Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mộ Táng Quỷ, Khế Ước Cưới Người Âm

Chương 39: Nhảy lầu sự kiện!




Chương 39: Sự kiện nhảy lầu!

Cường Tử ngã trên mặt đất, máu tươi từ khoang miệng tràn ra, giống như là cái đầu không hề được bảo vệ mà chạm đất.

Căn bản không giống như là phổ thông té lầu!

Thi thể của Cường Tử cho ta cảm giác là như vậy.

Mùi máu tươi điên cuồng vọt tới, ta tiện tay sờ một cái, trên mặt đều là máu tươi.

Đầu Cường Tử đã nứt ra, nhưng mắt hắn vẫn còn, cái đầu tàn phá không chịu nổi ấy lại vừa vặn trừng mắt nhìn ta.

Cường Tử chết rồi...

Rõ ràng lúc ta rời đi hắn còn đang ngủ trong phòng, bây giờ lại từ phòng ngủ trên lầu nhảy xuống.

Ta trong nháy mắt liền liên tưởng đến lời đồn đại về tòa nhà giảng đường cũ.

Tòa nhà đó được xây dựng trên bãi tha ma, vốn đã có những sự kiện linh dị không ngừng xảy ra, chẳng phải mười năm trước đã có một số lượng lớn học sinh tập thể nhảy lầu hay sao?

Mà Cường Tử và Mập Mạp mới từ nơi đó trở về...

Quả nhiên bọn họ vẫn không thể nào thoát khỏi tai ương của giảng đường cũ, lúc đó nếu ta đi theo chẳng phải cũng là một con đường chết?

Về phòng ngủ thì sẽ bị ám sát, đi giảng đường cũ sẽ nhiễm phải tai ương, đơn giản giống như tình huống tuyệt vọng.

Ta dưới đáy lòng thầm mắng vài câu.

Bỗng nhiên ta nghĩ đến điều gì, ngẩng đầu nhìn về phía phòng ngủ.

Lập tức xông vào trong tòa nhà phòng ngủ.

Mập Mạp!

Cường Tử đã nhảy lầu, Mập Mạp khẳng định cũng không thoát khỏi.

Bọn họ cùng đi giảng đường cũ, hắn cũng đã nhiễm phải tai ương.

Ta một hơi leo lên lầu năm, tiếng chạy bộ làm không ít học sinh đều thức giấc, những lời chửi rủa nổi lên bốn phía.

Đi đến trước cửa phòng ngủ, một cước đá văng cửa.

Mùi rượu bên trong đã tan hết, ta lập tức nhìn về phía giường chiếu.

Chỉ thấy đệm chăn vốn trống trơn của Mập Mạp đã bị xốc lên, dép lê của Mập Mạp cũng đã không còn.

Mà đệm chăn trên giường của Cường Tử cũng trống trơn.

Nhảy lầu… Nhảy lầu… Sân thượng lầu sáu!

Ban công phòng ngủ không có bóng dáng của Mập Mạp, cho nên nếu hắn muốn nhảy lầu thì chỉ có thể nhảy từ lầu sáu.

Ta vừa định rời đi.

Bỗng nhiên phát giác được có những chỗ nào không đúng, không hài hòa… Ta dời ánh mắt trở về trên giường.

Trên giường của Cường Tử có người bọc chăn mềm mà ngủ, theo hơi thở phập phồng lên xuống… Con ngươi đột nhiên rụt lại, làm sao có thể? Cường Tử vừa mới ngã chết trước mặt ta!

Người trên giường này cũng không phải Cường Tử!

Hắn là ai?

Ta chần chừ tiến lên, vô ý thức vươn tay muốn xốc lên chăn mền của Cường Tử."Có người muốn nhảy lầu kìa!"

Ngoài đầu cầu thang đột nhiên vang lên tiếng la.

Ta trong nháy mắt bị bừng tỉnh, tay ta đã đặt trên chăn của Cường Tử.

Ta cắn xuống đầu lưỡi làm cho mình thanh tỉnh, quay người chạy ra phòng ngủ thẳng đến lầu sáu.

Trên sân thượng lầu sáu, năm học sinh đang liều mạng ngăn cản Mập Mạp, mà Mập Mạp giống như bị mê hoặc hướng về phía cạnh sân thượng mà đi.

Sức lực của Mập Mạp lớn dọa người, năm học sinh kia bị Mập Mạp mạnh mẽ kéo đi.

Ta thấy thế cũng xông lên khóa chặt cổ Mập Mạp, thử nghiệm đánh thức hắn bên tai.

Nhưng Mập Mạp không để ý đến chuyện bên ngoài, tiếp tục đi lên phía trước một chân bước lên thành sân thượng.

Mắt ta hướng xuống nhìn một cái.

Thi thể Cường Tử đang ở phía dưới, từ độ cao này nhìn xuống giống như một chấm đỏ.

Chỉ liếc mắt một cái, cảm giác sợ độ cao choáng váng, cảm giác mất khống chế dưới bụng liền điên cuồng ập đến.

Một học sinh ôm chân to của Mập Mạp kêu rên: "Trời ơi, thằng mập chết tiệt này ăn cái gì mà lớn lên vậy? Sao sức lực lớn như vậy?"

Một học sinh khác la mắng: "Đây không phải con trai của hiệu trưởng trường sao? Sao bây giờ con trai hiệu trưởng trường cũng nhảy lầu vậy."

Ta dùng sức khóa chặt cổ Mập Mạp, cho dù mặt hắn đỏ bừng nhưng bước chân cũng không chậm nửa điểm.

