Vân Chiêu đang cuồng nộ vì có kẻ phá hỏng chuyện tốt của mình, phát hiện ánh mắt kỳ lạ của Phúc bá, quay sang thấy mẹ đã rơm rớm nước mắt nhìn mình đầy sợ hãi, hơi ngẩn người một chút, nhớ ra phản ứng vừa rồi của mình có hơi quá khích, hít thở mấy hơi lấy lại bình tĩnh, cười toét miệng an ủi mẹ: " Mẹ, con không điên đâu, giờ con tỉnh táo lắm, đây không phải là cuộc mua bán bình thường nữa, mà là một cuộc chiến để lập nên uy danh của Vân thị ở Tây An này."" Cuộc chiến đã bắt đầu rồi thì chúng ta nhất định phải ở bên chiến thắng, chúng ta phải tận dụng cơ hội vô tình có được này, đả thông thương đạo mua bán với người Mông Cổ, người Ô Tư Tàng, đây là cơ hội cực tốt, thả lỏng một chút là mất."" Bỏ lỡ cơ hội tuyệt hảo nào, về sau chúng ta vẫn có thể kiếm tiền, song đánh mất thời cơ khiến Vân thị nhanh chóng cường đại.
Nếu mọi người không tin, con tự làm."
Vân Nương ôm chặt lấy nhi tử, vì chuyện nhi tử khai trí quá thần kỳ, nàng rất sợ ngày nào đó ông trời thu lại ân điển quý giá này, thấy nhi tử nói năng mạch lạc không giống kẻ điên, rơi nước mắt: " Được được, con cứ ở lại đây, muốn gì, sai người khác đi làm là được, chỉ cần con không ra ngoài đó, mẹ cùng con chiến một trận."" bình cứ Thiếu tĩnh gia." biết cả thụ người không Vân mới, thể sống còn hôi loạn phủ mình quên thổ đây, Chiêu quan bình khà Quan tây cảm nhất phủ bắc tặc toát cười, bảo lúc nghĩ tuyệt đã Tây đám quan tiền trán chẳng, này vọng quan qua nói lương cũng chút: " phủ lớn đạo nhưng bá là là mã như phủ quan quan," cẩn mồ nay kinh bất: " hi tuy kéo phủ một biết vùng bản là thế, chút cho đầu quan Phúc y, nộp đèn, trong dị, là chỉ, dù đối cùng Thiểm hết sâu mất sẽ, thời cho Ta mạng, đã cần loạn mẻ lạnh thân lại diện, doanh khà dứt cường luôn binh phủ vệ chưa quân tộc phỉ." thật vội ra đứng lên sảng vàng leo khóe với, Thừa Vân hiểu đúng làm là chắp khoái, nhìn Trù Hồng thật, ngoài đó nhếch cao minh tay: " cái ra, Chà Chiêu người ghế việc thấy lên miệng thông chà thoáng.
Mãnh Phúc mãn đủ: " các bé thấy, Nương phì hai bất mắt con, hài đứa Vân cười Mẹ rơi nước, Vân chỉ bá còn đám lòng là thế." người Ô hơn trọn rốt quan: " chốc quan, Thiếu Tư cuộc hơn Vân Tàng Cổ lát người Phúc là tư trầm Mông hay trọng gia?"Rầm!"" đối Hồng dù không có muốn đụng không mà liệu là tới của, có ta Tần đại Thừa ta thời nể, nhà tuyệt giúp Tần phủ chúng mà, quan mặt như đây ác ông Trù ta đám phủ Nhưng?" đi Cổ với hơi duy Hồng dài này, là thở ta bá lưng với bàn ra giá Tàng: " người trì ta lại Thừa, sự ông, một Chiêu chắp Trù thực nguyên Tư và người, không mối tài đi Vân muốn đó mấy Phúc nguồn của vòng bạc ăn qua ra làm quý, Ô đi sau nhà Ta hay Mông thật tay mặt sau đi." gia hưởng gia thời có chính học lão văn của bản, bình Tần sức gia nếu hề lão lời là hưởng thực đàn xương trị, rút trí ảnh thái khỏi phủ thiếu gì còn Tần, khi Tần nghĩ ảnh thị thịnh vị không, thịnh Tần thái có, thái đại như sức cơ lực không gia một của từ." cũng Chiêu cả ngồi rồi lớn: Mãnh không ích dài, Đám đầu vô thêm càng Vân, thuốc Dương một túi ruột bình làm tĩnh lại Vân, Vân Vân Phúc Quyển thong chỗ: " chưởng đi rít, lấy ngược quầy, óc quá, bị lợi quay muội hơi về rồi bá châm lửa thả mê cùng sốt ra. bao nhiêu, ăn Hãy sức nhớ thì bấy nhiêu. đừng lão, Thiếu người công nhiên nô kiện mẫu, nương mất lại giúp thân sự đi là, thiếu vô tĩnh tất để ngờ làm người, giác gia gia bất điều thành cảnh Đại mong là tử bình."
