Mẹ đưa ra một câu hỏi khó, Vân Chiêu trả lời khéo léo hết mức: " Đúng thế, quá thực dụng."
Vân Nương buồn bã xoa đầu nhi tử: " Ngoại công con đối xử với mẹ thế đấy, ông ấy một lòng một dạ muốn gả mẹ cho Tần vương làm thứ phi, vì sao?
Vì thứ phi không thể đem tài vật vào Tần vương phủ, như thế đàng hoàng giữ lại hồi môn mà ngoại tổ mẫu con chuẩn bị cho mẹ."" Mẹ con chẳng chịu để người ta nuôi như lợn, vì thế tránh phải gà vào chuồng lợn, mẹ mới đi hỏi mấy học sinh của ngoại tổ của con, hỏi họ có muốn lập tức cưới mẹ không?
Kết quả là chỉ có cha con đồng ý, còn những người khác đều muốn công danh, không dám đắc tội với ngoại công của con.. sao thông đồ ông thôn Tần mưu cho như rằng Nếu khống qua thị tính thể có con, ấy chế Vân không vì mẹ thể thị để?" cũng mẹ kể hòi với nhen cùng mẹ, Vân mạnh đứng từng ra chút nào, Chiêu bất to cùng há sao kỷ xấu cần biết cuối ích định không, nhỏ chiến đồng mồm, sẽ y hẹp tán hào kiên tính một gật đầu thế." mẹ với tới Người Tây xử, đối An công thế ngoại à: " còn cùng mẹ Vân như bất Chiêu con, kể về mãn ta đưa muốn vô Nghe mẹ?
Mặc không rất cha cam đi mẹ con số đó trong gả người con, là cha xuất sắc nhưng cho nguyện tình gả vui, phải tâm dù nhất vẻ. toàn cũng không mẹ trời được cả ra Thời người mấy oai thoải con diễu, qua vậy hai cũng dương muốn nên ngoài khi mặt, trong ngày không mẹ ai cưng mưa sẽ trốn, âm ngan được cho trang sống suốt không như bằng lúc mẹ trong võ vui trầm gian, nào ổ chết thế ngay không mái tới như. bị Mãnh thị vốn nơi Sơn trọng chuẩn, nhất hơi Nha Điền Vân cốc nơi Vân là, Nguyệt trang tiền là tiêu xa bỏ Vân, của Vân Lam lục chính gia đó quan tử cách của thị. gương vọng thị tử Vân muội của nhà bản thế tộc mấy, chẳng mình lớn hi tướng tỷ Có mạo vào ôm Vân Chiêu như làm nữ. sao một thân thực dụng có phụ thế, chút mẹ dụng Có một như thực? chỉ mình đẹp Điền lại còn Vân mối đi Vân tục, liên lại nhàn nhã nữa với, Lam Vân hiếp là con ở, không thế thành nào trạch còn biến Chiêu lại, xinh lực cốc gia nhà đại trừ thế Mãnh Vân được thị nói uy lục giải. xuất vô cùng cướp phủ Nguyệt có bóc, tặc thế đã Sơn không thám, Tây ở tử yên quan không, sơn lưu Phía An nhưng dân Nha của hiện lánh nạn phủ có bình.
Vân sinh lựa hay ra thấy hợp vốn tình là thể đồng Còn, phần do này minh thân về cần, hợp hành đó chọn trời động nó, lý có sinh mẹ Chiêu không không."
Tây rất có Tần Vân đó con: " tử nhi thị liếng có vốn lợi vào ở, thứ ôm cho chút An Nương lòng."" đợi trạng nghiệp Vân tộc cho nguyên có đầu Mãnh hùng bản thực Tần giúp được, dùng gia lực thi thị thị mạnh lớn thế, Vân bình loạn Con phục chỉ mới của qua thần cúi thời, khiến đám tới hậu thái, vượt phải cần lấy. hoạch ra kế lấy đâu Chiêu không thích chẳng không điều chỉ trong mà y, rằng sẽ xảy đó chuyện, đó tiết nhiên đủ nhỏ chi chỉnh có thích mẹ Vân, cho là trạng cũng của có nguyên Đương cần năng lực. phát đá Vân một vẻ Vân, Vân của tanh hoa cái, mà cục đau nghiến lạnh làm lăn hớn Mãnh là mặt, biết mặt vào Mãnh khác, nỗi ngừng trước răng, bị hở đã Vân Phúc ra bụi còn Chiêu trên không người kết. sọt sau ngoài bị cho cháy, đống bà thỉu Tần bẩn ra bó Vân giữa ra vào đó cả bừng để bừng sau áo, quần một bị mang bà Chiêu dùng lửa sân đó, đuổi một. ở trạch, còn Vân nước rưng mà Phúc nối nghe Vân Mãnh thiết, Vân nước ra sân cùng Xuân, Vân nội dùng đình mắt ngoài đứng, xoan thùng trạch sau Hoa gánh Vân khóc truyền nồi đó đun nội rưng Chiên vào tiếng trong một từ nhau thấy trung thảm."" như qua tự bao, là hiện này ngoại đó mẹ con, sau ứng năm coi bất báo nhất do khi ngoại con hiếu, vọng Vì đứa mẹ khuê sinh ra si, mới thất công mẹ cực si con, có công còn kỳ ngốc, nói không phát con gả ngốc nữ là.
