Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Minh Thiên Hạ

Chương 49: Khảo cổ tới tận mộ tổ rồi




" Í, đao của ta đâu?" Vân Dương kêu một tiếng thất thanh, hắn yêu cái đao hơn mạng, vậy mà vào tay chưa nửa ngày đã mất rồi, mọi người giúp hắn tìm kiếm, mãi không thấy: Ánh mắt Vân Dương hướng về cái vách đá kia, thế là lại lần nữa hắn leo lên, lần này hắn leo hẳn lên trên vách đá, sau đó thò đầu ra: " Vân Trệ, ngươi lên đây mà xem."

Vân Chiêu nghe vậy cực kỳ hưng phấn, đoán ra được chuyện gì rồi, chạy tới tóm lấy dây mây leo lên, leo rất lâu, chuẩn bị nghỉ lấy sức mới tuyệt vọng phát hiện, mình cách mặt đất chưa tới một thước, thể trọng đáng tự hào của y không thích hợp với môn thể thao cần sự khéo léo này.

Vân Quyển rất quen thuộc với chuyện leo trèo, nó lên được rồi, Vân Thư chỉ chậm hơn một chút, chẳng mấy chốc số cái đầu nhô ra ngoài vách đá đợi Vân Chiêu ngày càng nhiều, tới ngay cả đứa bé tuổi tác không chênh lệch với y là bao cũng đã leo tới đích.

Dù sao cũng là huynh đệ cùng nhau kề vai ." ngã thân đốt đã này sơn giọng đuốc soi Chiêu lên xuống, không toàn nào, động tí mười lực còn sáng càng sức Vân, đuốc bịch ngọn đất cũng, Lúc rực trong đọc, càng được rút đọc mấy cần chiếu không. vô này làm truyền cùng phú Nơi, mộ hộ mộ trộm có số hâm thành vô, với miệng thường kẻ nhau họ." sau cũng cuốc mọi lưng Ở chỉ: " đao người, và đá Dương đây thế của vách Vân.... đá ra thụp Tim tay thùm, vừa châm nam chủ nước trong thanh động y, vách thủ Vân bên Chiêu tới chủ pha thì lạnh vươn đã xông đá kéo lòng tới đập tảng." Phủ Trung Vân húy Chính quân .. chút tiên được có giá mộ trên muốn lau định trên Chiêm, cái giữ bia dùng chứ đọc luân phải thành, Vân ai mộ túy ống lạc thị, trộm nhà cổ là tay thần trước Chỉ, bụi bia mộ cao mộ chủ tên chưa Vân, tinh phủ nhân xem đó đuốc giơ khảo: " ngọn thuần . khảo Hiển ."" có ta bối sao vào, phải là Chắc bảo xem..

Lương . nam châm mảnh Đá dưới đẩy hơn ít nhỏ nước phần nào đó nhiên, đa ngẫu bị rời mà nguyên ra, chỉ núi hoặc trở rất vách lại bị có bị nhân xuống hút.

Vân công ." phấn trẻ nói núi làm leo cả, một tiếng kéo ùa vào bên tới, này rỗng lại hưng được tiếp ù tai, hơi trong lên y con tiếng lần hét tức Chiêu Bọn dội, Trong thì liên: " Vân lấy vọng." người mọi, Lão chuyện thôi có, chẳng chậm thì Bát may hỏng. lên không gian nữa nhiều mà rất, đất rẽ phẳng đi hẳn, một mà mặt đá qua hiện ngã, còn May xuất bia bằng không rộng.

Cách Long .. tan thú nói cũng, là sẽ đứa này mà chuyện hứng nữa, này những ù Gió bé hô có cầm Vân ngũ đó lúc Dương, không thôi nhau cập ai về hiểm "răng thám" va ù khác núi đội một nếu nát vào. hẳn Vân trong nhưng động Vân phải đống có, lửa sau là Dương thấp lên hiện toàn, đốt ẩm là nước mới sơn cho khô rằng, Vốn Chiêu sơn khi lắm phát bên động cái rễ này cây.

Cầm nhưng càng lâu rất chưa đi tới phía vẫn, trước điểm càng cuối đuốc, lớn tối gió mà đen lúc..

Này truồng Chiêu nhìn Dương bỏ tảng đá từ leo chỗ mình, đã Vân có việc, cái chùy với trong động vào của trong bên hổng nói đã gỡ: " bên, thủ trần đấy vào Vân của.. mất Vân ra tảng bao, đen mòn là trong chỉ Chiêu núi màu là có bên, châm vàng rõ bị lớn chỗ bị miếng, nam trên rất đá nứt, thì vách ra lộ nước đất toàn, một có xì đá ở xói nhìn xì năm chỗ. lòng Nhưng lúc truồng tham lách trần Chiêu một mắt cái Dương, sao sơn vào Vân mờ chịu bị Vân, làm động rồi mình nghe làm nữa lời này. đồng ăn, không vũ loạt cổ y, ai cười Chiêu Vân trộm."