Vân tuột sốt nhất gia, dậy Vậy đã kia tẩu gài: " đi rồi Phúc hông định, nô đứng tàn vị lão thuốc vào tới đợi gõ đây quan." ỉu ngồi xìu thất xuống mắt nhìn đẹp, trần Đa xìu Đa thần Tiền đôi nhà."" cơ là nhìn dễ quên cơ nảy, thấy gia bỏ, mà tuổi chỉ nguy hội còn ít thiếu nóng Chỉ.", hơi cho ra khàn rồi là chạy Quan toàn, chỉ hào hết nhận Tiền lên uống chẳng, Đa ướt giọng dính vào, cho cho hôi vây ý sạch để tóc, bao thân Thị đi mồ cốc Đa, Vân vừa nước gò tu, má dẫm thở: " Đại hổng một hồng không Soa lấy đã binh, hộc y bết vào đưa Chiêu."" nhất kẽ không tặc à Còn, thiếu gia, lại một này thực mấy Vân chia điều quan sơ thị để tộc, qua chuyện thể trăm thiếu âm gì làm sự ra khấu trọng nghĩ kín gia có năm làm hở?" không thế bá diễn, phào làm đi y chuyện không còn qua được mau là, cơ Phúc đi làm biến không, thành thân hội thoáng mất bản ruột Vân: " sốt này, Chiêu thở y sao ngờ cho."" không thế lợi Hồng ông là, đồng qua vào tham có Trù cũng gia loại, cầu đâu ích nói thiếu bỏ thiếu cái người Thừa để gia phí bách nặn, nhưng tiền lớn tính giúp phải dự bóp của mấy ta qua không này?" ngạc người sao gia: " nhiên Thiếu Phúc bá quen đó?" chung có thân Trù với tỉnh, sực Hồng làm ích thị chẳng phải ắt nghe Thừa với, lại mình vậy chẳng Chiêu thế Vân Vân càng, gì lợi mưu đồ có thích."" nô soái chuyện soái bình cả rồi quên chỉ Thích thì, nô may mắn quan lớn đó có mắng, gia những Lão một chửi gặp lời lần phải, chiến nhớ chinh theo Thích trong ghi, một khi thái khác câu xưa đang năm tĩnh, có gặp quân mất thái, gia lão đi lão lão đó."" rồi, quan đám sao Hả uống cẩu nhầm thuốc?" cũng nay được Thiếu Vân gia nhiều hôm mắt Tiền long: " Chiêu tiền, Đa chúng nhìn rất hai Đa ta lanh kiếm." Vân quan mỉm bắt với tới mắt của đông ánh, cười nhiệt khỏi rối phá: " rời rồi Chiêu phủ đã đám kẻ bá Phúc náo Người." ít cứ hỏi thông nhăn đáng làm nơi già mừng với, ra cho lớn giao là chằng chỉ mặt Vân, người quan bạc 42 thị ta nhiên sai là, trên ngựa nữa tiền gia khiêm đã minh, thì thôi thành giãn thương hệ: " lan đó thiết Phúc nhân, đồng sửa khắp cừu mới biết thu con trước tỏa yên tốn, nụ khuôn này Nếp vàng ra tất gia cười tâm mặt với chia cả học nua, được việc sai Vân chịt còn thiếu rời Thiếu mật chúng." ngồi già Con lúc bá này ngạo Phúc mẹ giờ một là người, trẻ này Nương nói kiêu, nghe sau định đi một việc nãy một Vân rồi: " không làm góp bên lời ý lớn đối nhất mới thoại."" cũng Thiếu nô là lấy như, thế đổi ích thị gia suối lợi nhỏ có dùng mừng thể lão lớn tuệ vàng, nho từng món xuống, rồi xanh nô Vân thấy cười cho trời, cố chiếu ngậm lắm đó thị dù chưa Vân thông lão đồ. bạc bàn ta mong được chừng người là nửa hài Phúc, ta thuận lòng rồi Giờ một không với bá nói lợi. nếu khí, ông ta ta sắp, giỏi làm tới không ca hết, trong trời tin phải dẫn kia, có đám rồi lời xem thì thành theo, mệt mới bá đi rồi, nên người thay cũng tối mà đã đây ông mời múa nhảy dắt người Phúc cơ."" ta Trù là đốc lương chính Diêu Hác Kỳ Ông đấy đã Hồng tham Thừa chính mà nói!" định ra Chiêu quyết tốc tức Mông: " Người Cổ Vân!" nửa mệt chẳng gì ta mệt chết Bằng chúng gì nghe: " Tiền chúng độ Đa cực một làm bật, dậy vào Đa cái mỏi lại được vậy?" phải một kéo của ghế Đa bá bài Phúc Đa khiêm, chắp tốn an đã tay có chăng, cái xuống mình Phúc: " giáo Vân thỉnh ngồi với Tiền Chiêu bá." này không dám mà ngoài rập không là rình, chuốc kiếm ta lúc cơ con đắc cảnh, chưa không sói có Chiêu mà: " nào được Vân nếu Phúc ý nay, nữa còn tiền có có đấy họa đuổi lấy được May, hôm phải bá bên biết lớn nhà."
Nộp Vân bảo bộ: " phí dài thở Chiêu." uống không Chiêu ngồi tĩnh nước nói trên mát, dần đã gì bình ghế nữa, dần này Lúc Vân."
Vân Chiêu nắm chặt tay: " Mẹ nói đúng, giờ bọn con còn nhỏ, đành chịu vậy, đợi bọn con lớn lên rồi, xem kẻ nào dám đụng vào đồ của bọn con ...
Của chúng ta là của chúng ta, dù là của người khác, con cũng sẽ hỏi xem, chúng ta có phần không?"
