Vân Chiêu dửng dưng chẳng coi lời đe dọa của Hồng Thừa Trù vào đâu, ước chừng thời gian đã đủ, mở cái nồi đất, một mùi hương ngào ngạt lan tỏa.
Hồng Thừa Trù khẽ "í" một tiếng, đi tới bên cái nồi ngói, dùng muôi khuấy thử thịt cừu bên trong, tay quạt mùi thơm hít thật sâu, tự nhủ: " Mùi không tệ chút nào."
Vân Chiêu nhón chân nhìn, thấy nước canh trong nồi vẫn còn nhiều, thịt cừu chưa lên nước màu, đóng nắp trở lại: " Để ngấm thêm chút nữa đã."
Hồng Thừa Trù kéo ghế ngồi bệ vệ sau một chiếc bàn, hôm nay ông ta rảnh rỗi ra đường dạo quanh, không ngờ lại gặp một đứa bé thú vị như thế này, không uổng công đi một chuyến.
Đám đông vây quanh ngửi thấy mùi thơm rồi, vài cái bụng réo ùng ục, nhưng bên trong có vị quan gia, không dám lỗ mãng, đứng đó nghển cổ nhìn, tất nhiên đồng thời cũng ra sức hít, không mất tiền, đừng nên bỏ phí." cẩn thận Hồng nhân nếm làm chủ, cho Quan Thừa mặt Lão gì làm bê bát trước gia: " dám đặt, ngài cái Trù Lại Lục phải tiểu.
Hồng lấy khăn thịt là như phải cừu là quy, thịt hơn ăn Lúc Trù chút, cũng ra cà hết này ngon: " trong còn đã không tay, lại ngon miệng củ, tệ rốt nếu, sẽ chẳng thì một còn Xem lợn lau Thừa." quên kỳ Chiêu nó lại là nào vẫn Vân: " Ồ, có ra đúng thế kỳ gì, nhỉ thật ngươi ta, thấy nói mới nó thế mất mà ta, sao trông đó nhớ? đây tới nó kỹ gọi ta, nhìn muốn cho Không được. ra chút toàn đều lấy nhã truyện này chuyện sau ra hoàn cười kể cùng, chút Thậm thú làm nhàn không trong nhấp đánh, trà hại, khác nháp cờ ta rượu thương hết còn ông có hay, về được chí uống để hạ uống nào người." với nhỉ chúng nghĩ Chiêu mà: " tới chẳng nó về ta ve ý để, ngẫm Rõ cằm cùng Vân ta sao ràng lại nhau?" nương, hơn bà thằng làm Này nữa, đấy bé này mùi ngon còn ta nhà cái giỏi. liệu với ngươi không sắc Lục được, không hai vị bản chiếm nói Nếu bì sai quan chứ, màu nhưng Lão của tài hương, lầm ta, nghệ dự thứ Lại không? tiêu còn dù ngay, trong Vân chuyện tương cái khấu xong tặc lai thì mấy, khác khấu làm này mục, chẳng Chiêu của làm này để là khấu nhỏ để toàn chuyện, y còn quên y tâm tặc là vào hoàn tặc rắm nhặt lòng mà loại làm thì sao. lại với lễ tay lớp xao đại đông nhân thành một, toàn thi nhau cười thêm đám tạ kháo, Chiêu ngấn nhìn chuyện: " Đa tới cằm xôn Vân chắp. chỉ có người hoắc rồi danh tới lẽ sau cần, Lão có ông chuyện của Cho ra trêu ăn xui nên, Lại song Lục ảnh này thối, không nhà hưởng lấy khác chọc mấy làm, có đều chuyện xẻo chỉ tiếng này." nhân gọi với mặt còn theo, Lục Lão thì gia: " tiểu Lại, Quan đánh chúng tái vội bọn."" mà ta cháo nương gì chuyển phải ngươi nữa mùi thật không ra mùi Bà cũng, ngoài người vị thật, chừng còn gia là thì không cơ thơm, mà biết nói nhà thịt rừng là khoe thế nấu lợn thơm." thời đồng ra Chiêu to Lão, lên Lại người thì ồ khỏi miệng Vân, những Lục nói mở mắt "khác" tức. dẫn Đa Lại Thấy khi mình bái Tiền ngồi dùng, Tần sàn người lòng phủ, nào bất đó Chiêu ưỡn Vân ngực khệnh lệnh máo hơi tới, sùng lúc từ dưới đoàn đầu ánh Đa y, Lục mắt giác nhưng biết mình, không mềm Lão nha bệt khạng mếu về." mình nhiệt đá náo uống thế nhiều Vân đó tiếp nhỏ chủ, đít lại chả kế phần xem hỏa bận, đã ở nhân số sai còn trực đường cứ là đưa cho ăn nào trong người như, thành bên đây chia canh thèm nồi rất Chiêu qua tâm. quán ân, hãy nhà thu này Nếu đâu cơm mở này, của nhớ quan sau được tới phần ngươi, bản không tình tiền ăn." ngươi nói không Ta thế mà biết phục."" trù nhỏ, ăn Lão hôm thèm làm bị này đây, sau cả ta đến Lại không đời tay, nếu Lục Hay chó trẻ nay, ông dưới tử cũng cơm làm."" truyền phương Đó của ta là bí tổ nhà." dùng Trù dân phàm ta tai người căm Thừa, khó ta ngu tầm thứ ức chịu là: gai người với kém loại người bị Hồng, tuệ đáng loại ra ta loại hiếp là vì thực Trù là Trong không này đi lần người mặt trí chứ, độn cỏi Thừa thường ông chướng, câu đời, mắt mất, Hồng ông lại mắt một bỏ phải sự như thì ghét. thì lỡ, sắc Vân, mình vào Báo Vân khẩn vì, trương heo Hổ Chiêu bộ nhét Mãnh khổ thống Vân, mồm dạng của mặt lời Vân móng."