Lúc này ta có chút rõ ràng vì sao mười năm trước giảng đường cũ lại có nhiều học sinh nhảy lầu đến vậy, sức người căn bản không cách nào ngăn cản những người muốn nhảy lầu này.

Cứ tiếp tục như vậy, nếu họ không buông tay ra thì sẽ chờ đợi cùng hắn nhảy lầu.

Năm học sinh khác đã sợ hãi.

Trong lòng ta trong lúc cấp bách nghĩ đến một thứ.

U lục hỏa viêm!

Nói không chừng thứ này sẽ có ích với Mập Mạp, lúc trước ngay cả người giấy còn có thể thiêu hủy.

Không thể nhận thấy ta đã nắm giữ khiếu môn xuất hiện của u lục hỏa viêm, chỉ cần hồi tưởng hai lần cảm giác trước đó.

Hỏa viêm liền sẽ ở trên ngón trỏ ngón giữa ta thiêu đốt.

Trên ngón tay lại lần nữa dấy lên ngọn lửa quỷ dị, ta trực tiếp dùng ngón tay đang thiêu đốt nắm lấy cổ Mập Mạp.

Mập Mạp lần này xuất hiện phản ứng, hắn giống như gặp phải thứ gì đó, toàn thân rung động lên.

Không quá ba giây, Mập Mạp liền bất động, ngay sau đó là thân thể như núi đổ xuống.

Sáu chúng ta vội vàng tránh ra, để Mập Mạp tự nhiên ngã xuống đất.

Để chúng ta mệt nhọc như thế, quẳng hắn một cái cũng là phải.

Năm học sinh khác cũng mệt mỏi đến quá sức, ta nói với họ đây là bạn cùng phòng của ta, không biết chuyện gì xảy ra.

Dù sao cũng không thể nói là hắn trúng tà a.

Ta nhờ năm bạn học kia trước tiên đưa Mập Mạp trở về phòng ngủ, sợ hắn đột nhiên tỉnh lại lại bắt đầu nhảy lầu.

Về ký túc xá, ta vẫn còn lo lắng, thứ nằm trên giường của Cường Tử rốt cuộc là cái gì?

Cường Tử đã chết, giấu trong chăn của Cường Tử là cái gì?

Nhưng lần này trở lại ký túc xá, lông mày ta lại lần nữa nhíu chặt.

Giường chiếu của Cường Tử bị xốc lên!

Trên giường không có gì cả.

Thứ đó đi đâu rồi?

Mấy chúng ta đưa Mập Mạp lên giường, phòng ngủ này ta khẳng định là sẽ không ở lại nữa.

Đi trước khóa chặt hoàn toàn ban công, sau đó chuẩn bị thu dọn đồ đạc.

Khi quay đầu lại, những người kia vẫn còn đang nghị luận về Mập Mạp.

Ta trái phải quan sát một cái, nghi hoặc hỏi: "Hai người kia đâu rồi?"

Một bạn học mờ mịt: "Cái gì hai người kia? Chẳng phải chúng ta bốn người sao?"

Sắc mặt ta đột biến: "Bốn người? Có ý gì?""Vừa rồi chúng ta mấy người đi sân thượng?"

Một bạn học khác cũng nghi ngờ nói: "Chúng ta bốn người nha, còn bị cái tên Mập Mạp kia kéo đi, còn cùng nhau đưa Mập Mạp trở về.""Ngươi không nhớ sao?"

Thần sắc ta không khỏi có chút âm trầm.

Ta dám xác định người đi sân thượng là sáu người, khi ta lên đến sân thượng thì đã có năm người!

Nhưng bây giờ ba người này đường kính như ra vừa rút lui, ba người… Khi ta còn chưa đi sân thượng, cũng chỉ có ba người!

Nam sinh vừa rồi hô có người nhảy lầu trên sân thượng giờ phút này không có ở đây, một người khác cũng không có ở đây, có lẽ đây không phải là người… Trừ ta ra, ba người còn lại trả lời đều giống nhau, người đi sân thượng kéo Mập Mạp về tổng cộng chỉ có bốn người.

Cho tới bây giờ cũng không có người thứ tư, người thứ năm.

Ngược lại là ta cứ mãi ngẫu nhiên nói chuyện với không khí.

Trong mắt bọn họ, ta mới là kẻ tâm thần.

Ba học sinh kia lập tức cảm thấy cả đêm của chúng ta đều có vấn đề, không ai muốn tiếp tục ở lại đây.

Lúc này dưới lầu vang lên tiếng thét:"A! Có người nhảy lầu!""Người chết rồi!"

Ta nghĩ hẳn là thi thể của Cường Tử đã bị phát hiện, ba học sinh kia sợ hãi chạy đi.

Mà ta cũng vội vàng thu dọn đồ đạc, hôm nay ngay cả ghế nằm cũng không để lại trong phòng ngủ.

Giường của ta trải dưới giường, xương oan hồn liền bị ta giấu giữa bên cạnh giường.

Khi ta thu dọn đồ đạc, một thứ khiến ta rợn lạnh.

Hộp Hồng Sát Yểm Phù!

Ta nhớ rất rõ ràng, lúc đó cái hộp này từ trong ba lô rơi ra và được nhét lại, nhưng bây giờ cái hộp này lại xuất hiện giữa bên cạnh giường.

Khóa kéo ba lô của ta cũng đã bị mở ra.

Là người khác gây nên? Hay là hộp Hồng Sát Yểm Phù tự mình trốn ra?

Ta leo lên giường cầm lại hộp, bỗng nhiên phát hiện chỗ hộp che kín tường có một câu nói."Xốc lên sẽ chết!"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.