Ta đứng lặng bên cạnh cánh cửa, khó tin mà nhìn về phía Dương Uy.
Dương Uy cũng thần sắc ngưng trọng, nhắc lại một lượt:"Hôm qua tại bệnh viện chăm sóc ngươi, y tá đó đã chết!"...
Trong cục khám nghiệm tử thi.
Ta cùng Dương Uy vừa mới đến nơi đây.
Chính giữa phòng khám nghiệm tử thi đặt một cỗ thi thể, tấm vải trắng phủ kín phía trên.
Dương Uy tiến lên nắm một góc, chậm rãi vén tấm vải trắng lên.
Ta nuốt nỗi lo âu, cẩn thận quan sát.
Khi tấm vải trắng được vén lên, khuôn mặt thi thể lộ ra, có chút tuấn tú, Chỉ là cặp mắt sáng ngời kia đã không còn, Chỉ còn hai hốc mắt trống rỗng.
Ta rõ ràng cảm giác được hai hốc mắt đen nhánh kia đang ngó chừng ta, mỗi giờ mỗi khắc gắt gao nhìn chằm chằm ta, tựa hồ như một nỗi oán hận.
Sau khi tấm vải trắng hoàn toàn vén lên là tứ chi của nàng, Giống như công thợ dùng cây sắt trói buộc đồ vật, vặn vẹo vô số vòng, không còn hình dáng.
Phòng khám nghiệm tử thi một mảnh vắng ngắt, mùi bên trong thật khó diễn tả.
Còn có sự âm hàn, không biết là hơi lạnh hay căn phòng tự mang, chỉ là ở đây chờ đợi một lúc mà tứ chi đã lạnh buốt thấu xương.
Ta khẽ đưa tay che miệng, yết hầu run rẩy hoàn toàn không nói nên lời.
Là nàng ra tay!
Là Quỷ cô dâu đã giết nàng!
Khi vừa nhìn thấy thi thể y tá, ta không thể tin được, ta cho rằng Quỷ cô dâu không có lý do gì để giết nàng.
Cho đến khi ta nhớ lại chuyện xảy ra khi bôi thuốc ngày hôm qua, vì miệng mình lỡ lời, đã chọc giận y tá bôi thuốc mạnh tay.
Mặc dù có đau một chút, thế nhưng chỉ thoáng qua, không tính là tổn thương.
Nhưng Quỷ cô dâu tựa hồ không nghĩ như vậy, nàng không chút do dự giết y tá, chỉ bởi vì y tá bôi thuốc mạnh tay?
Nhịp tim của ta vô thức tăng tốc, Ta cố gắng hết sức đè thấp phản ứng của mình, để bản thân trở nên bình thản hơn, Y tá hôm qua còn chăm sóc ta, hôm nay đã chết, vẫn là vì mình, bất cứ ai đối mặt cũng sẽ sợ hãi, hoảng loạn, Nhưng ta không thể, tuyệt đối không thể biểu hiện ra sự bối rối, sợ hãi trước khi đối phó cục diện, nhất định phải biểu hiện một chút giật mình.
Tuyệt đối không thể bị dính líu!
Từ trong tay áo, ta liều mạng bấm mình một cái, ta mới từ từ tỉnh táo lại.
Kiểu giết người đơn giản này không thể giải quyết, không thể nào hiểu được.
Càng kinh khủng hơn là vì ta mà nàng ra tay.
Dương Uy vòng quanh thi thể quan sát một lúc lâu, hỏi: "Trương tiên sinh thấy thế nào?"
Ta chắc chắn phải đẩy chuyện này ra, Nhưng nghĩ là nghĩ vậy, thực tế là đẩy về phía nào đây?
Lâm Anh đi qua giảng đường cũ, còn có thể giao cho Quỷ giảng đường cũ, nhưng y tá này đâu có đi qua nơi nào, nàng chỉ là ngày hôm qua chăm sóc ta.
