Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mộ Táng Quỷ, Khế Ước Cưới Người Âm

Chương 82: Ngăn cửa




Chương 82: Ngăn Cửa Ta nâng chiếc chén của mình lên uống cạn, vị đạo sĩ bên cạnh cũng mở một bình rượu ra nhấp từng ngụm, vừa uống vừa châm chọc: "Không phải, sao ngươi còn uống cạn chén vậy?"."Vừa rồi thế mà đụng phải quỷ đấy."

Ta "A" một tiếng cười: "Không đụng phải quỷ, chẳng lẽ còn có thể đụng phải người sao?"

Rượu băng lạnh trôi xuống cổ họng như những bọt biển li ti nổ tung, đợi đến khi vị rượu lan tỏa, tâm thần ta đã phiêu diêu.

Chuyện cốt yếu nằm ở vị đạo trưởng áo trắng kia.

Nếu tìm được hắn, ta có thể tìm được người thân của mình; nếu giải quyết được hắn, ta có thể bớt đi một kẻ địch ẩn mình.

Uống rượu được một lúc, ta chợt nhớ ra một chuyện.

Chén rượu dừng lại bên miệng, ánh mắt ta thất thần.

Vừa rồi trở về nhà, ta đã chạm mặt hai cô hồn dã quỷ giả dạng mẹ và chị gái ta, chúng từ bên ngoài trở về.

Mục đích của chúng là giám thị và giữ chân ta, nhưng sao chúng lại đi ra ngoài?

Hôm nay ta trở về, chúng đi đâu làm gì?

Chén rượu "phanh" một tiếng bị ném lên bàn. Ta nhấc xương oan hồn chạy đến trước quầy vứt tiền xuống, rồi vội vàng chạy ra ngoài.

Vị đạo sĩ thấy vậy cũng vội vã đuổi theo: "Không phải, ngươi chạy cái gì? Ngươi muốn đi đâu?"

Đầu ta không ngoảnh lại đáp: "Thôn này không thể ở nữa, hành tung đã bại lộ."

Vị đạo sĩ mặt mày mơ hồ.

Ta vô thức nhìn về phía cửa thôn. Hai cô hồn dã quỷ kia không phải vô cớ ra ngoài.

Sau khi chúng ta trở về… nhất định có chuyện gì đó buộc chúng phải đi ra ngoài một chuyến.

Chúng đã đi báo tin cho đạo trưởng áo trắng!

Một mạch chạy về đến nhà, đèn trong nhà vẫn chưa tắt.

Vị đạo sĩ cũng hổn hển chạy vào, thuận tay đóng cửa lại.

Ta đã thu dọn xong chiếc ba lô đơn giản của mình.

Vị đạo sĩ vô cùng hoang mang:"Nửa đêm ngươi muốn đi đâu?""Đi đâu cũng được, dù sao cũng mạnh hơn việc ở lại trong thôn."

Một tay xách túi, một tay cầm xương oan hồn, ta vừa định ra ngoài thì bỗng nhiên "phanh phanh phanh… phanh phanh," Liên tục tiếng đập cửa vang lên. Ta nhìn về phía vị đạo sĩ:"Lúc ngươi đến có ai đi theo sau không?"

Vị đạo sĩ mặt tái mét lắc đầu: "Không có, tuyệt đối không có."

Hít sâu một hơi, ta vác ba lô lên lưng. Xương oan hồn trên tay cũng nhanh chóng lan tỏa một tầng hồn viêm.

Vị đạo sĩ theo sát phía sau.

Bước đến trước cửa, tiếng đập cửa vẫn tiếp tục vang lên.

Như tiếng trống đêm khuya, có tiết tấu, không vội vàng cũng chẳng chậm rãi, nhưng nó cứ thế khiến ngươi tỉnh giấc giữa sự thư thái.

Với vết xe đổ của quỷ mở cửa, ta thà chết chứ không đời nào chủ động mở cửa.

Vị đạo sĩ cũng định đưa tay mở cửa."Mở cửa có lẽ sẽ chết đấy," ta buông một câu.

Vị đạo sĩ lập tức lùi lại ba bốn thước khỏi cánh cửa.

