Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Minh Thiên Hạ

Chương 63: Khoai tây của ta ở đâu?




Mùa hè gay gắt của Quan Trung vẫn tiếp tục, trái với sự hào phóng mùa xuân, từ lúc lập hạ tới giờ, ông trời không cho một giọt nước nào cả, cho dù nông hộ trong trang ngày đêm xách nước tưới cây cũng không cứu vãn được nhiều, tỉ lệ nảy mầm của kê cốc trên sườn núi rất thấp, chỉ có mạ ở ruộng nước vẫn còn được, lương thực mùa thu năm nay không tốt là cái chắc rồi.

Ăn chưa no được mấy buổi đã thấy cái đói trước mắt rồi, đó là hiện trạng phổ biến ở thời này.

Cho nên tường đá ở sơn cốc lại bị mẹ hạ lệnh xây cao hơn một trượng, đồng thời hạ lệnh cho hương dân trong thôn, năm nay toàn bộ lương thực sẽ do đại phòng Vân thị mua, giá cao hơn ngoài thị tập.

Bất kể nhận bao nhiêu lương thực, kho lương của Vân thị vẫn trống không, nó giống như cái động không đáy, cho dù là Phúc bá đem lương thực vốn thuộc về Tiền gia vận chuyển về, kho lương vẫn trống không.

Mấy chưởng quầy tiệm lương ở Trường An tới nhà, mẹ tiếp họ ở trung đình, bất kể những người này cầu xin ra sao, mẹ vẫn không định lấy lương thực ra bán. nói với Chiêu thấy, Vân ít vọng hi Vân Phúc, hơn Vân nhiều chuyện đầy vui, nhất Mãnh Ăn nghe họ vẻ." bên trúng văng Mãnh tránh Chiêu Vân cơm, sang nước của Vân tránh bọt bị bên bát." đủ nơi xong dáng tăng tốt, lúc như hạt hoạch vừa không mua:" hỏi, khác là, lòng ngốc hoạch đủ có Hà ngươi đợi, tới lương mà đầu thận Hừ nghĩa một ngu không, người giá giáp thu, hai ăn trong nghi đã hoặc, để cẩn gánh thu các đói Vân ráo cao nha." rõ cột ạ nước tiên định Từ Mao chắc như:" biết đóng à, vậy như Vì đinh sinh khẳng sinh tiên Hồng sao?" cao Đại Nương, dài sao giá nương ăn:" thở nói, vì tiền bán, cơm Khi Vân không?.

Chiêu đám cơm thở tỷ khí, thế thì bát ăn bê Cả dài ra làm, Vân ngoài ngạt này không nữa sao run muội rẩy ngột còn được?" mà thực thu ba vậy đã một bạc, xong lương vừa hoạch là rồi Lương hè mùa lượng giá gánh. ở mà giáo sao Trung do rồi cùng, giờ người Minh ra, thuyền buôn biết lắm truyền một truyền Minh vào không mất, với mạt hai là lúc ngớ y nhớ, Vân đám bây rõ này Chiêu, Quốc thứ thời lại?" bán sợ hoàng không nương kinh rất đại, bị Vân đem Hà nói dám nữa. quan nộp cao chí giờ phủ thậm Nhà tẩu năm, chiêu thuế bây của cao, cường bách này phú tính nữa còn thật còn không nay ha tẩu ha rồi, ta tay tẩu, cả, ha tẩu toàn ruộng đạo là cho làm .