Trong một đêm liền đột ngột chết, Thêm vào đó là bàn tính, mụn mặt, ba cửa hàng của Lâm Anh, bây giờ lại thêm một người, mỗi người đều đã gặp ta, Kẻ ngốc cũng thấy mọi chuyện đều có liên quan đến ta, muốn phủi sạch sẽ hầu như không thể.
Dương Uy bắt đầu hỏi ta, ý tứ này cũng rất rõ ràng, hắn đã chĩa mũi nhọn nghi ngờ vào ta.
Một khi bị Dương Uy để mắt tới thì chẳng khác gì là bị bộ phận xử lý hiện tượng kỳ dị, bọn họ không thể khoanh tay đứng nhìn một người mang theo Đại quỷ như ta.
Ta không nghĩ họ sẽ cứu ta.
Ta phải làm sao để chứng minh mình không liên quan đến sự kiện này?
Chỉ trong một khắc ngắn ngủi, ta đã suy nghĩ rất nhiều, thậm chí nghĩ đến lát nữa Dương Uy đột nhiên ra tay, ta sẽ giao chiến với hắn.
Kết cục tốt đẹp là ta đánh thắng Dương Uy rồi bỏ trốn, nhưng Dương Uy ra tay với ta, Quỷ cô dâu sẽ không tha cho hắn, Dương Uy chết rồi, hắn lại là người của cục xử lý hiện tượng kỳ dị.
Cục xử lý hiện tượng kỳ dị chỉ sợ sẽ truy bắt ta.
Bên người vốn đã một đống chuyện phiền phức, lại bị cục xử lý những hiện tượng kỳ bí, siêu nhiên truy đuổi, nghĩ thôi cũng đủ muốn chết rồi.
Kết cục tệ hơn là ta bị Dương Uy chế phục, sau đó cục xử lý những hiện tượng kỳ bí, siêu nhiên sẽ nghiên cứu ta, hay là giam ta lại, cái này cũng không biết.
Cân nhắc xong, ta quyết định tùy cơ ứng biến, hạ sách nhất là bỏ trốn.
Ta lắc đầu nói: "Tôi tối qua ở khách sạn, tình huống hiện tại tôi cũng không rõ, y tá chết hình như cũng giống Lâm Anh, chắc là có liên quan đến giảng đường cũ."
Dứt lời, Ta quay lưng về phía cửa ra vào, thân thể vận sức chờ phát động, sẵn sàng quan sát phản ứng của Dương Uy để đưa ra đối sách phù hợp.
Dương Uy nghe xong, nhíu mày lại.
Lòng bàn tay ta trong lúc căng thẳng đổ ra không ít mồ hôi, thật muốn cầm Hồn oan trong tay.
Bất quá xem ra Dương Uy đối với câu trả lời của ta rất không hài lòng, điều này cũng bình thường, rõ ràng không thoát khỏi liên quan đến ngươi, ngươi nói ngươi không biết, ai mà tin chứ?
Dương Uy suy tư một lát, bỗng nhiên lông mày giãn ra, một mặt thoải mái: "À, không rõ ràng sao?""Ừm... Xem ra là có liên quan đến Quỷ giảng đường cũ, chuyện ở đó vẫn chưa xong mà.""Kẻ đó hẳn là đã được giải quyết rồi mà, làm sao còn xuất hiện tình huống này?"
Tư duy của ta tạm thời ngưng trệ, cơ thể vốn căng cứng suýt chút nữa không trực tiếp co rút gân.
Tình huống gì vậy? Dương Uy hắn tin sao?
Không đúng, quá không bình thường.
Những lời ngụy biện thuận miệng như vậy, vì sao hắn lại tin?
Rõ ràng đủ loại nghi hoặc, lỗ hổng rõ ràng, hắn không nghi ngờ ta?
Dương Uy tiếp tục quan sát thi thể y tá, hoàn toàn không để ý đến ta, đối với ta ngay cả một chút cảnh giác cũng không có.
Ta để cơ thể thả lỏng, thở chậm lại.
Mặc dù không biết vì sao, nhưng ta cũng không thể lãng phí cơ hội này, đi, nhân lúc này lập tức đi!"Dương đội, ta nghĩ những chuyện còn lại có thể giao cho các người rồi."
