Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Minh Thiên Hạ

Chương 77: Lương thiện chưa bao giờ là bản tính của kiêu hùng




Càng tới gần Tây An, dấu vết con người dần trở nên dày đặc, đồng ruộng hai bên đường phủ kín kê cốc, có một số nhà còn trồng cao lương cao vút, nhìn xa xa còn lác đác có cả ruộng đậu.

Cảnh tượng hoa màu kín ruộng này luôn làm người ta thấy yên lòng.

Xuyên qua vài thôn làng rải rác, tường thành Tây An sừng sững ở ngay trước mắt.

Vân Chiêu chưa bao giờ được thấy tường thành Tây An hoàn chỉnh, lúc này nhìn thấy, bỗng có cảm giác muốn khóc.

Vàng tới gần, tường thành càng cao, khi đứng dưới chân thành, cảm tưởng cả thiên hạ chỉ còn lại tòa thành này."" sắp làm được ăn mẹ cháu bình thế để, sao Học, mặc ấm trong no an nhà loạn cả tới." mô thế Đa quan đại hương ngu sáng bề thư ngươi dòng thứ hai có, quy nhìn mắt đại ta lớn được bên của này hai lên con của nghe Tiền đều nói đấy trước nói sư dõi kể vào:" bất, viện thân tử lanh, gia nhà Đa này biểu vọng hi mấy ca long ngốc Ừ, phận nhà gả Đôi đá như tư mắt tâm, dùng đều là chút môn nếu muốn hay. cửa khấu phụ, thân đầu đi Mở vào ta với. hiện lút thế đường la đứa khủng y hãi, quỷ phát nhìn bé quay toáng cái, Chiêu mặt chạy vào cao Vân bố bị sức sợ, lên tuổi đầu mất đương, sang kê nhìn Chiêu hết một đứa ngẩng, Vân lén nên hoạt hoàng một bé tương bước. giải thích Hết. đi mỗi thuộc Vân xưa bước hết cố nhiều giống bước, quen y trong mức là bức Chiêu xúc, có hình ảnh như gắng mỗi tìm thể vào cổ cảm kiếm chân tranh. rồi lộ tra khi đã bỏ dẫn quên Minh Đại kiểm vào có chẳng, lúc Chính bị thành này của ai lộ sách dẫn. mẹ nhầm nô, không sao tên này không cẩu tài ra nhận Có."" đạo Nói, là thừa họ cường." xuống vậy thận thềm đại Vân mé nương Nương, lễ nhận trung nghe vội chếch, cẩn tử nô đứng: " mù Lão bên không, ngay ra Người thi vàng niên mắt." tổ ngươi ngoại hộ phụ Nhà là của đại à?" chẳng trả mẹ Lượng không co Bối Chiêu Còn Tần, chẳng đầu không Vân, đứng quỳ Bối cơ, Lượng nói mặt song, cạnh cái Tần mấy rằng nhìn bên lời ngoẹo giật." không nhiều học Chiêu: " Lễ gian lắc quá ít, quá không thời mà gian đầu thời, Cháu ký cháu Vân, có muốn thứ học học cũng." bé từ ánh ra Vân trong tựa một, tiếng lại đứa nhìn đang Vân nhiên đó gò niên một, là hồ trên chút môn dừng người mắt, gầy tiên Hai lời đại trung ngạc trước có, Chiêu sau đi cái Nương qua. liên Đội cổ cũng Vân ngựa qua vô Chiêu xưa lên cái đá hướng trở, hạn con xe xanh của lại tưởng cổng một, của thành phương thị cảm, Vân của đi y đường trải giác trên khơi. ở tướng trâm sáng có nào hậu hết băng là không lạ, đen kỳ chải bên kiểu, trang đồng sức sức trán mạo phụ, kỳ buộc có tóc phúc bóng phải cái, Ngồi chỉ tóc tấm nhân bất ghế.

- 100 quy do xa "có ở", gọi hành phủ quan là dặm dẫn vào niệm giấy lộ định khái người Minh phải dân nơi rời cấp thời hơn thích dẫn, thông Giải "Lộ là". sơn đen môn đi Cho mới tới hồn quay một phách của, đội xác y thân tới về đại khi xe. ngót trước thị bà mười run, Vân bật tới ai là cũng Nương Vân, xuống người bà gả trở khi chân nàng đặt năm ngờ xưa bà sau, đỡ một đi Tần khóc theo đi Nương năm chuyến bà bà xuống, mới Tần hơi về chân Vân xuống lúc đất xe là."

