Ngay hôm sau Vân Chiêu ở tiền viện mím môi mím lợi cầm thìa gỗ to nguấy một hũ tương bốc mùi dễ ngửi, sau khi thứ nâu sậm trong hũ biến thành thứ sền sệt như keo lại cho thêm rất nhiều muối, nguấy cho tan hết, cẩn thận đổ vào một cái chậu đồng bôi một lớp mỡ lợn phủ vài tránh bụi rồi để chỗ nhiều nắng, làm xong những chuyện đó, y kéo cái ghế trúc, ngồi dưới bóng cây hóng mát.
Đã tháng tám rồi, hơi nóng ở Trường An vẫn hầm hập, bầu trời không có lấy một đám mây, bói cũng chẳng đâu ra một cơn gió, đằng xa tháp Đại Nhạn lộ ra nửa thân tháp xám xịt, trông giống cây măng mọc từ dưới đất lên.
Chung cổ lâu nổi tiếng tuy cách Tần phủ rất xa, nhưng buổi trưa, Vân Chiêu vẫn nghe thấy tiếng chuông.
Hôm qua quá nhiều việc nên ngủ muộn, mắt díp lại, gia vị Vân Mãnh mua về phải phân loại, còn phải chia thành từng phần, chuyện này khiến Vân Chiêu bận tới tận giờ Tí.
Hôm nay còn phải chuẩn bị rau khô, nước tương, đều phải do đích thân Vân Chiêu xử lý, cho nên mới sáng sớm đã phải mò dậy, bận rộn xong, ngả lưng xuống cái ghế trúc, thế là thiếp đi lúc nào không hay." chức Trong môn hiệu, tổ hôm chắp ngoại: " tới tới ở Vân lễ Vân mỉm ăn tay thị nhục phép thành mà, Chiêu cười nay thì làm nhà tổ chuyển phong cháu Tây cửa An trong của. tặc lưỡi của chuyện hồi nữ, Chiêu sách Vân xấu cướp: " hẳn tổ mới đi chứ xa lại nhi đọc ngoại làm đoạt người sao rồi Đợi Một môn." để mượn chẳng vuốt ngẩng phải Vân thoáng: nói mặt Bồi dùng tác dụng, Lượng cao động đầu dùng Tần đỏ: " râu là đi hãnh kiêu mất, che Tiền không tiêu Chiêu tác tài đậy?" nó trông ngẩng lên Vân nhớ đầu: " gặp, thế chưa không Mẹ mẹ Thiểu Thiểu, mẹ có sực Chiêu nào đã nhớ Tiền?
Nương gì Con dùng: " làm gì Vân tò cái, đấy để làm mò?" nói Bồi hai Lượng thị Vân mẹ: " cùng nhà, trong ngươi Thôi vọng thị, nếu lại thị cứ nhà, là Tần vẫn ở Tần là thì, chuyển cho Vân đi có hơi thất muốn, là vậy ngươi đi thị Tần." thân ở nghịch này: " nói trông phải con nó, vội nhi đâu Vạn mình Nương vạn lần khỉ ngợm nữ phá coi không, đi phụ, cái một tới Vân còn nếu thể." con muốn hỏi Nương: " lời công, ngoại mặt nghiêm có Đứng dậy Vân."" Trên đời ra được con định quan sống căn người lớn này chuyện mặc luôn cuộc, nuôi cho có là tới liên trong đi dễ, thứ những nên bán buôn từ tiền nhà, đó tay bản đó sống để ăn nhất ở cháu bé kiếm. tiền ra mẹ với đó lại mặt, viện mở Nhắm cười sau chỉnh Sao thật lại mắt mẹ: " tươi ra mắt điều cơ mới?"" phòng dặm quá đều quách, dựng chi cháu lên bảy là, dạy tiền đế điện thành, bất quách vắt, vương Tiên dặm quách gây bước sinh, trăm dặm xá giờ từng do, ngày thành của ốc thành nhân xưa ngang chít ba." là đó có ăn lo thứ: " không cháu thể cha trả, thân chẳng phụ môn cháu một cái qua vẫn Vân của không, còn mẹ lời, có đĩnh mặc Hồi của Chiêu đạc dù mạng quả lập gốc cái giữ." làm cháu Hết, Biết chút ngay ăn Chiêu: " muốn gì cười, Vân kiếm ra toe, mà mới đó mẻ cách cái trong toe quá ạ nhà nghèo." đâu không Tần xua ra Lượng, Ngươi hỏi miệng khỏi chóng nói cần tay vừa: " nhíu nói mày nhanh Bồi. nổi ra khe thấy hình ra ngủ trộm ồn xem, như mặt khuôn miễn nghe mất thì mở, mơ tiền hôm giận thấy mẹ hiện một ào lơ, mắt của phát hẹp bị mẹ của tiếng rồi cưỡng Đang qua nhìn lấy. mẹ đĩnh tay phải Cháu, giàu mới cháu lại có môn trong đúng, vào bạc thêm vào vài chứ thêm làm có lớn có chân mẹ tiêu ném sao của đó hồi."" phụ cháu tổ nữ cha lão cũng để bao tử sẽ nhân đời nay, thị xưa Vân, không không không, chưa đến nuôi cháu phải giờ."" là Nhưng ấy mà chút, người đọc chưa muốn trở của chẳng khí qua còn thế thôi cốt ông mặt sách vì." hình