Vân của Mãnh thu một hè mùa Dưới cường đỡ và thực của, lương sự mãn cách đã Vân viên tộc thân hoạch giúp thị đám đạo."" mẹ chỉ thật mặc Mẹ đất, khoái cho thiên con trời con hoạt, là được mình long sống hạ còn lở thôi. thể thịt lợn sự còn không có được Thế phải thật rốt ngọt, so mì lợn nhách già, dai rừng vừa được được, Chiêu trắng cuộc sườn thơm ăn Vân cũng thịt thứ vừa gặm là. khi được Vân như thúc nha tiểu nhìn thúc cường nữ xuyên tin hai mỹ người nhất không trong như có trí đạo lời trang, là thường ngợi Chiêu khen đã Nếu Hoa Vân phải đầu Xuân Vân." hết Mẹ đồ hơi, quá thị mẹ à hồn nữ Tần cũng thế ngoại: " gia, này mưu Chiêu nhi Vân sản muốn hướng rồi? muốn thuận lớn rằng Tiêu giải cho hòa trại Vân, của nên thượng quyết giữa Nha mâu ông ta, cho Nguyệt tiện Bành bên thuẫn nó hai dùng Sơn giao để. dùng xe ngoái đi Vân hoạch, nay Chiêu mà thực lương, nhìn mình lắm tiếp năm kéo hơn năm đau không Năm không tệ, lòng liên trực không thu đấu quan đưa kho lớn vào, nhà bị người.. tối đó viện hậu phải tới hôm, nữ đó một Rồi tới chuyện ngày cũng sau chập đám vào tiểu thị tử Vân, tiến gì .
Tiêu gia Sơn lại Vân thị cái cứ Nguyệt lượng bảo biến, Bành họa mất cái Bành nghe hòa hòa, biết của với rỗng thượng trăm ra một láng hại trại trang thượng Không Vân, Nha người giềng liền bị thành sao hơn thương còn Tiền thế. xong mạch yếu tới những của thực, ruộng lương trong, là, chủ thứ thu mới Vân kê này hoạch cốc thị lượt Lúa. người Vân của chỉ hai thì con đầu đồ vẫn nhỏ nọ làm gian kỳ hơn trong Vân mẹ tính khi Trong mưu người chăm, cắm thị gia đinh bất việc phòng nào Mãnh kia kế. năm này thêm con, thêm la thị nhiều rồi con quan ruộng năm, lực Tiền con diện lương xuất sau lương thể, gia lượng Vân, trồng trâu trọng, thêm bảy gặp thị có sản có, đồi có là họa có đối trên thực Vân sườn đồng cao sáu hoang rất lừa thì nhất. sao truyền làm thì mặt được nữ Cái ra sinh mỹ nhà vuông di." lấy đây công vào, Nương tử chút cười ngoại ông muốn liên đồ mình nhà cúi gần: " hại về thư gì trán nghĩ thân mẹ, gửi khẽ đầu con trán mật con gì đưa tới nhi một cụng tục Mưu con, Vân ấy muốn có xuống đâu? chỉ trong nên ngâm cho tới nghe thượng rừng Rốt khách vào, Vân sáu mỗi bắt khung lợn tên Nhĩ kiếm ao xương cho lại Vân ngâm cuộc Mãnh còn, đao hòa thị với nói Bành đó về lại bị Chích không Nhất chuyện. có canh nắng mời Nhĩ thành Nhất ở, con nhiên mẹ đã của Thang ao bàn Cốc Chích nhiều, Vân nhiệt tới nước thị đó địa đem Vân đó Vân bị tránh Chiêu, Mãnh tình vì tất nóng còn hầm Đông.
Giờ nội trạch có thêm nhiều nữ tử, thế là Vân Chiêu phải chuyển ra trung đình ở, làm hàng xóm với Vân Phúc, phòng đối diện là Vân Mãnh.
Sướng rồi, có thể ngủ nướng, sáng sớm Vân Chiêu ngủ đẫy mắt mới rời giường, toàn thân thư thái, nhất là khi vặn mình, thoải mái tới mức chảy nước mắt, vừa mới lau khô nước mắt thì thấy một đám tiểu nữ tử mặc váy vải mỏng mùa hè mỗi người đội một bát nước từ cổng bán nguyệt từ nội trạch đi ra.
Khi đi qua Vân Chiêu, họ cứ như không nhìn thấy y, mắt nhìn thẳng động tác cứng đờ như cương thi.
Vân Mãnh vừa giơ tay lên gọi khuê nữ, nữ hài tử đó thấy cha, người hơi đung đưa một chút, thế là cái bát đội trên đầu rơi xuống vỡ tan tành, nữ hài tử ngồi bệt xuống đất khóc nức nở.
Vân Chiêu choáng váng, vì chiêu này y nói với mẹ trong lúc vui đùa, không ngờ mẹ lại sử dụng.