Dương Uy: "Ừm, vốn dĩ là công việc của chúng ta, mặc dù chưa giải quyết triệt để, Trương tiên sinh lần này đã hành động, phía dưới chúng ta sẽ tiếp nhận."
Ta nghi hoặc không thôi, Dương Uy lại dễ nói chuyện một cách kỳ lạ."Vậy Dương đội, ta đi trước đây, không làm phiền ngươi chứ?"
Dương Uy dời ánh mắt đến: "Bây giờ đi sao? Trương tiên sinh gấp gáp thế làm gì?"
Ánh mắt ấy chăm chú nhìn ta khiến toàn thân ta run lên, ta tùy tiện bịa chuyện: "Chị ta trong nhà sắp kết hôn, ta còn chuyên môn xin nghỉ học nữa.""Vốn dĩ hôm nay định đi, vì chuyện Lâm Anh mà chậm trễ không ít thời gian, không còn rảnh rỗi."
Dương Uy nghe xong vội vàng ngượng ngùng móc ra hai trăm đồng tiền: "Ấy, thật sự là ngại quá, hôm nay làm lỡ Trương tiên sinh không ít việc rồi.""Đây xem như chút tiền mừng của ta.""Chuyện tiếp theo xin làm phiền Trương tiên sinh."
Ta ngây người nhận lấy hai trăm đồng tiền, sau đó ngây người đi ra ngoài.
Mọi chuyện thuận lợi đến khó tin, cứ như ta nói gì Dương Uy cũng tin, quá kỳ lạ.
Ta thu lại tiền, chỉnh đốn tâm tình, hiện tại không bận tâm chuyện có kỳ lạ hay không, rời đi mới là chuyện khẩn yếu.
Ai biết Dương Uy lúc nào mới tỉnh ngộ, thành phố Đại Xương này không thể ở nữa.
Bước nhanh rời khỏi trong cục, ta xách hành lý tiến về trạm xe buýt, xe buýt còn chưa tới.
Nhìn thấy bên đường có bán bánh rán, sinh lòng một ý nghĩ.
Thế là ta tiến lên mua một cái bánh rán.
Chủ quán tuân lệnh, múc một muỗng lớn bột dán lên, Một tay cầm đẩy tấm sắt tài tình như thần đi một vòng, một cái bánh rán sơ bộ đã thành hình.
Sau đó thêm trứng gà, quét tương lên, hành lá, bánh quế, rau xà lách dưa muối các loại.
Không một lúc chủ quán liền đưa bánh rán lên tay ta.
Ta nhận bánh rán, chỉ vào tờ mười đồng trong hộp tiền trên quầy nói: "Ông chủ, ông còn chưa thối tiền lẻ, tôi đưa ông mười đồng."
Chủ quán vỗ đầu một cái, ngượng ngùng cười nói: "Ấy, đúng đúng, thật sự là ngại quá mà.""Vừa bận liền quên mất."
Hắn lập tức cầm năm đồng tiền cho ta.
Ta nhận năm đồng tiền, bánh rán trong tay lập tức trở nên tẻ nhạt vô vị.
Quả nhiên... lời nói của mình người khác sẽ không tin phục, giống như hiện tại, Ta ăn bánh rán không trả một xu nào, còn nói ngược lại chủ quán quên thối tiền, chủ quán cũng không nghi ngờ gì mà đưa tiền cho ta.
Tích tích tích… Lúc này xe buýt tới, Ta thừa dịp chủ quán bận rộn, ném mười đồng tiền xuống dưới chân."Ông chủ, ông làm rơi tiền kìa."
Chủ quán nghe xong liền nhìn xuống chân, không chút nghi ngờ có phải tiền của mình không, trực tiếp cất vào hộp tiền.
Sau đó ta xách hành lý lên xe.
Sau khi lên xe, trong lòng vẫn đang suy tư về đủ loại chuyện kỳ lạ hôm nay...
Không, loại chuyện kỳ lạ này tựa hồ không phải lần đầu tiên xảy ra.