Cho ngươi ngươi ta trước, ức nếm Vân Chiêu chỉ Lục đấy bát miễn: " huy thở hiếp Lão vào, nói ngươi chỉ cát dài là múc Lại cho. loa chưa bạ chứ, ta bậy có làm bao cà rốt thịt rau nướng cừu rồi chém vài nấu, lại giờ Ông đường vừa mập, cái làm làm ai, với thằng bé định bừa chặt chẳng sao đi, sao khẳng thế làm kia qua gì? khẽ rốt thơm cà thịt có vào có Vân Đáng ngon, không khoai Chiêu không: " hành muôi ớt này và nồi, thịt canh không, ném ít dùng nếu hơn khuấy còn tiếc cừu tây." lấy Vân Hồng mình được mình của vị trong Lại bụng làm dù: " công đúng so định là ngươi gia thể đó là khẳng nghệ ngươi, dùng đúng Trù của, cảng sao cũng Lúc với tinh đó so thôi hơn ta trộm lơ lợn ta, thúc ngươi rừng của từ nhất Thừa làm điều căn người duy gói mẹ ngươi có thấy Tài, trừ không chỗ ngươi nấu với Chiêu nói thúc thì, chỗ của không trời ngó, Lão ăn bản?"
Theo chỉ tiền ở tay: " thúc rồi viện đám Tiền Mãnh Đa Đa." gia mọi nhưng mà người kia một viên sợ dần, quan ồn nhiều người nên, ào sợ nói, người Mới nữa đầu rồi liền quán, hai trong không người, dần nói còn trở ai có nói. ngoài về Đệ Lòng nay Đa đích đệ ra tới gọi nên ra phiêu hỏi mục Chiêu phiêu hôm rồi trạch, Tiền mới nhớ nội ngươi: " đâu mình Đa Vân?" ngươi Đa đáng chuyện Nó với sau khăn giúp này Đa tiền: " thấy nghĩ có ngợi, ngươi theo Tiền nhặt chẳng tay còn gì." do mới hành gì làm Khoai hương ra lấy là bốc tây, ớt ngửi thơm: " bốc Hồng, Trù Thừa lạ?" gì Vân nói song đồng, đầu cúi mặt xem, Hồng hãi, người bị sợ với quan sáng kỳ dám nghiệp nhớ cực viên, cho Báo Trù diện không như "tuy có" năng nhiều Vân ba vậy, chút nói Hổ Mãnh sợ xuống, tâm vẫn Vân không cùng nhất, còn đầu lòng cam Đối nay, chặt lý là Thừa. quan muối ăn sách nấu lý có nam cừu có ăn đủng, mới hết Bồi: " Tề công Hồng đại nhã gia này, thịt Bản nói ngờ thả thói Lỗ đỉnh Lượng Thừa số hứng lại, chỉnh thong còn buôn đông quen Trù cũng không nghe. không được ăn Quan nào đun, là nửa kỹ tới canh đắp ngon làm sao gì, cho bù cái thứ đậm mới ngọt canh thuật đà chưa, ra canh lâu phải đun này nhất được trọng này giờ nước lại công thứ phu." đồ nhất ngon vào nào có lại người người đời Thừ khi thường tấm, tài chứ được phí nói Lại món khen đứt, ăn không Trù Lão của thịt thậm, thực như là nghệ chưa có, đây miễn nữa mấy khác tường quán bữa cho ăn kỳ cái trắng lần, cừu người ăn nên tinh Những người, có lưỡi trợn ngon này chí Hồng tắc thịt Lục là còn trên. thì đấy thì nhưng khó ngửi, Thứ ngon nuốt ăn chắc chắn này mà." quan vô Hồng của thực lạnh Thừa: " nó đó mỹ làm tình ngon chỉ ai nói, sẽ tới mồm Trù Cái người đó, khi cho nhận hơn mặt bản."" Thứ xuẩn ngu. xung nào chiều tính cổ họ cái, con đông lúc song trương nghe bàn quán ngược vươn xem nhìn, hay tới dám không giận ngang mà xét lúc đổi đám thằng chủ Gió mặt nhãi, khẩn khiến thôi hũ không ngói bêu Lão muốn còn tán, hiếu dài xem quanh cái Lại thúc, tức bản sự thoắt nãy Lục."
Cái may gì rồi sau nhà trong, của uể cũng oải không vì hôm: " bản Nói bẫy ngươi quán tốt, cho đi nói quá rời thêm ngồi ăn bí tiếng quan, nay mở Chiêu phương qua lọt chỗ ngươi, này Vân không khi lấy sao nhà ngươi? không mất, trận này khiến Thôi Lão, tính ngươi, không thắng thể cơm sao kiếm không chỗ thua Lại vậy Lục cũng dù."
Tiền Đa Đa lườm y một cái, gõ gõ lên bàn: " Đây là nội trạch, ngươi là biểu thiếu gia nhà người ta nên mới vào được, đệ đệ ta là nam tử bên ngoài, sao vào được chứ?" Nói song xoay eo đi luôn, đệ đệ trở về, giải quyết được mối lo, nha đầu này ngày càng kiêu ngạo.
Tiền Đa Đa đi rồi, Vân Chiêu thì vẫn đứng đó ngẫm nghĩ, càng nghĩ càng không ra, lạ quá y chẳng có chút xíu ấn tượng gì với thằng bé đó, chỉ nhờ nó gầy gầy nhỏ nhỏ như cái giá đỗ, còn mặt mũi ra sao hoàn toàn không nhớ, chẳng may ra đường gặp lại, có lẽ còn không biết nó là ai ...
