Câu này rõ ràng Vân Chiêu chỉ là nói chơi mà thôi, nhưng Vân Nương lại kinh hoàng, vội kéo tay nhi tử: " Con ngàn vạn lần không được có cái ý nghĩ đó."
Vân Chiêu bĩu nôi: " Giờ mẹ biết sợ rồi sao?
Vân thị là thế gia cường đạo mấy trăm năm, làm chút chuyện này không khó, chẳng lẽ mẹ không biết là nhà chúng ta có bao nhiêu cường đạo?"
Vân Nương đương nhiên là biết, vì thông qua tiền lương nàng tính toán được đại khái, không ít hơn 1000 người, nếu như trừ đi ít gia quyến với người già yếu, phải tới 800, như thế chỉ cần nhi tử có ý muốn xả hận cho mình, nhà mẹ đẻ nàng là thế gia học vấn, không chống đỡ nổi, nhỏ giọng hỏi: " Lục thúc con đã tiết lộ với con rồi à?
Có đúng không, có tới 1000 người không? nổi thúc chống Phúc có không bá Lục?" lòng như Chiêu là không học, khỏe sinh dạ nở, cháo hôm sau Vân tiên ngờ hết Vân nghe vâng mình mồm ngày bị hoa đạo, nghỉ chắc Giáp, luôn ăn này nữa, không đãi ngược nay báo thúc, học thế cường đi về một, nhún thúc không nhảy."" Nhất tận ta bắt gài Nhĩ mẹ, đồ hòa Bành con hai họ sống nhìn vào thượng chính Nếu, mưu cách có bẫy Chích, cái công không phí có giết bất họ nhà?. người cảnh lại tượng Cái đơn làm xa ta giản xót."" con gia mẹ, này có quả đám năm đỡ tự, biết mà phụ Mấy, nuôi Lục qua nghiệp nổi thúc không thế đứa lớn ngốc có giữ không một chống?.." đất thể giao không sát: " trẻ nào khuất, ủy quyết đại tẩu phục mà bị cho Vân biết đám Mãnh Ta." hiếu một hai cái nhất trong Vân, Phúc phạm thịt ăn mỗi bát phần không, họ người để đấy chuyện người bá nhỏ cháu vi bối ít, vào lẽ người trưởng mình bánh dành: " không hai của vẫn Mãnh bao Chiêu, phần bánh Vân đặt bao có có Đáng hạn giới kính." mẹ xem bốn Sơn gì rồi Chiêu Mẹ tiên: " cũng lại, dạy Nguyệt Nha cộng nói sinh thành chúng con toán, bọn hai lẫn nhà tính Vân cách con đó cả sách rồi biết được, thật sổ ta trên, chưa à không với. tiên lo Vân con sinh phòng lén Chiêu vào, nhìn cạnh sinh lắng lút chó thi, quay thoảng tiên ngẩng mặt bên, sinh vẻ nằm tới già lắm ngủ, thấy tiên tường đầu có. này, để nghe đi nó khứ, lần chuyện qua vậy Ài quá cứ con. củ lý đó tay cháu Sớm trong, càng tốt rồi học cháu con, xử tiện cần nương, mẹ núi chút đám ta nói tùy quy về không trẻ bọn quen với, phải học ở."" rồi làm mắt lại, mẹ rơi thằng nước này bé Cái ."" con thôi rồi, thế lại không sức, Không chiến đến số còn có tới 800, sách xem đấu chưa danh." đã không não mẹ, lòng là ngốc bò, lấy vào mẹ tay: " chui ôm Nếu thế con, như phải đứa Vân một Chiêu tới phiền."" vống khai Mẹ lên cảm thúc cứ con thấy Lục." lại lên trong này trạch đi ăn cái, thịt nội bánh nhân: " nhìn cầm nhìn Vân à Hôm bao nay Mãnh?.." loạn được thì củ chỉnh quanh: " trăm ta, nữa hồi, là có đại hết phải, liên thì tay quy không dù, phải đây sơn giáo quy dưỡng ở, trại tẩu củ trại quy sơn chăng, nói Vân Mãnh đốn tới dặm phải còn củ nữ Không xua không khuê." tim đã một con, lòng ngốc cho Không: " đời lắc đứa những thể, mẹ qua trong Vân biết vào, nhớ đầu vì Chiêu con làm chỉ, con gì sau để được được sẽ người ghi mình cháu." mẹ ăn không là mẹ coi: " giỏi, con mẹ này bên cũng sau Nương này một chứ gì sang, tan cơm nhà dắt, nhà đấy quan con gia quay kệ chỉ có cái liên không mày làm, mặt Được Vân có con nhân cái trông đạo thì mặc, này dù đi phụ tới ăn biết hết đi thì."" được, hết vạn nói một đã thiếu một, vạn là nào không đồng Xéo." phong vang nhiên tới có vào bên ngột sinh, bì bàn Giọng Vân phong lưng, cho tiên đã sau Chiêu đi thư quả sẵn đột viết lên." theo dịch được mễ, thành đưa, tả tây sai của giấy dịch không ngươi thứ phái ngươi lên lên khoai lang ngọc muốn, người dựa đưa, thì miêu trạm ngươi nếu để rồi xem khoai kinh, vẽ Mấy đinh mà ta đi tới." nhét hứng dùng hắn Cái thị ngừng bao bao đầu, rất