Chương 133: Chương 133Chương 133: Chương 133
Lê Sơ biết mình nên bán bức tranh này đi, dùng năm triệu này để trả nợ cho Phó Tự Trì
Nhưng để tay lên ngực tự hỏi, cô vẫn là hỏi lòng có thẹn không
Bức tranh kia của cô quả thật không đáng giá năm trăm vạn, cô không thể yên tâm thoải mái nhận tiền của Phó tiên sinh
Ước hẹn ba năm giữa cô và Phó Tự Trì cuối cùng vẫn phải do chính cô thực hiện, cho dù có cầm số tiền này, cô cũng không thể rời đi
Trâm mặc một lát, Phó Thế Xương nói: "Lê tiểu thư, tôi không biết giữa cô và A Tự đã xảy ra chuyện gì, không tiện nói gì
A Tự biến thành cái dạng ngày hôm nay, có liên quan rất lớn đến tôi, nếu thằng bé xó chỗ tổn thương cô, tôi thay con trai nói một tiếng xin lỗi với cô
"Lê tiểu thư, nếu cô có chỗ nào cần hỗ trợ, có thể tới tìm tôi bất cứ lúc nào
Mặc dù tôi là cha của A Tự, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không dung túng thằng bé
Lê Sơ cũng không muốn biết giữa cha con bọn họ có mâu thuẫn gì, cũng sẽ không đi tìm Phó Thế Xương xin giúp đỡ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không ai có thể giúp cô ấy
Cảm giác mới mẻ của người như Phó Tự Trì tới cũng nhanh đi cũng nhanh, không bao lâu nữa sẽ chán ghét cô
Giống như là ba năm trước
Sẽ lại một lần nữa vứt bỏ cô như giày rách
Nhưng lúc này đây, cô sẽ không thương tâm nữa, chỉ cảm thấy vô cùng may mắn
Không lâu sau khi triển lãm tranh Turing kết thúc, Lạc Thành cũng bước vào mùa đông dài đằng đẵng
Mùa đông cũng là giai đoạn thực tập của các sinh viên sắp tốt nghiệp, tác phẩm tranh sơn dầu của Lê Sơ khiến thây hướng dẫn khen không dứt miệng, thậm chí còn đề cử cô ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu
Lê Sơ từ chối
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chi phí đào tạo chuyên sâu ở nước ngoài không phải là con số nhỏ, cô không gánh nổi
Huống hồ, Phó Tự Trì cũng sẽ không để cô rời đi
Tranh của Lê Sơ chậm chạp không ai hỏi thăm, không cần suy nghĩ sâu xa cũng biết là Phó Tự Trì gây khó dễ, anh hoàn toàn cắt đứt mọi kỳ vọng của cô
Từ Tử Khâm thuận lợi nhận được đề nghị của luật sư đứng đầu Lạc Thành, bởi vì cường độ công tác của luật sư quá lớn, cần đi sớm về trễ, cô đành bất đắc dĩ dọn ra khỏi phòng trọ với Lê Sơ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trước khi đi, Từ Tử Khâm lưu luyến không nỡ, ôm Lê Sơ khóc một hồi lâu, Lê Sơ đồng ý sẽ dành thời gian đi gặp cô, lúc này mới dỗ dành được người
Từ Tử Khâm rời đi khiến Lê Sơ không còn lý do gì cự tuyệt mệnh lệnh ở chung của Phó Tự Trì
Sau khi Từ Tử Khâm dọn đi không lâu, cô cũng dọn đến phòng Phó Tự Trì
Hoàn toàn trở thành chim hoàng yến anh nuôi trong biệt thự
Quần áo và đồ dùng sinh hoạt của cô đối với Phó Tự Trì không khác gì rác rưởi
Phó Tự Trì cứng rắn không cho phép cô giữ đống phế liệu đó, Lê Sơ chỉ chọn vài thứ quan trọng để giữ, những thứ còn lại cũng bị cắt đứt quan hệ với căn nhà đó
Trong căn hộ số 1 Giang Loan không có phòng của Lê Sơ, cô chỉ có thể ngủ chung với Phó Tự Trì
Phó Tự Trì tràn đầy tinh lực, mỗi lần đều khiến Lê Sơ không chịu nổi, đỏ mắt cầu xin
Ban đêm là lúc Lê Sơ sợ nhất
..
Trận tuyết đầu tiên ở Lạc Thành tới sớm hơn những năm trước
Lê Sơ ngồi bên cửa sổ nhìn về phía tuyết ngoài cửa sổ, tơ tuyết bay lả tả giống như tơ liễu bị gió thổi lên
Cô đã ở Giang Loan 1 tháng, mắt thấy sắp đến tết âm lịch, buổi sáng cô lập tức nhận được tin tức cha mẹ gửi tới, hỏi cô có về ăn tết hay không
Lê Sơ chỉ từ chối nói không chắc chắn
Cô phải hỏi ý Phó Tự Trì trước đã
Tám giờ tối, bảo mẫu làm xong bữa tối rời đi
Lê Sơ cố ý năn nỉ bảo mẫu làm vài món Phó Tự Trì thường ngày thích ăn, lại cầm rượu vang đỏ đặt lên bàn ăn, tính toán thời gian, cô rót rượu vào trong ly đế cao