Chương 109: Chương 109Chương 109: Chương 109
Cửa vừa mở ra, cô thấy nhân viên phục vụ khách sạn cung kính đứng chờ, bên cạnh còn có một chiếc xe đầy đồ ăn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Xin chào, đây là món ngài gọi
Từ Tử Khâm: "Tôi không gọi mà
Có phải giao sai phòng rồi không?”
Nhân viên phục vụ nhìn thoáng qua bảng tên xác nhận một chút,'Khách nhân, cái này đúng là đưa đến phòng ngài
Từ Tử Khâm xoay người nhìn về phía Lê Sơ,'Sơ Sơ, cậu gọi món sao
Lê Sơ vừa định cầm đũa, nghe vậy thì ngẩng đầu lên,'Không có
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lê Sơ đứng dậy đi tới bên người Từ Tử Khâm, lúc nhìn thấy xe thức ăn cũng nghỉ hoặc giống như bạn tốt, cô và Từ Tử Khâm đều không có gọi món, vậy phần này là ai gọi
Chẳng lẽ là..
Phó Tự Trì
Lê Sơ không muốn làm khó nhân viên phục vụ, đành bảo đối phương đẩy xe thức ăn vào phòng khách
Mở nắp ra, mùi hải sản nông nặc xông vào mũi
Trong bát kia chứa cháo hải sản
Hải Thành ba mặt giáp biển, hải sản đương nhiên cũng là đặc sản, đến Hải Thành nhất định phải ăn hải sản
Nhân viên phục vụ thu khay lại, Thưa quý khách, đây là cháo Tụ Tiên đặc sắc của khách sạn chúng tôi, nguyên liệu chọn cua biển, tôm, bào ngư, mùi vị cực kỳ ngon, mời quý khách từ từ thưởng thức
Sau khi nhân viên phục vụ rời đi, Từ Tử Khâm nhìn chằm chằm chén cháo kia, tò mò nói: “Sơ Sơ, cậu nói xem đây là ai gọi?”
Từ Tử Khâm đi nhà hàng dưới khách sạn ăn tối, huống hồ cô rất tin tưởng mình chưa từng gọi đồ, cô cũng hiểu Lê Sơ, cô bạn thân này của mình sẽ không gọi cháo đắt như vậy
Từ Tử Khâm trăm mối vẫn không có cách giải
Nếu nói là nhân viên phục vụ đưa nhầm, vậy cũng không đúng, cô tận mắt nhìn nhân viên phục vụ xác nhận
Lê Sơ đã đoán được đây là cháo Phó Tự Trì gọi cho cô, nhưng cũng không thể để Từ Tử Khâm biết, đành phải nói: "Có thể là người phụ trách Turing gọi đồ ăn khuya cho họa sĩ
Từ Tử Khâm vừa nghe thì cảm thấy rất có đạo lý, có thể sắp xếp khách sạn đắt như vậy, bên phía triển lãm tranh khẳng định cũng sẽ không keo kiệt một chén cháo
Từ Tử Khâm thấy có cháo nóng, lập tức muốn cất đồ ăn nguội đi
"Đừng thu, mình muốn ăn
Lê Sơ trông mong nhìn Từ Tử Khâm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đây là tâm ý của Từ Tử Khâm, sao cô có thể lãng phí
Từ Tử Khâm đẩy đồ ăn tới trước mặt Lê Sơ, cười đến sáng lạn,'Biết ngay cậu thích ăn những thứ này....
Sau bữa tối, Lê Sơ đi rửa mặt, sau đó cùng Từ Tử Khâm xem hướng dẫn du lịch, thẳng đến mười hai giờ đêm khuya mới trở về phòng
Bởi vì buổi chiêu cô đã ngủ một giấc, hiện tại ngược lại ngủ không được
Lê Sơ ngồi xuống ghế trước cửa sổ sát đất, nhìn ra biển lớn tối mịt ngoài cửa sổ
Vùng biển kia hoàn toàn không có cảnh sắc xanh thẳm như ban ngày, một mảnh đen kịt, ngay cả sóng biển cuồn cuộn cũng không nhìn thấy
Cô thu hồi ánh mắt, nhìn về phía màn hình điện thoại di động trong tay
Trang web dừng lại trên wechat của Phó Tự Trì
Cô đánh một hàng chữ, lại xóa đi
Trong lòng kháng cự việc liên lạc với Phó Tự Trì, nhưng cô nhận cháo Phó Tự Trì bảo người ta đưa tới, cho dù không động đũa cũng phải nói một tiếng cám ơn, nếu không trong lòng cô sẽ bất an
Do dự thật lâu, cô vẫn gửi tin nhắn qua
[ Cảm ơn ngài đã cho người đưa cháo hải sản
]
Thời gian đã qua 0 giờ, Lê Sơ cho rằng Phó Tự Trì đã nghỉ ngơi, không ngờ chỉ trong mười mấy giây đối phương đã trả lời lại
yc: [Ừm
]
Lê Sơ nhìn một chữ trả lời ngắn gọn, nhéo nhéo ngón tay, ngón tay như nước nhanh chóng lướt trên bàn phím điện thoại di động, đánh ra hai hàng chữ