Trong đêm đối mặt với Quỷ mở cửa, Quỷ mở cửa muốn bỏ trốn, lúc đó ta không còn sức để đuổi theo.
Ta gầm lên giận dữ bảo hắn dừng lại, Quỷ mở cửa lúc đó ngây ngốc dừng lại mấy giây.
Nhờ mấy giây đó mà ta mới có thể tiêu diệt Quỷ mở cửa.
Không hiểu khiến người khác tin phục, gần như sẽ không nghi ngờ, Dương Uy cũng tin ta, nếu không bây giờ ta đã bị bắt rồi.
Sao lại giống với đặc tính của Tề Kỳ như vậy?
Tề Kỳ có năng lực này, lúc đó đã lợi dụng đặc tính này dễ dàng hòa nhập vào trường học, Nói với người khác nàng là người mới, không ai không tin, bất kỳ lỗ hổng hay thiếu sót rõ ràng nào cũng sẽ bị nàng che đậy, Vậy bây giờ mình cũng có được đặc tính này sao?
Xuống xe buýt, ngồi lên chuyến xe buýt cố định về thôn.
Trên xe, ta đã suy nghĩ kỹ bước tiếp theo của mình.
Không thể ở bên người thân, không thể ở bên người quen...
Không thể lại để người vô tội vô cớ mất mạng.
Hợp đồng âm hôn này là tốt hay xấu ta cũng không nói được, giống như ta đối xử với Quỷ cô dâu, Đã vì nàng bảo hộ mà từ tận đáy lòng cảm ơn, lại vì hành động của nàng mà kiêng kỵ.
Nàng vì bảo hộ mà giết người, dù chỉ là một vết trầy xước nhỏ.
Tựa như y tá, trên thực tế không phải ta giết y tá sao?
Về nhà nhìn lại người thân rồi rời đi vậy.
Hiện tại ta có khoảng 172 vạn, trong đó 70 vạn là của Lâm Anh, 1 triệu là Dương Uy cho, cho dù sự kiện giảng đường cũ chưa kết thúc, hắn cũng không đòi lại số tiền này.
Còn có 20 ngàn là sau khi giúp nhà trưởng trấn giải quyết chuyện, vị đạo sĩ kia đã gửi đến.
Hắn vẫn còn nghe lời giữ uy tín.
Hắn không cần trả lại, lẽ nào ta còn chủ động trả lại cho?
Thế là đành phải bị ép cầm 1 triệu mà bỏ trốn.
Mặc kệ hắn là đạo sĩ áo trắng gì, cục xử lý những hiện tượng kỳ bí, siêu nhiên gì, chỉ cần lão tử chạy đủ xa, các ngươi liền đuổi không kịp.
Đến trong thôn, khói bếp đã bắt đầu dâng lên, Từng nhà đèn sáng, những người hàng xóm đứng bên ngoài trạm xe buýt trò chuyện phiếm, Từ trong đất làm xong người lái xe ba bánh chậm rãi qua, đất không bằng phẳng khiến nông cụ trên xe vang ầm ầm.
Ta đứng ở cổng thôn nhìn mọi thứ, đứng yên mấy chục giây.
Sự quen thuộc ấm áp, tình cảm mến thương và sự thuần phác của vùng quê đối lập hoàn toàn với những khổ sở ta gặp phải những ngày qua ở bên ngoài.
Nghĩ nhiều đều là nước mắt.
Kẽo kẹt kẽo kẹt... Lúc này một chiếc xe xích lô dừng lại bên cạnh ta.
Là dì Bàn, cùng đường với nhà ta, dì lái xe ba bánh kéo theo một ít cỏ dại, Dì Bàn kinh ngạc vui mừng kêu lớn: "Đây không phải A Tứ sao?""Nghỉ hè à?"
Ta xoa xoa hốc mắt ửng đỏ, nở nụ cười nói: "Ừm, nghỉ hè."