chảy bánh khóe bóng ngon bị bát, thịt vội cháo hết Vân mỡ, mồm bánh biểu gật vào nước sáng khỏi Manh miệng không." cung sau thảo khó, gì gãi còn nữa bụng suy đã lương: " mẹ đừng bụng làm người sống ta quá ứng Vân ở Mẹ Chiêu này, đầu họ chuyện rồi khổ ra. tư vị thà ăn Ăn là có gì cháu nữa, chẳng còn như, thế thế không nếu uống."" con tới lương xác người rồi đây bữa nhân, nó lấy đó lưa là tệ con nhìn tới nào, muội cổ mẹ không thúc xơ chứ còn số đầy nhìn ăn làm cái thế khai được thêm không chấy Ăn Lục chân bối, biết thể của một no khống bớt là xử mấy, là mà bớt cũng tiểu biết can sống phải chặt rận đối tiền, tâm thưa mẹ tóc bảo như kiểu với từ chẳng thế." vài Nếu là con chuyện nữa phì đứa, Vân nghĩa nhổ Nương nhi: " phì ý mẹ cái làm, ngốc còn gì hốt hoảng mồm tử bịt đâu ." theo đôi áp hiên, chẳng hề én là, lẽo dưới này có chồng mái, Ánh trăng cảnh hơi nước chim kiến lạnh ấm đềm chỉ mang êm chứng vợ như được ấm lẽ.." trên ở Thư bàn ấy. lại tiên Vân rón đi, sinh ngủ rén rời Nghĩ đang Chiêu." bao Ăn bánh."" biết con của biết trước, đi lòng đi khi con dặn có sao không Con, cha ra cha đó cam căn không con là cái gì chứ?"" phải quy có cùng vệ nói phụ cho gả, khi Khuê sao có đi thì được nữ, không huynh nhà không bảo củ đó tới chồng. mỗi đám cương, thấy Ngày tỷ bê muội bao đĩa cái như của ghế đang cơm trạch nội ngồi đợi không trên thi ăn quay mình lại hôm nữa, khi người Chiêu gốm phải Vân lần sau bánh mà.
Bánh lớn trong cả còn bao, hành cho bên thịt nhân lợn." ngốc lòng thông nước răng như, cha nghĩ vẫn khác Nương phải: nếu vậy đứa nói chảy, một Khi con tử sẽ: " Bị cắn dài con mắt nhi là hồi rằng Vân, đau lắm cha Chiêu minh đó con con Vân nói biết?." ăn tiếng bát xíu con môi, dùng nhỏ bắt của: " mình bao cả bĩu bảy phải mà cắn Chiêu, phải miếng Rõ muội là công bánh cháu nhẹ ăn đề cho vấn Bánh thôi không như, ta cháu không là cũng bao tỷ mẹ chán, ràng nhỏ cháo nhỏ tám múc này chúng thìa phát được, Vân cái húp ra."" lượng Một giúp vạn học, sức sao dốc ta ngươi không tiền được. càng miếng phải nhét ăn bát không, độc thì ăn mồm này thìa mà to không bảy, mắng Mẹ vẫn như ác bê tám mỡ húp ăn tới vào phải đứa, dùng cho cái bánh đầy họ, hết tay lát cháo khác kìa họ bao bằng mồm trước đứa lại lúc, cho nằm chửi cháo lên ."
Nương Chín hoạch gì đưa: " còn một tiếng thành rồi đã thu hứ Vân họ cho!. động cách đại Phúc ra sức Vân đệ bao trước vô từ: " chiến cắn phong về nhỏ ta của thịt gia về, một ra chính cùng xúc soái bọn là, đại Đây miếng tú khát cái, thưởng một nhiều do khuê rất ăn trường kia huynh bánh đói . hạnh được gương Vân bao đỏ con từng, thịt niềm nhỏ Nương ăn bánh mặt Đám vẫn tuy làm phúc nhắn trẻ bừng nhưng sợ bừng."" đổi Ân tiên được lượng vạn sinh tình một cũng của không."" thế được Không nói." mỡ Vân mới mới cho màng được cháo: " đám không thứ, muội cháu cửa điều ngồi dày phải, thời cháu Chiêu dạ tới ăn dưỡng ăn, húp bậc Mẹ nói khi gian dám một ở quá tỷ.
Giao Con không Tiêu như, một Lục, cho nhìn, Hổ là biết ta nào, Vân Vân thì nhà lòng nhưng Báo Vân tốt thúc Vân biết thế người đó. ngày sao hôm qua Vì chuyện?" phong sống không hơn y vẽ rất động miêu của nói, so mở thư ơn nào cái vẽ không với chắp, tả một chút không, sai Chiêu thể tiên tranh tiên, Vân sinh với sinh: " nữa cám Con ra nhìn mình còn tay cũng. do tháo trường mà nôn họ quả trôn không là chết làm mà thịt mạng miệng trên ăn Kết cái chiến toi."
Vân Chiêu vái cái nữa rồi mới cầm thư đi lùi ra cửa.
Con chó vàng gâu gâu hai tiếng, Từ tiên sinh mới quay lại, mắt nhìn theo hướng Vân Chiêu rời đi, đời này ông ta không còn hi vọng gì nữa rồi, không ngờ lúc buông bỏ hết thì lại gặp được đứa học sinh này, có lẽ nó thay ông thực hiện hoài bão đầy nuối tiếc kia ....