Khi đại Lộc mười Nương còn gia: " khi quản thành đứa Vân sai ta đẩy xúc thở dài đã ngươi, cảm chỉ xuất không một vặt là giá trở, thị gia Tần, thì đó quản là ngươi Tần ngờ rồi năm."" người tổ khỏi nhi cháu ngoại công ngoại cháu Nếu tổ như, nhận Vân nữ tổ mẹ phụ coi mẹ Chiêu nếu, nhiên cháu như phụ đối xử tất tốn, ngoại không phụ với. trục rộng cùng đi bắc thấy giản vút cổ nối nam lo, cổng nhìn bố rõ chỉ hai phân vô, cần Tây An đông rãi tới chính đâu thì cục thẳng tòa, là không lạc đường chung đường kể bất hai đơn thành ra với thành lâu tây ràng Thành cao. thậm trúc không chật viện hoa cảm viện, nhỏ nhưng Trạch nhà không mọi hết tận sát chút, thể ít không bên vô kỳ san, sắc gian lại gần vi Vân góc có là tính lớn bị mỗi sân trong thống cục, nhưng nhỏ chí tinh, đặc kiến thị cứ thị Tần hòa có, đều lầu nhất dụng thành một hơn, ở giác tinh bồn đại gác cùng như bố chội."" Vâng."" lạy sao Vì quỳ ta không?" Lễ vô ghi thế ai Tần, học có hì tuy chút nói vừa: lại xa giống Bồi nhưng đang, nghĩa ký không giận của Vân cười Chiêu: " hì thản Lượng hồ Ngươi lễ bình, đùa như không cách lễ trong nổi tựa theo. trước đợi Mẹ Chiêu ngoại, hì Vân mẹ tổ giành nhà à lên: " đây, là hì chính đã Không tiếng cười? thân hai đi chân Nương xuống, hiếu kiến nhi loạng bái phụ: " bước Nữ bước Vân bất quỳ choạng được." xong trong đi vào Nói thẳng." bề lông dựa bụi thong vũ vạt thấy đó, nói trên phán: " áo chó ngoài nhìn Vân, là vào Nhìn quần, người áo dính phủi Chiêu thả, chỉ xét đất." kẻ Đa thì ta hộ Vân thể nào đánh thần ác cao, Tiền đám: " gật đường có có bên Chỉ một làm Mãnh sát kẻ hung đứng Đa người gù giá chỉ vệ còn nấy người chút gác. sau chẳng như bẩn sẽ Chỉ phồn là, thỉu đời một lộn hoa chút xộn được sạch. cỏi rõ không lớn về ra ít của kém không cái, có nhận vào ra, quá sự gây không này đón chẳng cái nhà oanh nhìn người ngoài Nương ra thế, cửa lộ nhưng ai Vân nhà động chào khó ghé." ra Bồi Tần loạn Lượng vút Giọng: " Càn cao vặc vằng, khôn thế đâu lên?" của ăn áo y: lại lè Chiêu chọc một mặc ngươi Đa, Vân Vân mai mỉa Sao Chiêu nhìn lượt: " bộ cóc thế Tiền xanh Đa trêu con như?"" rồi, Ồ đã gì những học ngươi? tử là hiền chí bọn hoành nam đọc bên tiên bát, bàn qua đại ngồi lớn bàn nội thư trung dưới thánh tấm dẫn "thấy Quản sảnh tu, phi liền đi lập", cửa câu viết tới họ, đối gia tế vừa trạch ở là niên. tay trường rất Ngoại xanh trái phụ bào cao tượng hơn râu đẹp mặt cuốn tổ tay, chút thế ngực Lượng trung phải Tần cầm vẻ cầu, bộ buông nhân so, nhạt dáng tận không ba, biểu sách chuốt tưởng kỳ, chỏm cảm của mặc, xuống nào ghế với nhiều vịn Chiêu, trẻ chải có Bồi ngoại Vân." là Chiêu à Ngươi Vân?"

Chuyện biết đỡ biết, không dậy sợ, không mẹ dậy vì chẳng thở đứa: " thấy dài một sao chịu trẻ, lại Chiêu còn ông Vân mẹ? ở lang Tiền được cùng Phúc ba, Mãnh cánh thứ đi có Vân Khi chỉ Dương, vào bậc thứ Vân hành cảnh, cửa Vân đợi cửa, thềm Vân Đa Chiêu dừng ở bà Quyển đi, đi dừng cửa cánh nhất Vân đến Đa qua hai Vân Hoa, phải bà, lại Nương, Tần bước qua ngồi Xuân đám Vân, thứ Vân, lượt tới."

Thấy Vân Chiêu không bị mình dọa, chẳng giống đứa bé được người lớn chỉ bảo nói ra, cầm cốc trà trên bàn uống một ngụm mới nói: " Ta nghe nói tiên sinh ngươi là Từ Nguyên Thọ, thuộc mạch dư nghiệt Hoành Cừ, đám môn đồ Hoành Cừ đó thích nhất là mạnh miệng ba hoa không biết thẹn, ngươi bị hắn đầu độc, chuyện xướng tên kim điện, vinh diệu tổ tông thành bong bóng rồi đó."

Công phu hàm dưỡng của Tần Bồi Lượng cao hơn nhiều Vân Chiêu dự liệu, chẳng giống mấy phim ảnh mà y từng xem, trong đó mấy lão nho rất dễ bị người trẻ tuổi nói khích mà đùng đùng nổi giận, vàng không ỷ thân phận ngoại tổ phụ mà ép y.

Mặc dù Vân Chiêu vô lễ, ông ta vẫn bình thản, còn khuyên y cải tà quy chính.

Người ta làm được tới bước ấy, Vân Chiêu tất nhiên không quá đáng, dù mẹ đã phân tích tỉ mỉ cho y mục đích của ngoại tổ phụ rồi, trước khi trở mặt, Vân Chiêu không cần làm quá rõ ràng.

Lấy như khắc cương là một mục lớn trong học vấn Nho gia, một lão nho như Tần Bồi Lượng chắc chắn đã lĩnh ngộ vô cùng sâu sắc rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.