Dì Bàn vỗ vỗ xe: "Lên đi, ta kéo ngươi về.""Ngươi còn mang hành lý nữa, tự mình đi về mệt lắm.""Được rồi," ta ném hành lý lên xe, tùy tiện ngồi lên đống cỏ dại.
Xe xích lô đi xuyên qua trong thôn, Ta không ngừng chào hỏi các thúc bá ven đường, gặp mặt chào hỏi hầu như là thói quen của người trong thôn, Một câu ăn chưa, trở về, những từ ngữ đơn giản lại có thể rèn luyện sự lạnh nhạt...
Đi tới đi tới, ta chợt nhìn thấy một người, Trong quán ăn duy nhất trong thôn, ta nhìn thấy một người quen.
Người đó đang ôm bát mì lớn, miệng luyên thuyên.
Nơi này cách nhà rất gần, thế là ta lên tiếng chào dì Bàn, xách hành lý xuống xe.
Đi vào quán ăn, ta một tay vỗ vào lưng người kia.
Phốc... Người kia giật mình hoảng sợ, sợi mì gần như phun ra từ mũi.
Quay đầu nhìn thấy ta mừng rỡ không thôi: "Ngươi về rồi!""Đạo sĩ ngươi sao lại ở đây?"
Ta đưa giấy rút cho hắn.
Người này chính là vị đạo sĩ ban đầu ở nhà trưởng trấn.
Vị đạo sĩ áo bào vàng vui vẻ đưa tay vỗ vai ta.
Ta vội vàng tránh qua, bởi vì ta không thể xác định mức độ phán định của Quỷ cô dâu, Liệu nàng có giết người đó chỉ vì người khác vỗ vai mạnh tay không?
Ta không muốn dùng mạng người khác để kiểm chứng chuyện nhàm chán này.
Vị đạo sĩ áo bào vàng cũng không để ý, dùng tay áo lau miệng nói: "Cũng tính là chờ được ngươi rồi, quả nhiên ngươi ở tại cái thôn này."
Ta cảnh giác lên: "Ngươi cố ý đến tìm ta?""Ngươi sao lại tìm ra được?"
Đạo sĩ khoát khoát tay, lấy ra một tờ hợp đồng cho ta.
Ta nhận lấy xem, là hợp đồng giữa trưởng trấn và đạo sĩ.
Ý tứ cũng chính là đạo sĩ giải quyết chuyện quỷ, sau đó trưởng trấn trả tiền cho đạo sĩ, tổng cộng nhà trưởng trấn trả ba ngàn đồng.
Ừm... Cho ba ngàn? Đạo sĩ đánh cho ta 20 ngàn?
Đây là kiểu phân chia gì vậy?
Quay đầu nhìn lại đạo sĩ khóc không ra nước mắt: "Thấy chưa, tổng cộng mới ba ngàn đồng, nói là bốn sáu điểm, ngươi sáu ta bốn, vốn dĩ ta muốn cho ngươi thêm số nguyên để đủ hai ngàn.""Ai ngờ tay trượt thêm thành 20 ngàn.""Ta mặc kệ, ngươi đợi đưa phần tiền còn lại cho ta."
Ta trả hợp đồng lại cho đạo sĩ: "Chỉ vì chuyện này thôi sao?"
Đạo sĩ: "Ngươi lần trước chỉ để lại một số thẻ, ta ngay cả trường học của ngươi cũng không biết, thế là ta thông qua số thẻ này truy tìm, tra ra vị trí thôn của ngươi.""Nghĩ rằng nếu nghỉ ngơi ở thôn của ngươi một thời gian, ngươi nhất định sẽ trở về.""Thật đúng là chờ được ngươi rồi, mau trả tiền!"
Ta lấy điện thoại ra dở khóc dở cười, vị đạo sĩ kia có chút thú vị, ba ngàn đồng tiền kia hắn thật đúng là chia, còn tốt bụng thêm cho ta số nguyên.
Đạo sĩ cũng không dễ dàng, đã tìm đến tận đây, Ta còn sao có ý tốt tham lam 20 ngàn đồng của hắn, đành phải trả lại phần tiền dư cho hắn.
