Chương 29: Âm mưu!
Móng tay của Liễu Quả đặc biệt dài, ngón tay dường như có chút tinh tế, không giống như của nam nhân.
Đôi tay ấy trên vách tường… Két... Két...
Theo móng tay di động, một chỗ kinh văn bị cào xé, triệt để phá hủy.
Ta nhìn chăm chú không khỏi giận dữ hét: “Ngươi đang làm cái gì!” Liễu Quả không nói gì, chỉ là nhìn ta nhàn nhạt cười, khóe môi từng điểm phác họa mà ra.
Ta cơ hồ lâm vào cảnh lo sợ không yên, một mảnh hỗn loạn.
Liễu Quả trước mặt ta đây là giả, chân chính Liễu Quả đại sư đã sớm chết ở trên đầu tượng Phật.
Còn có rất nhiều nghi hoặc khác.
Bây giờ chẳng phải đã qua ba giờ rồi sao?
Minh ước có tác dụng trong thời gian hạn định đã qua, tại sao thứ kia vẫn cứ đuổi theo ta không buông?
Nàng hiện tại phá hủy kinh văn còn có ý nghĩa gì?
Chẳng lẽ nói minh ước có tác dụng trong thời gian hạn định không phải là ba giờ?
Bỗng nhiên một mảnh giấy trắng vụn bên cạnh chân tượng Phật đã lọt vào sự chú ý của ta, nhìn từ xa có thể thấy trên đó có vài chữ."Bao quát ta!"
Con ngươi ta đột nhiên co rút lại, đây là mảnh góc tờ tín phiếu mà Liễu Quả đại sư để lại, không ngờ lại ở nơi này.
Nếu như đem thư hoàn chỉnh hợp lại, câu cuối cùng sẽ là: “Đừng nên tin bất kỳ ai, bao quát ta!” Liễu Quả đại sư phảng phất đã đoán được mọi việc.
Nhưng mà vẫn là đã chậm một bước, ta không phát hiện mảnh góc tờ tín phiếu đó, cũng không phát hiện thi thể Liễu Quả đại sư ngay trên đầu tượng Phật.
Mà ta còn đem một Liễu Quả khác thả vào.
Ta mang thái độ chất vấn lần nữa nhìn về phía đồng hồ.
Cái gì!
Chỉ thấy thời gian trên đồng hồ là hai giờ năm mươi phút, còn mười phút nữa mới đến ba giờ!
Làm sao có thể? Rõ ràng lần trước nhìn đã qua ba giờ rồi, còn cố ý đợi lâu một hồi.
Lúc này một vật phía dưới đồng hồ đã thu hút sự chú ý của ta.
Đó là một bức cắt giấy, đồng hồ làm bằng cắt giấy, mà thời gian trên chiếc đồng hồ cắt giấy ấy đã qua ba giờ.
Đột nhiên ta đã thông suốt rất nhiều chuyện.
Thời gian trên thực tế cũng không hề qua ba giờ, mà là tờ đồng hồ cắt giấy này dán lên chiếc đồng hồ ban đầu, đã làm cho ta nhìn nhầm giờ.
Nhưng đây là một mánh khóe nhỏ, để nàng tiếp tục tính toán cho những việc tiếp theo.
Nàng đã lần lượt lấy thân phận của Liễu Quả, Tịnh Sơ để mê hoặc ta, khiến cho ta luôn ở trong trạng thái cảnh giác, tinh thần căng thẳng.
Hơn nữa còn chủ động lộ ra sơ hở.
Lần đầu tiên phát hiện sơ hở của Tịnh Sơ là mái tóc đen dài, lần thứ hai phát hiện sơ hở của Liễu Quả là đôi mắt quỷ dị.
Khi lần thứ ba gặp phải Liễu Quả, phát hiện lại là áo cà sa dính máu.
Hai lần trước đều là nàng cố ý gây nên, mục đích đúng là để ta lơ là cảnh giác, khiến cho ta lần tiếp theo nhất định sẽ lại lần nữa lén lút nhìn ra ngoài để tìm kiếm sơ hở.
Nàng lại làm giả thời gian, tiến một bước để cho ta buông lỏng, sau đó xuất hiện với thân phận Liễu Quả không hề có sơ hở nào.
Trong điều kiện thời gian của minh ước đã qua, lại bằng thân phận người mà ta tin cậy nhất xuất hiện, Cứ như vậy ta tự nhiên sẽ tin tưởng Liễu Quả, cánh cửa này cũng tự nhiên sẽ mở.
Sau khi tiến vào, việc đầu tiên nàng làm là phá hủy kinh văn, phá hủy phòng tuyến cuối cùng của ta, dù cho sau này ta có phát hiện thân phận của nàng thì cũng đã vô lực xoay chuyển tình thế.
Những hành vi này của nàng làm ta cảm thấy lạnh lẽo thấu xương và phẫn nộ.
Không phải vì mình bị lừa gạt, rơi vào bẫy rập, mà là Liễu Quả đại sư đã chết!
Bức thư trên bồ đoàn có chín phần mười là do Liễu Quả đại sư để lại, ông ấy đã đoán được phần lớn chuyện, thậm chí đã đoán được mình sẽ chết.
Nhưng ta không rõ tại sao Liễu Quả đại sư lại chết?
Nàng muốn giết chẳng phải ta sao? Tại sao lại không tha cả Liễu Quả, hơn nữa còn là kiểu chết tàn khốc như vậy.
Khi ta phẫn nộ quay đầu lại, Liễu Quả kia đã biến mất.
