cái, không khác gì họp chợ.

Nhất là mấy trưởng bối trong tộc đứng bên cạnh Vân Chiêu, ánh mắt nhìn y đầy thù hận, chỉ muốn ăn tươi nuốt sống y.

Vân Chiêu trong thời gian y giả ngốc còn từng phải nghe lời chướng tai hơn nhiều, nên cứ cười tít mắt, coi bọn họ như đang hát, vì thế càng khiến người ta khẳng định y là thằng ngốc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.