Ta nhìn chằm chằm cánh cửa, suy tư một lát rồi giải tán hồn viêm, xách hành lý quay về phòng.

Vị đạo sĩ nhìn cửa rồi lại nhìn ta: "Ngươi không đi sao?"

Ta cười nhạt: "Ngươi nhìn xem có cách nào đi được không?""Đợi qua mười hai giờ hoặc hừng đông vậy."

Đã bị tìm đến tận cửa, trốn tránh là lời nói hoàn toàn vô căn cứ.

Tuy nhiên, việc nó chỉ tìm ta vẫn là chuyện tốt, nếu không ta thật sự sợ sẽ liên lụy đến người khác.

Chuyện khế ước cưới người âm đã liên lụy mấy người, chuyện của mình mà lại muốn người khác trả giá bằng tính mạng, dù là ai đi nữa cũng chẳng cảm thấy dễ chịu trong lòng.

Ta trở về phòng mình, còn vị đạo sĩ thì được ta sắp xếp ở phòng chính.

Vị đạo sĩ cũng thông minh, lập tức dán mấy lá bùa bên ngoài, sau đó khóa trái cửa lại.

Về phần tác dụng của lá bùa kia, hắn nói là có thể trừ tà trấn sát.

Ta ngồi trên giường mình, cái bàn được đặt cạnh giường.

Hộp bùa sát yểm hồng bày ra phía trên.

Tình hình hiện tại vô cùng bị động.

Hành tung của mình đã bại lộ trước một bước, khi định chạy trốn thì lại bị chặn ngay ngoài sân.

Trong tình huống này, mở cửa là điều không thể, dù mình có chút năng lực đối phó quỷ cũng không muốn mạo hiểm.

Ai biết được bên ngoài là thứ gì, Đạo trưởng áo trắng ngay cả Tề Kỳ cũng có thể câu kết, ai biết hắn có tìm thêm thứ quỷ dị kỳ lạ nào khác không.

Đợi đến mười hai giờ, mười hai giờ trôi qua mà hộp bùa sát yểm hồng không có phản ứng, cho dù không có phản ứng thì tốt nhất cũng đợi đến hừng đông.

Lúc này, cửa phòng ta bị gõ vang.

Vị đạo sĩ sợ hãi kêu to: "Uy uy, thứ bên ngoài vẫn đang gõ cửa kìa!""Chúng ta cứ thế trốn trong phòng có được không?"

Ta nghi ngờ nói: "Ngươi không phải có cái Mao Sơn che trời chú gì đó sao?"

Vị đạo sĩ: "Thứ đó chỉ có ích với mấy con tiểu quỷ, còn quỷ hung dữ hơn thì ngang với việc cởi quần áo đứng trước mặt người ta vậy.""Với lại, ngoài cửa là cái gì chứ? Ngươi đột nhiên chạy về.""Kết quả vừa về liền bị thứ không nhìn thấy chặn cửa.""Không biết, nếu ngươi muốn biết thì có thể đi mở cửa nhìn xem.""Đánh rắm, ngươi muốn mưu hại Đạo gia, Đạo gia ta mới không đi, muốn đi ngươi đi!"

Ta lắc đầu không thèm để ý đến hắn, một bên nghịch điện thoại, một bên chú ý đến hộp bùa sát yểm hồng.

Trong sự dày vò, thời gian trôi qua rất chậm. Vị đạo sĩ lại lắm lời, đoạn sau ta cứ như không nghe thấy, hắn tưởng ta ngủ nên cũng không nói thêm gì.

Đã hơn mười hai giờ, ta chăm chú nhìn chằm chằm hộp bùa sát yểm hồng.

Một phút… hai phút… mười phút trôi qua, hộp bùa sát yểm hồng vẫn không có dấu hiệu mở ra.

Ta nhẹ nhàng thở ra, ta còn sợ nó mở ra cơ. Nếu không, lại phải trải qua một phen kinh tâm động phách nữa.

Cuối cùng cũng có thể an tâm đi ngủ.

Ta cất hộp bùa sát yểm hồng đi, đặt xương oan hồn cạnh gối rồi chìm vào giấc ngủ.

Tiếng đập cửa ở ngoài cổng lớn càng giống khúc ru ngủ tuyệt vời.

