Cứ tưởng phải có điển lễ gì trang nghiêm lắm cơ, ví dụ như là bắn ba tiếng pháo rồi đọc văn tế tuyên bố tội trạng, cho phạm nhân nói câu cuối gì đó cơ, nhưng chỉ thấy tên đao thủ phủ ngậm ngụm rượu từ hồ lô bên hông, phun lên đao làm lễ rửa đao, vung đao chém cái phập, chả có tí cảm giác nghi thức nào, cục súc thô bạo hơn giết lợn, thế là một cái đầu liền rời khỏi thân.
Đao phủ dẫm chân lên người Thảo Thượng Phi, không cho thi thể trượt xuống, cái cổ không đầu phun máu ào ạt vào một cái chậu gỗ, cho tới tận khi không còn máu chảy ra, hắn đá thi thể sang một bên.
Cái đầu lâu mắt còn mở trừng trừng rơi bịch xuống đất, tên quân binh mặt mày hung ác đá cái đầu lâu vào đám đông: " Nhìn cho rõ đi đây chính là tên phỉ tặc ngày đi nghìn nhà, đêm ghé trăm hộ."
Đầu lâu lăn tới đâu, đám đông dạt ra tới đó, khiến cái đầu như lăn vào chỗ không người.
Tiền Đa Đa thấy cái đầu lăn tới chỗ mình thì ré một tiếng, nhảy phắt lên lưng Vân Chiêu, ôm chặt lấy cổ của y, nó cảm tưởng cái đầu lâu kia đang nhìn mình, thậm chí còn nháy mắt với mình một cái." quyết lòng Mãnh không thật thị đệ có một cứu thúc nha: bởi này Đa lời Chiêu nhất bó gật tâm Đa biểu đến Vân mình, gù giờ Lâu cho đầu Tính: " lửa thể, Minh đây đệ của của Tiền là thế Nguyệt thì? không ấy biết sao để ai hay Làm. căm có căm ghét chỉ trừ Cho nên ghét.
Tây này vụ khác tiêu sôi làm lớn sẽ trước tới khi đã, không An tan sạch nước bị gì Có điều trắng rồi, lúc tuyết dội một ý định. chảy chuẩn tiêu gỗ Quy vẫn bị, binh vậy trình đầu như, như quân bóng đá chậu máu vào . ngươi là, đệ đệ gì Đúng rồi tên?" đánh mắt chứ Mang cho Vân theo: " Vân Mãnh Báo? thịt giết bị người những ăn, này không họ Còn ai .." phỉ Đại Sơn một thám tử Nguyệt đạo Mục tên Nha Chém." nào màu một cười gằn cũng ít vấn lúc thành hông lấy Báo có: " túi Vân đề bột, từ Không đen cả bên.."" vậy Nói được ta ngươi không muốn thực kỳ người cứu?... khác tác với người bình chán phải dưới của đao không, Mạng đao thường hắn đầu chỉ phủ buồn công người mạng là người..
Báo Chiêu đều Xem, kể chỉ Vân Mãnh là, Vân muốn hay, cơm người, bất giết, ăn xong Vân Hổ Vân.."" ma ta bé bếp, việc ăn no ta ma chỉ có, Đứa trong tuổi nhiều, bụng nể trước có mà bảy ít kia cho mặt giúp thể nó .. mút là trên là như cái quan chùn há mì đầu, to chụt vì còn để mình có mấy trọng, mắn may miệng đó ăn cái để Cái mồm thấy người mồm. lợn Có giết còn bằng ta giết, còn có hức đợi lẽ vì ăn chẳng người lợn thịt háo . muôi bát chính đói ngon nhất nói cho Trung người vĩnh Quan đây, mì khát người thịt nóng nếu nước trong là ăn thiên, mà là Món đường một viễn, với canh hổi cừu thêm..."" là trường Báo Không thúc lại sở ngờ của.."
Vân Thuốc mũi là ngửi thử Đúng, đen đưa nghiệp khác nổ dân: " có chuyên sao Chiêu?" có mơ người thấy có chỉ này Không được ước con như, vì đại Tôn Ngươi thích nha Chiêu thần thông bản lại ta vậy, kia đầu Bảo Ngộ không: " thân Vân khỉ như quảng sao?"" ngươi trông tỷ ngươi dù là đệ anh, như ta được ngươi là cứu Bát Mặc Giới, dù nhưng coi Trư con có ta hùng, đại vẫn ngươi giống một lợn nếu. sao hết tả được Không diễn. có không ứng chạy bỏ trạng trơ trơ kỳ, y bất y, kỳ hét đó sức, trong Chiêu Vân này phản lúc, đứng thái cứ ở gì la hết cũng diệu không chẳng .." giúp tay nấu môi ra: " vì múa nhân, bài mấy Đa rũ nam làm thành trở, sáo của Đa nhất của, đẹp học, có đệ mới, có mình sức, thế quân Đúng, muốn quan học thể quyến Tiền ma, ta bản trong ma ta cắn đệ là nhảy học học thế, học trọng đệ ta đàn học qua năm đệ ăn lĩnh như. cười chết tí như nhích khẩy tên nào, đứa tại bé chỗ quân, binh đứng không Hai nhúc... còn cái cùng rơi không cái đầu mặt mắt, sinh giống khóe chỉ miệng hoàng Cái, hơn với cầu mấp trước vẻ, chớp một trước cái, máy động mắt đầy lần, khẩn kinh cái còn này nhiều lệ này ." kiêu là cho thấy nhưng đấy: " chiêu bản Hổ Phun người chính hắn ngạo thân, trương tự đặt biệt phô báo không ca Mãnh Báo khiến dùng phòng Đây, tuyệt cho ta vốn A là Vân, sẽ tử quá nên hỏa thiệu, giới đề danh của."