chóng đủ tình cho Ngoại, rõ về năng nhưng không hai nhanh: " ngày vài công bài cữu trạch muốn an làm Nương con viện nhà, khả Vân con cữu được."" mà phải nhiều không môn cữu của tử thị va sinh, cữu Tần người người của mẹ ngoại, con là tuy viện quá lớn, dễ đông ba con công, thì chứa là nhưng chạm Muốn hồi.. có mà mà thì xem danh, thuật đã rưỡi Bồi quay An vẫn nổi: " này hai bào hơi lệch thứ lạ nơi hướng kỳ chẳng mới nhưng Lượng không, rồi dễ tới, xét danh ngày Tần trù phải Tây Ngươi sang vang tương kia ở. chẳng được nhiên ra sinh là, ngoại tới chắc ngoại hẳn chắn nhiên công nhớ đột, nghe Giờ phải gì rồi cái đột." hừ áo tay bỏ phất Tần, Bồi đi một Lượng tiếng." dây thật thu trở chậu đồng cần, một thập lên cho chỉ hay đồng chuyện nhà lớp khô hơn, trong treo này bóc là nâu ngồi giờ cảm, mặt thể phải Vân tán miễn, xuống như phải rồi dùng thì tương miếng, tránh không phơi xét có được thừng đậm đã có xem thứ đi, ho tình thứ Chiêu, lời là chẳng người rồi lại mẹ thấy rất ra cứng đã này." sau ngoại đẩy trong đang thấy xem cạnh sau, bật chậu bị công phơi mà Chiêu miễn ngoại tương lưng đó công Vân chắp ngay đồng ghế tay, tới cưỡng xét tức mẹ thì y dậy rất khỏi bên." không ngẩn nhỉ Thật, nào mang đầu mẹ trán chỉ thương thế: " đó thấy, hoang bé nhớ đó là nó Nương trông đứa, bứt sau đáng mẹ vò người sao Vân. đệ dù Đa đệ to trộm, mẹ rồi mặc, hôm tiền Con qua à Đa của nữa cứu, của quá lấy con còn phải Tiền rồi gan đấy .. không hậu chỉ người ta Nếu chúng cao lấy mà ra đẹp nhà dùng xót bán tiêu nhà biết, nào người như ruộng đâu, nhân biết nấy áo?"" thế nào Làm?" làm Vân tử với: " mình, con giật Nương Mông Cổ ăn Hả Thát? tiếp song Tần dặn khí, của cảm lòng mà bị cho có, thể sự mẹ nỗ đám ruột lực dò không chưa nào nên, nói mẹ chừng hết công ai làm có bận tồn này, Ở thế dù có, Chiêu uổng hòa mủ cha mẹ, chủ y trong tránh như cái thân con mặt lấy gì chẳng thực khổ, cứ y già là, không nhà thị cũng y tình chỉ, là Vân muốn tuy trở sống, động họ xúc từng thuận nhưng tí nếu, nó cảm máu tâm gì chung với tại mẹ, nào thôi thì nói đoán vậy, vất trẻ vả nốt còn miệng thích với tình. đi bếp, không nhất ta, thoải hai ta qua về mẹ mái nhìn chẳng mẹ nhà, ai chúng của, Thôi ít ở ngày sắc cần xuống, nhà được cũng không phải trong mặt."" Thát Mông Cổ Tử ạ." theo đời này ít được học lợi quán ở một thôn rừng, Chiêu Vân muốn mỗi mở nghèo Thứ khi, tiện lên lại: " chứ nó mang rất sau sao, Con cái ăn ai mua?"" dùng có Gói ạ, thịt thịt thịt thể hầm, rất vị, khó lợi cừu, nấu tiện gia." xác Vân giác sinh cảm nhóc người chép là của đó thằng, Chiêu loại: " là được miệng mới trời bị lãng quên đúng Cái ta nhận mình dễ." vào thứ chút Dựa Tần thường sao, xem chậu Bồi phơi: " lên Lượng giơ ngươi đồng có cái?" thế làm con Nương: " Vân không xử khó Ngoại công." ít không xuống Tần ngươi sao mẹ: " Lượng của môn Bồi đồng Hồi cái phải, thiếu chậu ăn ngươi đặt của?"" Đúng thế thật." Vân Nương gật đầu, đúng là thằng bé kỳ lạ:" Hắc hắc, không như con, con là loại người ai gặp qua dù chỉ một lần là khó quên." Vân Chiêu vênh mặt lên tự đắc nói:" Mặt dày mày dạn." Vân Nương mắng thế chứ trong lòng thích lắm, chụt một cái, hôn lên má nhi tử rồi vội vàng về nội trạch chuẩn bị dọn dẹp đồ đạc: Ở Vân thị nàng tác oai tác quái quen rồi, về nhà mẹ đẻ làm ống trút giận mới hai ngày thôi đã cảm thấy như năm trời.
Còn về phần nhi tử muốn làm gói gia vị gì đó thì kệ nó, dù sao thì không bán được thì trong nhà cũng dùng được, không tính là lãng phí, chuyện mua bán với Thát tử gì đó , nàng chỉ nghĩ nhi tử trêu mình nói linh tinh thôi.
