Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Minh Thiên Hạ

Chương 82: Bước đầu làm ăn




Lửa lại đột nhiên bùng lên.

Đó là chuyện không ai ngờ được.

Trước đó đã có đội xe cứu hỏa rung chuông vội vàng chạy tới, nhưng lão bảo tử keo kiệt thấy thế lửa đã được khống chế, lo đội cứu hỏa tới dập lửa rồi sẽ tốn khoản tiền lớn đáp tạ, cho nên từ chối người ta dùng vòi phun cứu hỏa.

Người của đội cứu hỏa vừa hậm hực rời đi, cái tiểu lâu vốn sắp tắt lửa, đột nhiên có đốm lửa bùng lên, sau đó cháy sáng rực, khiến cho lầu chính bị ngọn lửa vừa rồi nung nóng cũng bắt lửa, tàn lửa bắt đầu bắn khắp nơi, hơi nóng hừng hực khiến người xem náo nhiệt liên tục phải lùi lại.

Nhìn lá cờ thêu ba chữ Minh Nguyệt Lâu bị ngọn lửa nuốt chửng, Lương ma ma cuống cuồng gọi đội cứu hỏa chưa đi xa tới chữa cháy, Vân Chiêu nắm tay Tiền Đa Đa, lặng lẽ rời hiện trường .

Minh Vân trở sao thành rất tin nhất, ở pháp ở chặt đời khấu tặc chẽ được Đại, có trong Dù như sau không này giới giàu lòng luật thế Chiêu tên có cái sẽ."" kiếm đàng hoàng tiền biết không dùng Ngươi cách à?"" lừa Ý ngươi à là đảo?" đưa trước đệ đệ phía Chiêu biếng chỉ, à không nhà ứng phó: " tắm câu Ngươi tắm đi Vân một lười? xoe thấy Thiểu mới Vừa có Tiền này Vân tròn đã nhóc thích thích mắt đôi thằng nhìn Thiểu Chiêu là."" thế họ nhìn, bây có thấy Vốn không là giờ cừu, ăn thịt có. răng chan Vân cười Chiêu đánh vẫn, cũng Thiểu nó nhe đánh tỷ bị răng không tỷ với một thiếu, chát cái mất chỉ Thiểu Tiền trả là."" Ngươi à có?" sau Chiêu ra bạo: lên Tiền đệ nó ẩu mắt trừng Đa nhìn Chiêu đả đó, với cái cậy Đa đệ Vân hành dừng vi, tức Vân thô hét một mồm lập." nghểu nhiều dùng tỏ đầu Mông người Đa dùng lạc: Đa trong thịt tín họ ăn sức cho phó linh mà không được Tiền: " nên đầu đầu thường với hoạt Cổ, lắm đối Chiêu nhìn trọng họ cho, bất nhiệm ra là toàn nên, lưng ngẩng trên không cái đà, nên cho phải nghiêm, thịt Vân ngất quá Bình." của đệ răng kìa Ngươi đệ đánh rồi gãy ngươi." đàng chút Đa sáng nó Tiền lành, rồi tiền hoàng mắt:" lượt, còn, óc, này đầu Đến cái mạnh Đa trích không, chỉ không thích kiếm không Không vừa không biết được ta ngươi. còn hàng nhận tới Vân sát cửa hoặc chú, Chiêu đóng xếp hiệu khách thưa phần cửa này im rồi nhưng, hóa ra lưa điểm trên mở cũng đường, ỉm ít nhiều cửa san đi số ý cũng mà hàng hàng.." núi còn bặm ngọn có Tiền, thấy chân cừu gặm cầm mày cao vệt Đa lên như hán nhìn cái đang to ngẩng hắn, chỗ trợn tử đầu, gặm máu Đa mặt." ta ta Đừng, thay rồi răng nhìn." kiếm Minh ăn rất còn, Lâu mất người Nguyệt không chỗ nhiều." không cho cánh là nếu Đa Đa vì: " hồng cùng không cắn Tiền cho khẽ họ thường, có Nói tiền ta ta môi bồi sẽ.. không quay thời Đa biết không Chiêu, từ nào phải hay rồi chính, xa khẽ giờ bịt tốt Nhìn ta lùi đầu là, Tiền đâu người: " ra dài y thở đấy chưa người cho đang có thật, tìm ngươi khi ngươi cướp nói lừa Vân người mang là bao Bỗng mũi chịu đói, ngươi này ăn, định thấy nhiên đi buổi thứ thấy Đa chứ nhường."" làm lắm, tốt Lưu bà mộc Hà bánh cho vườn Lâu còn thợ Hồi chuyên ngọt, cung bà hương ấy, làm lắm bá cấp có tâm bà, Nguyệt này bà kéo, bà canh Minh thúc Trương điểm Phí, dạ môn làm Nhiều Lão ." chẳng đón kiếm nổi đơn sẽ Trước ta tiền Vân thế, Chiêu xem thuần: " giải đệ của chỉ đã đệ thôi tiên ta, ngươi nào thích chịu ngươi hôi cho đó sau mùi không đi. lạc tử nghĩ đấy kỹ, đi bạt đà ác hơn còn đao Thát cho, đa phần người đội mạng là khách hung Ngươi." đang đầu Đa cháy nơi lại trong ký Minh Tiền để quay, Chiêu nhìn theo sâu định đó quên, ức nó chạy Nguyệt sau Lâu Vân mới quyết lòng Đa lại đi khắc." đáng không chút để: " một môi Chiêu nhỏ Chuyện tiền Vân, đáng lừa không bĩu đi cũng gạt lừa để." ta đây tiền nên: " đầu nhìn Vân đang ta đừng phiền thế ngươi, vì gãi não Gần đây Chiêu, ta đây nghèo này rớt cũng." đi kéo một đệ tiếng Đa Đa Tiền rồi hừ đệ. kiếm giờ cho họ tốt hàng chút Bây bán phải. nói Minh cực thế là do Vân giới tự Đại một kỳ Chiêu mà với. thành gũi Kỳ không bốn san nơi có, phần tòa trúc đúng đều Hán cửa thống để vuông dinh nhiều dì kiến, sát nhà thực cổng gần, một thự thị khắp, phía người truyền vức, kiểu thành nói giản của bốn thành gì đa. thích đầu quá thế thì Cái này điểm ra chặt không ta ngoại người trừ có giới khuyết nhiều." cái của bản đáng đầu bản thật Đó này thân bi không trả mình Chiêu mất đi tính mỉm mà cười, Vân của vì thù: " thiện Nha là kịch của giá quý."" Phải thôi tiền kiếm.. con đường đội dễ để té một mạnh qua, đột lắm mắt sáng họ lên Chiêu không Đa cái, Đa đà đi lạc hai nhiên bị ra chợt kéo của, đường đội đi một tiền Tiền mải lạc chắn vừa Kiếm Đang chục gần là: " ý chỉ đà suy nghĩ Vân.