Vân làm mì định, Nguyệt trong phách Minh ngươi quay gì bát, vì Chiêu tới, bụng đó cũng ra căng Đa đệ Ắn Đệ, no Tiền của Lâu hai bát mình: " gì về cái một làm thế Đa rồi hồn nhớ?. ôm một đám bê bắt có chặt nương một thằng thẳng ác bé binh hết đứa sức Trong đẽ cô tiểu khốn, thế cái đẹp phía, hai búp lấy vì như đá xinh đông quân con kiếp lâu chơi bé về tên mắt đẹp đầu. đơn mà Minh, cùng pháp giáo dục vô tốt Đại công Phải thô của tác, bạo làm luật rất quả thừa nhận giản hiệu."khác gì ngươi Tiền đệ Chiêu tới Đa dài thở: nói mà đứa ma: " Với chẳng nghẹn không kia ngào vị, đệ đó nói con bắt Vân đúng ma ghẻ Đa đầu? nhặt dài đao Mãnh Vân lên cho nữa cái lần ném phủ một lại đầu thở."" có nguyện cạnh nếu vị là không, ta thế đi hạ hầu, hùng cũng như đời người oán đệ từng bên Nếu cứu nhiên ao không ta cái tới cứu cả ta mây, sắc tất có tỷ ta, cả ngũ theo thế như tỷ muốn, cưỡi đệ một anh hối ý ước ta." hỏi cắt ngang ta làm nó: " xua tay, bây rồi Vân Chiêu giờ Hiểu gì được?" cứu bó giết phóng bỏ đạo chạy là cẩn, cho thời loạn thừa nhân chú ý tài, đều thận người đốt cho: " gian chút lúc hỏa lửa hỗn rụi, gia một Vân, có dặn nhiên thế, Chiêu người đừng không Vậy trong người nhanh hổ, quá cường bên chút ta chúng Quả thiêu .. đủ chưa kiểu bị Vân thấy người giờ đầu đời nhiều, Chiêu tận là tiên thấy thiên, nhìn thấy, dù mắt rồi mặc, lần bao đây tai giết Cả nhưng họa nghe nhân .
Một động thì thì lần, nhìn lần lỳ sáu trơ chấn ngày một. kéo rùng hán tỉnh lên Cho ta bị thỉu tới rách đầu, nát cái tóc Chiêu nữa xềnh tử bù cao y đài khi một người xệch mới gào bẩn rối phục xin mình Vân van khóc hồi. đó cứ viên với nào giết những hề có chẳng như xem Quan chút lợn, đối xót người xử giống thương .
Không nhìn đây thứ là sáu thấy lần...
Đa Ở đang chặt người tận và rực Đa, ánh trong rỡ sáng nắng mắt buổi sờ Tiền ấy sống Vân chứng bị sáu Chiêu sờ đầu mất kiến.. ra nó đi uống Tiền cơm thì, đám đệ còn nhà dư chuộc bán ở của ăn Đa ngươi: " ăn ta như người không ngươi, thì đệ tiền đệ này, tâm Hay tiền coi chẳng còn sao ta hiểu muốn ta Đa là trạng đệ.
Giờ .."" là thuốc, huỳnh Được cần chỉ ít, lưu nổ được chứ..." kệ khấu luôn thủ viên thanh oan một đọc thế phát phập phun áo bào nữa đao uổng: phất phủ Giống mất dính rượu như chém buồn kiên tên nhẫn thể rất, lại máu cái kêu ra, tên Quan kệ đỏ tay gào cứ "rồi đao", nữa lên tỏ đao chẳng tặc. thế nào nó không sống Giờ biết? cảm tạ vào đá lễ độ đao Mãnh tay lấy bước, ném cái tới tóc, Vân rất lại sọt đài một lên phủ lâu rơi chắp, Vân phát đầu tóm lớn mạnh nhanh Mãnh."" này sai chút lên, làm Nó tuấn sau như một nữa lớn, vặt chút tú nếu ."" Tiền Thiểu Thiểu." Tiền Đa Đa trả lời cực nhanh, rõ ràng cái tên này là sản vật nó nghĩ ra: Vân Chiêu câm nín, nha đầu này tới giờ vẫn không chịu nói thật, chẳng thèm truy cứu, cái nhà nghèo tới mức bán cả con, ta chẳng thèm tới cướp.
Vân Mãnh nhìn Vân Chiêu chằm chằm: " Cháu không sợ à, phóng hỏa là tội chặt đầu đấy, nhất là ở trong thành."
Vân Chiêu giang tay: " Sớm muộn gì cháu cũng thành tặc khấu, coi như tập luyện đi."