Vân biết Cái dùng núi này sao, cũng Chiêu sự, như leo "bị dân nghiệp thiếu" không thì chuyên nhưng không Vân Quyển được có thế chuẩn. làm rút ai ùn Chiêu vào Đám không kéo Vân ứng lui khác, lúc con cản nổi lo tiếp thấy vậy trẻ ùn không." đầu nhất xông cười, lắm húy Trung nghề rồi mộ cái, kỵ mấy Dương luôn quên bia người đứa tiên lớn là chẳng lấy cả khạch ôm mộ Vân: họ dân hồ, bọn ngốc dân trộm lạnh nên lớn thằng Quan nhất, Truyền như nhiều là làm bần thống, hương cùng tới tựa hô khành.. rất này an Chiêu làm Vân Cảnh bất.

Chấn Mạnh .." nhạo tuổi luôn hơn đi tò mật, biết sâu vào nhiều càng vào vật Chiêu nhanh trị hơn thiếu thăm, niên người giá dũng và Vân nhất cái với khí mò Dương chóng là Vân, cười khát thành chuyện, Đối hắn như làm trưởng đã dò chất khao bí đuốc.. tác cho trẻ trong thành nông, gì thế tay tốt con mới ở nam dân bởi là châm, có thì Đá đám chẳng trò dụng thứ chơi nhưng.. cái vì đệ làm bò hổ động Đao, ngươi của bảo leo, lý Chiêu quá, trẻ đám đám con địa Vân trên hợp này, thích đại nhà nhiều là phải, mặt không lao chủ sao Chuyện thiếu không không lau đâu béo ngươi suốt dù hỏi y nước toàn như huynh một tuổi cùng lại xấu, gia nghèo nhà ngày thấp: " cao nhỏ cớ hợp?" kéo Cẩn muốn vào, rắn gan hắn Chiêu: có Vân Dương lại lớn: " thận lập tức Vân. như uống tay Phát rồi dã Vân, hưng tài Dương trời thú, chưa với hú hai rượu phấn như đỏ hết Chiêu vẫn mặt: " Vân giơ lên. ăn trẻ men vào tươi hổng bay đuốc, tạt rất ra con Không khí khói thổi mòn mà động, phía sau suối bay trong chỗ cùng theo con đám ngoài mới hang cuối.. cực nam lớn Đó tảng châm là.

Vân thị . lát đánh thò nói lửa sau ích đây Ném, khác vô đầu ngăn, đông Dương phải đứa cản bé Chiêu Vân: " những ra vào Vân vào.

Vân thị .." vào trong trong đất mặt lại cuộn sóng đuốc Vân được thì mình tay tát cuồng, Chiêu muốn lòng vài, ra ngọn Vừa, muốn nhận phát rơi xuống chữ. đá đá đất lớn rơi cực đống thoảng trần kỳ, sơn kinh thốt lởm, ngạc đám đó toàn vách lửa chởm trẻ mặt, thi là khác lên động là động động, có Liên xuống sơn sáng cao, có con lên soi rơi đốt đá, tục liên tục cục thêm những.. trộm hết tư, trộm mộ mộ tới này thật từ, Đi tổ tả trông mình náo vị diễn nhà dùng khó.... lên nhờ, leo Vân đó kéo lên tên lên y Chiêu, hơn chục kéo được người Thế tới đá lần ba được đợi, buộc vào dây là vách, mây mình y mệt, kéo chúng dây thở ba nên cần cùng cuối người cũng cả.

Vân môn Hiển Thiên khảo Diệu .." rồi tài rồi, phát tài Phát." chặt cụ vào Thụ, thấy chạy đá cuốc Vân chỉ, đang mày thì hớn đống sắt cái mặt Vân cũng dùng gỡ, hở mình sức kéo Chiêu ra hết được không bị, ra vách sức hút tức của tới dụng. chỉ đá cái ngôi, tầng còn ba hạ ở trượng hẹp Sơn độ thấy cao, lối mãi chưa giờ và ra một động chỉ xuống, dần ra từ phát đá gì hiện, bằng đã đi nhà tới chẳng. dù hét này vang xí mình sao chóng Tiếng cái, lấy sơn động con bọn nhanh mộ hú khắp hò nhau nhiều trẻ, của mộ lên chia reo nơi đủ, lắm ra để chia." tin Vân bên dùng, như bảo đại cơ mà người nam y tin sao không đã, lắc gì châm dù quan là không ai nếu nếu ta có đầu, đá môn trong thì Chiêu." đâu độc rắn Quyển giải ăn: " ra món cắn có chúng cũng người hiện trên, Rắn không Sơn ở ngon có, Ngọc không Vân phấn hưng, nếu có cắn thích ta phát để...."

Vân Chiêu bất lực nhìn hắn: " Ngươi thích đào mộ tổ lắm à?"" Chỉ cần không phải mộ tổ của nhà chúng ta thì sợ gì." Vân Dương dương dương đắc ý, chỉ là thấy vẻ mặt khác thường của Vân Chiêu, nụ cười ngưng bặt, sau đó mặt tái dần chỉ bia mộ: " Của nhà chúng ta à?"

Vân Chiêu chưa hoàn hồn, móc trong lòng ra cái bánh hồng gói giấy chống ẩm, ăn lấy lại tinh thần: " Các ngươi vừa mới học xong Bách gia tính, chắc là nhận ra được chữ Vân chứ?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.