An đàn cừu nguyên trâu tai đội mấy của là có thương trâu nguyên đàn lời những, có trâu gia qua phồn, Minh Cổ duy thiệu, gì năm cưỡng Mông chở trên mưa đều thì Nếu khi béo sự biệt, đội xa súc trong ít miễn liên người hòa một cao đặc đầy đường thì chính thảo nhiều gió phương càng phần, ở vinh trì hóa Đại miên, người đà Tây có được, Vân nhờ lạc của hàng lớn như tốt đa thiên mới thuận nhiều đánh giới cừu theo Mãnh này. phép lễ không cừu Đa đi Cổ nhưng rời vẫy, đại Tiền ha hả nhận, tay nhún Đa ơn rất cười Mông eo đùi cám hán." ly mắt vẻ tử mê này làm An nói, giờ nên bẽ là nhiều chỉ mắt đạo: bắt đành, Chiêu thành tiền cường mặt rất, tới dài Đa ngắm dáng cường kỹ nhìn việc Vân, quanh thế tới nhìn của, hồ hồ chớp Rắm chó ánh Tây tinh Đa muốn tinh Chiêu nhìn, vì ly lão, từ chớp thị Tiền thở mắt Vân chưa hôm đàng gặp mà định người hoàng đạo là kiếm." à Đa đầu người đi khói, sẽ hồ chút Tiền bị nhìn lửa lắm hận quay, hưởng lên Nhiều hối ảnh bẩm:" lẩm chỗ bốc Đa xa quãng hơi tựa?"" à cướp Lại?

Cổ hiếu Người cúi Đa cho chân, tốt rộng hiện khách phát Đa Đa, đang Mông dở nửa nhìn Tiền đưa bụng người rãi chín sống Đa Tiền xuống ăn cừu nửa cái mình.. không phải đệ đánh Đa tàn là đánh đệ yêu đánh như ngay, thương gặp đánh Chiêu chẳng thật đệ vì Đa, bạo Vân Tiền rất hề, nó đâu yêu vừa, mà nghĩ đệ là."" không tiền ở, cách Nói lắm, kiếm cướp đúng nào An này ta, lồng phải nhưng cái được Tây chúng.

Đối diện với nhà tắm có một quán thịt cừu, Vân Chiêu mắt đảo qua đảo lại sau đó dẫn đám Vân Mãnh đi vào, cái quán những 2 tầng, làm ăn có vẻ được lắm, chưa tới giờ cơm chỉ có một hai vị khách đang ăn, song tới tận bảy tám hỏa kế chạy qua chạy lại lau dọn bàn ghế, y chẳng gọi món mà đứng nhìn ông chủ xử lý thịt cừu rất lâu.

Ông chủ hơn 50, người thấp đậm, hai tay lực lưỡng, xem ra là người thoải mái cũng không ngại có người "học trộm", vừa làm việc vừa tán gẫu với Vân Chiêu: " Canh thịt cừu nhà ta là thơm ngon nhất đấy, công tử, có biết làm sao để thịt cừu ngon không?"

Vân Chiêu nhón chân nhìn nắp vung gỗ thông nảy lên nảy xuống cùng nước canh sôi ùng ục trong nồi đất, hống hách nói: " Bao lâu ngươi mới thấy nắp vung một lần, thịt cừu ngon nhất không phải vì ông cho vào bao nhiêu gia vị, bản thân thịt cừu đã ngon rồi, thịt cừu ngon chỉ cần một nắm muối cũng thành món ngon vô song, thịt cừu không ngon mới phải dùng nhiều mỡ nhiều tương để che đi vị gây của cừu.

Hơn nữa cừu non cừu già có cách ăn riêng, cừu nhỏ cừu to ăn cũng khác, nồi thịt cừu này của ông toàn là thịt thừa thẹo người ta bán thừa, ông dám nói là thịt cừu nhà mình ngon, cẩn thận tay đánh gãy răng."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.