Trong đại điện lần nữa vắng vẻ không người, chỗ kinh văn bị phá hủy kia đặc biệt dễ thấy.
Đi đâu? Tên khốn kiếp đó đi đâu?!
Ta mất khống chế đối với bốn phía gầm thét:"Ngươi không phải muốn giết ta sao!""Đến đây!""Tại sao lại xuống tay với Liễu Quả? Là bởi vì hắn trở ngại ngươi sao?""Được, ngươi không phải muốn giết ta sao? Đến đây, hiện tại không có bất kỳ trở ngại nào.""Tới giết ta! Mạng của ta ngay tại đây!""Ngươi đuổi kịp ta những ngày gần đây, tốn sức nhiều phen công phu không phải là vì cái mạng này của ta sao!"
Trong đại điện chỉ còn tiếng vang vọng của ta, hoàn toàn không có chút phản ứng nào khác.
Ta bất lực ngồi quỳ trên bồ đoàn, thật sự là sắp chịu đủ mọi chuyện này rồi.
Bận rộn nửa đêm, giày vò mấy ngày, hi sinh Liễu Quả đại sư, đổi lại vẫn là một cái kết cục chắc chắn phải chết.
Mười phút, còn mười phút nữa.
Bây giờ kinh văn đã bị phá hủy, cũng có nghĩa là vỏ trứng gà kín gió đã có một chỗ thủng, Chỗ kinh văn đó ta cũng không biết, không có chỗ để xuống tay may vá.
Dưới ánh trăng yếu ớt, hai đạo bóng dài phản chiếu trên sàn đại điện.
Ta ngẩng đầu thấy trước cửa đứng đó một béo một gầy hai bóng dáng, thân thể bọn họ theo gió đung đưa.
Lay động lung lay tiến vào, hình dáng cũng rõ ràng.
Nét mặt được khắc họa đậm nét, khuôn mặt như vẽ và làn da như làm từ sợi gỗ, người giấy!
Đây là một đen một trắng hai người giấy.
Người giấy màu đen trên vai khiêng một sợi xích, người giấy màu trắng cầm trong tay một cây gậy khóc tang trắng bệch.
Ta cắn răng đứng dậy, trừng mắt nhìn đôi mắt đầy tơ máu.
Trong ngực còn ôm cá gỗ, lúc này lại lần nữa gõ vang.
Đông!
Ngồi chờ chết, bỏ cuộc trong cảnh khốn cùng cũng không phải tính cách của ta, dù là không có hi vọng ta cũng muốn tranh cho mình một chút!
Đông đông đông!
Cá gỗ liên tục gõ vang, hiệu quả rõ ràng vẫn có chút tác dụng.
Một đen một trắng hai người giấy nghe tiếng cá gỗ dừng bước, thân thể kẽo kẹt kẽo kẹt lay động.
Mắt ta lạnh lùng tiếp tục không ngừng gõ cá gỗ.
Mười phút! Chỉ cần chống đỡ qua mười phút, tất cả đều hẳn sẽ có kết quả.
Hơn hai giờ ta đều đã chống đỡ được, còn sợ mười phút này ư?
Hai người giấy tiến lên không động, lung lay như muốn rời ra từng mảnh, hai người giấy liếc nhìn nhau.
Người giấy màu trắng đột nhiên ném ra cây gậy khóc tang.
Cây gậy khóc tang đó như mọc mắt, không hề xoay chuyển mà thẳng tắp bay về phía ta.
Ta lúc này ôm cá gỗ né tránh, vừa có động tác người giấy màu đen lập tức ném ra sợi xích.
Sợi xích đầu tiên là vượt qua thân thể ta, cánh tay người giấy màu đen khẽ động, sợi xích lúc này quay vòng một vòng rồi quấn chặt lấy cổ ta.
Trong khoảnh khắc quấn lên, sợi xích siết chặt đến mức muốn vặn gãy cổ người, đồng thời kéo ta về phía người giấy.
Ta ngã xuống đất giãy giụa mong muốn gõ vang cá gỗ.
Cây gậy khóc tang lúc đầu bay đi lại bay trở về, lập tức đánh bay cá gỗ.
Người giấy màu trắng một lần nữa tiếp được cây gậy khóc tang, người giấy màu đen kéo sợi xích kéo ta về phía nó.
Người giấy nắm lấy hai đầu sợi xích kéo, dường như muốn vặn đứt cổ ta.
Ta chỉ có thể dùng hai tay giữ chặt sợi xích, tránh cho cổ mình thảm trạng, lực lượng của ta hoàn toàn không thể so sánh được với người giấy.
Cho dù là dùng hết sức lực toàn thân cũng chỉ có thể ngăn cản từng chút.
Sắc mặt ta mắt trần có thể thấy chuyển hồng, tím bầm, xương cốt cái cổ không chịu nổi kêu két.
Tại giây phút thiếu dưỡng khí cuối cùng, trong đầu ta lóe lên một đạo lửa viêm u lục u uyên.
Từng xuất hiện một lần ở đáy hồ.
Một lần cũng đủ để khắc sâu trong tâm khảm… Hô! Trên cổ bỗng nhiên buông lỏng, ta vội vàng hít vào một hơi dưỡng khí lớn.
Soạt... Lấy lại tinh thần mới phát hiện sợi xích vậy mà đã đứt mất, một mặt rơi xuống đất.
Chỗ đứt còn cháy lửa xanh u viêm.
Còn có một chỗ cũng có lửa xanh u viêm, đó chính là trên tay ta.
