Mơ Tưởng Độc Chiếm Nàng

Chương 104: Chương 104




Chương 104: Chương 104Chương 104: Chương 104
Nhưng mà Lê Sơ lại không có chút tâm tư thưởng thức cảnh đẹp này
Tất cả chờ mong và vui sướng, đều hóa thành hư ảo vào giây phút nhìn thấy Phó Tự Thì
Khóe miệng Lê Sơ kéo ra một tia gượng ép tươi cười, thản nhiên nói: "Tử Khâm, mình có chút mệt mỏi, mình vào phòng nghỉ ngơi một chút
Từ Tử Khâm thu hồi ánh mắt nhìn về phía Lê Sơ, thấy sắc mặt bạn tốt có chút tái nhợt, môi cũng mất đi huyết sắc, bộ dáng thoạt nhìn rất mệt mỏi
Từ Tử Khâm mang giày thể thao màu trắng, đế giày dày giãm lên sàn gỗ phát ra tiếng kêu đát đát, cô tiến đến trước mặt Lê Sơ, không nói lời nào tiếp nhận vali trong tay Lê Sơ, giúp cô cầm vào căn phòng bên phải,'Sơ Sơ, nhanh vào nghỉ ngơi đi
Lê Sơ thay quần áo trên người, có lẽ là đi đường mệt mỏi, cô nằm trên giường rất nhanh đã ngủ thiếp đi
Lúc tỉnh lại thì trời đã tối hoàn toàn
Lê Sơ đứng dậy, sờ điện thoại trong bóng tối, màn hình sáng lên, thời gian đã là tám giờ mười hai phút tối
Màn hình khóa cũng hiển thị hai tin nhắn wechat
Lê Sơ gọi vào
Từ Tử Khâm: [ Sơ Sơ, mình tới nhà hàng, tối nay mang đồ ăn ngon về cho cậu
|
Một tin khác là Phó Tự Trì gửi tới
Lê Sơ cũng không vào trang chat của đối phương, chỉ là từ giao diện wechat đã thấy được tin nhắn anh gửi
yc: [ Đến tầng 52
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
]
Trái tim Lê Sơ bất giác run lên
Tin nhắn đã được gửi một giờ trước, bởi vì cô đang ngủ nên cũng không nhìn thấy
Lê Sơ không muốn đi gặp anh, chỉ coi như mình không nhìn thấy tin nhắn này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng đối phương dường như biết cô đã tỉnh ngủ, lúc Lê Sơ xuống giường kéo rèm cửa sổ ra thì gọi điện thoại tới
Mi tâm hơi nhíu lại, Lê Sơ khẽ thở dài một hơi, vẫn ấn nút nghe
Trầm mặc vài giây, Lê Sơ nghe thấy giọng nói trâm thấp của đối phương, thuần hậu như tiếng sóng biển
"Cố ý không trả lời
Lê Sơ: "Không phải, vừa rồi tôi đang ngủ, không thấy
Hai ngón tay Phó Tự Trì kẹp điếu thuốc, khói lượn lờ, ánh mắt anh tối sâm lại, giọng điệu không tức giận như vừa rồi,Lên tầng 52, đừng để tôi nói lần thứ ba
Lê Sơ siết chặt di động, sau đó như mất hết sức lực, vô lực buông ra, Được
Hôm nay đã là ngày 19 tháng 10, cách thời gian bọn họ ước định chỉ còn bốn ngày
Mà cô phải ở Hải Thành năm ngày, ở cùng một khách sạn với Phó Tự Trì, cho dù muốn kiếm cớ hoãn lại cũng không được
Lê Sơ thay váy ngủ trên người, mặc dù nhiệt độ ở Hải Thành không chênh lệch nhiều lắm so với thời tiết đầu hạ, cô vẫn chọn một bộ quần áo dài tay bảo thủ, cố gắng che giấu làn da
Từ Tử Khâm còn chưa trở về, Lê Sơ gửi cho cô ấy một tin nhắn, biện lý do nói mình đi ra ngoài tản bộ, để tránh Từ Tử Khâm trở về không gặp được cô mà sốt ruột
Thẻ phòng khách sạn chỉ có thể để thang máy dừng ở tầng công cộng cùng với tâng lâu của phòng, Lê Sơ tới lầu một nhờ nhân viên phục vụ hỗ trợ quẹt thẻ mới đi vào thang máy
Thang máy đi thẳng lên trên, cuối cùng dừng lại ở tầng 52
Khác với tâng 22, cả tâng 52 chỉ có một phòng
Lê Sơ cũng thoáng an tâm
Không sợ bị người khác nhìn thấy
Cửa phòng không đóng, Lê Sơ vẫn gõ cửa vài cái, đợi đến khi bên trong truyền đến âm thanh cô mới đẩy cửa đi vào
Phòng khách của phòng tổng thống cơ hồ to gấp ba bốn lần phòng của cô, mặc dù không gian rộng rãi như vậy, Lê Sơ vẫn ngửi thấy mùi thuốc lá nồng nặc
Cô mang dép lê đi vào, mùi khói càng ngày càng cô, kích thích cô nhịn không được nhíu mày
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bàn trà trước cửa sổ sát đất đặt một cái gạt tàn thuốc, hàng mỹ nghệ đặc chế từ thủy tinh, dùng công nghệ cắt kim cương tạo thành vô số tổ hợp hình thoi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.