Ngày thứ hai, ta bị vị đạo sĩ đánh thức. Trời đã sáng hơn nửa, Tiếng gà trống gáy vang khắp các nhà.

Ta cầm xương oan hồn, dụi dụi mắt mở cửa: "Làm gì thế?"

Chỉ thấy vị đạo sĩ với hai mắt thâm quầng to đùng, kích động nói:"Thứ ngoài cửa hình như đã đi rồi, không còn gõ cửa nữa."

Ta nhìn đôi mắt quầng thâm của hắn: "Ngươi một đêm không ngủ sao?"

Vị đạo sĩ: "Nói đùa gì vậy, ngoài cửa không biết có thứ gì đáng sợ, làm sao ngủ được chứ?"

Câu nói này khiến ta chợt cảm thấy mình có chút vô tâm vô phế.

Ngoài cửa không có động tĩnh, cũng không có nghĩa là an toàn tuyệt đối.

Nắm chặt xương oan hồn đến cửa, ta đầu tiên ghé sát vào cửa nghe ngóng. Vị đạo sĩ thấy ta làm vậy cũng bò sát vào ván cửa.

Phanh phanh!!

Tiếng gõ cửa chói tai đột nhiên vang lên khiến cả hai chúng ta giật mình nhảy dựng, vị đạo sĩ thì sợ hãi co quắp trên mặt đất."A Tứ, A Tứ, ngươi có nhà không?""Ngươi mau ra đây mà xem!"

Dì Vương? Ta trấn an trái tim đang đập loạn, nhìn qua khe cửa xem xét, quả nhiên là dì Vương.

Mở cửa, dì Vương sốt ruột kéo ta ra ngoài, nàng chỉ vào cánh cửa, vừa tức vừa mắng:"Ngươi nhìn xem cái tên khốn kiếp đáng chém ngàn đao nào đó, nhìn xem nó làm cái cửa nhà ngươi ra nông nỗi gì rồi này.""Cái này chắc chắn là máu heo rồi, ngươi nhìn xem tanh tưởi đến thế."

Ta dời mắt nhìn về phía cánh cửa.

Cánh cửa gỗ vốn màu nâu nhạt giờ lại bị bôi một mảng lớn màu đỏ.

Tựa như máu vậy, thậm chí còn vô cùng tươi mới.

Dùng tay chạm vào, ngón tay liền có thể dính phải.

Ta nhìn chằm chằm cánh cửa thất thần, dì Vương vẫn còn hùng hổ, lại hỏi ta: "A Tứ, ngươi không phải ở bên ngoài đắc tội người nào đó chứ?"

Ta tiếp tục nhìn cánh cửa, cười nhạt đáp lại:"Dì Vương, dì nghĩ nhiều rồi, đây là con bôi sơn đấy. Dì không thấy màu đỏ đẹp hơn sao?"

Dì Vương lườm ta một cái:"Thằng bé này, không nói sớm. Ta cứ tưởng gặp phải chuyện xui xẻo gì chứ. Ngươi bôi gì không bôi, lại bôi giống máu.""Cái này không may mắn cho lắm, mẹ ngươi mà về là sẽ nói ngươi cả buổi đó."

Dì Vương an tâm xong liền về nhà, vị đạo sĩ cũng đi ra.

Hắn cũng cảm thấy cánh cửa bị bôi thứ không biết có phải là máu hay không này có chút quỷ dị:"Đây là thứ hôm qua làm sao?"

Ta đột nhiên hỏi hắn: "Đạo sĩ, ngươi có thấy chữ trên cửa không?"

Vị đạo sĩ mặt mày run rẩy: "Cái gì chứ, ngươi nói trên cánh cửa đỏ tươi huyết hồng này có chữ viết ư? Ngươi hoa mắt rồi sao?"

Ta không rời mắt, lẩm bẩm nói: "Ta cũng mong là hoa mắt, đáng tiếc không phải mà."

Chỉ có ta có thể nhìn thấy, Chỉ có ta có thể nhìn thấy trên mảng lớn màu đỏ kia có một hàng chữ: (Muốn người nhà ngươi sống thì tự sát đi.) (Giấy Trắng: Chúc đạo hữu luôn vui vẻ bên những người đạo hữu yêu quý.)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.