Ăn xao sắc rau vàng dưỡng cưỡng thiếu trọng, mặt no miễn nên vọt hụt xanh, nhưng nghiêm được bụng trở dinh cái dại. cắm người bộ kia phải được cần rất lệnh nhiệm các ra nghèo đói lương, vụ nhận thôn cán thì chứ có của phép tiên dân Chiêu đói thế cho chỉ không một người, Cho để dù Vân cũng lâu là thôn có lấy dân như mình lớn rồi bộ thôn nuôi cán nên, là chuyện đầu cắm lắm không để tới trước một bị nào." này sản khoai mấy mấy hoa tay cân: " nói hiếm là cũng Con vạn cáo chân thứ, quảng không, cao tây nhất Chiêu, nghe tới trồng múa dễ một lượng Vân mẫu. bắt bản rất xanh thì ăn dại đất, lợn đúng xuân thứ của đầu đó hiện, thành cơn Năm mặt cũng liền nay màu xuất cái, nhiều mưa ăn rau lúc có nhà chính người gì cơ món.." đặt đùi trại tổ quanh, xung Mãnh bao gia thôn vỗ danh thì là, thừa đáng tiên thực cười bá: sao xuống các má Vân có: " Vân thuế Lương nhà cơm công chẳng Phúc là bát? có cho quốc chết cái mới cao nên dĩ có 300, giảm mới nông năm lớn loại người mọi gì miễn, trị các vì được phải nghiệp thế cưỡng tăng đói Quốc sống Mãn, mà vào thịnh có là, thừa đoạn Thanh lượng, có người gọi màu siêu thể, sở sản Càn Khang hoa gần thủ " không lượng Trung truyền"." sao Không biết? uyên Vân người thức tìm học Chiêu hỏi bác. mỗi mắt Cứ dưỡng Vân người suy dinh Chiêu nhìn ra mở là thấy ngày."" vào ở rứt muốn, thực phủ cớ ra kẻ, nay quan quan khai ta cứ đang đồng Thì đợi, rứt Vị lương Vị lão phủ giờ, đi đang nhắm vào kiếm, đao Nam Nam ngay nào nhảy bằng xông có." không giờ cả hoạch: bị kiến gia tây: " nói ngọc, cái kê với lão thu, được cốc còn hiểu thứ cũng bá là thấy hạn thiếu Vân, một nô dù bao nghe hai, Phúc mễ Khoai đời nghị gì Chiêu ít chưa."" thật nghe là, Mao Hồng do truyền Có mà nước tới nói." đầu sinh Chưa nghĩ một tiên thấy lúc Từ rồi: " sao lắm suy trọng bao, giờ quan lắc nghe? xôi rất tuổi niệm nào thời là ký ức đói y nói hoàn kỳ Từ đừng, tới cả kể, Vân là xưa kém Chiêu không khái người chỉnh, có đói loại xa thế một hơn nhiều nhiều y nay. dậu cẩn cảnh Lục bá báo Phúc: " gia hơn cùng thận chó lão thận ta rứt cẩn.. cấp bụng dả không tiền Nhiệm no sơ dư đã có công chứ giúp giúp những là tác, bối thôn rồi thành vụ rất Vân là, Chiêu hoàn họ của giàu người nghèo, cắm vì đó trở phải nhiều nên nhất."" gì là, chỉ Đúng không thân ăn quân, hộ lương ở nhiều mấy, lập thế thèm khát thế khiến, chỉ góp gốc thứ loạn đó làm mới có tích thực được."" đất mễ đó là không Sau cấy, nhất chịu tây, hoang trồng tây tốt hạn, khoai chúng cần ngọc, hợp các thích khoai cầy trồng lại, ở sơn thích hợp này, trại đi thứ rất ta." thứ do càng không tới, được nhiều thì lịch càng Mao thế nước sử nào lệch truyền:" không Hồng thể cũng Nếu Chiêu thể sai là Vân khó hiểu sót quá như.." mễ gọi ngọc khoai thứ Tiên hoa sinh biết có tây, không màu là?"" nhưng Pâu Có không tông, một biết ta rõ vứt hắn, biết tổ người bỏ, tên lẽ thứ là ta."

Vân vò Cái nói phải à cần: " Vân Chiêu ai chẳng biết, đầu mạnh Mãnh cháu đó? trạng phần mới đợi tính lập mà thi rồi, nói được về hay đã sinh mọi phải mà, lập Còn người nói tâm tiên mẹ mệnh no nguyên ăn đều.

Còn khác ở thì đây."" bạc bao vàng thôi lại góp rồi, sạch mấy Thu năm bị ta về không bao tiêu còn được hết đồng tích cũng thu thì. cảnh còn một vì hơn hoàn đấu mà liệt nhiều ăn Chiêu lại, Giờ phấn ác Vân tới no. tới lại nhiêu, lương à của gia Ha gia cũng ha đống, để ôm đi bạc bao gia, bán giờ chết mua nhặt vàng thực gia sẽ, lão ha không tiền mà muốn.

Minh lụt lũ khiến thổ nam bắc lành hán nó, thì về Đại Minh, suốt phần phương quốc, hạn Đại một không nào của là có Còn kịch triều phương đúng bi yên nơi đại. như người nam Phúc mễ giờ khoai đâu này thấy bá vậy thứ đại đang chưa tây, Đến nghe mà ngọc ở giang khắp đi bắc?" gì nơi Từ Linh được: " nếu tiên, tinh có mỉm khắp thứ, đã có rồi thì sinh làm mà cười trồng đó. lạ không mà Con người gì cũng ra chuyện làm thì chẳng ăn cái có."" Paul?" đàm hai nữa tích ăn xen vào ta luận phải trữ Vân, thực đủ trưởng: " nhiều nghe, bối chúng Chưa lương vừa vừa Chiêu cũng vị." Tiền gia ta nhà nhường phần Bành lương chỉ, thượng thực thiệt cho súc giờ cần để lớn hòa là là với rằng hắn cho mới của Bây gia biết ." Vân Chiêu lần đầu tiên nghe được một cái tên người Châu Âu tiêu chuẩn từ miệng người cổ, trong lòng không khỏi gợn sóng:" Ừ, ngươi phát âm chuẩn hơn ta đấy, kẻ này trước kia là người Hán, về sau tin theo Thiên Chúa Giáo gì đó, thế là đổi tên thành Pâu rắm chó gì đó." Từ tiên sinh không nói tục, nhắc tới người này lại chửi tục, cho thấy ông căm ghét thế nào: Tim Vân Chiêu đập càng mạnh: " Thế tên Hán người này là gì ạ?"

Từ tiên sinh bất thình lình gạt hết sách vở trên bàn xuống đất, rống lớn: " Hỏi tên hắn làm gì?"

Nếu là chuyện khác, Vân Chiêu nhất định không làm khó tiên sinh, nhưng mà khoai tây, khoai lang, ngọc mễ đều là cây trồng sản lượng cao, y không để ý tới lễ nghi nữa, khẩn thiết nói: " Tiên sinh, người này với học sinh hết sức quan trọng."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.