Mơ Tưởng Độc Chiếm Nàng

Chương 143: Chương 143




Chương 143: Chương 143Chương 143: Chương 143
Lê Sơ tránh ánh mắt anh, thân thể cũng không tự chủ được tới gần cửa sổ xe
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khuôn mặt ấm áp dán lên cửa kính, lạnh đến mức cô rùng mình một cái
Cánh tay đột nhiên kéo kéo khiến cô hoảng hốt, ngay sau đó, đầu ngón tay lạnh lẽo nắm lấy cằm cô, khiến cô phải đối diện với ánh mắt đen tối của Phó Tự Trì
Phó Tự Trì tỉ mỉ đánh giá khuôn mặt Lê Sơ, cười khẽ một tiếng,'Ở nhà nuôi không tệ
Thân thể Lê Sơ mảnh mai, đẫy đà một chút thoạt nhìn càng kiêu diễm, giống như đóa hoa đang được hái
Trên cổ cô quấn khăn quàng cổ len cashmere màu trắng dày nặng, tầng tâng chồng chất cùng một chỗ, lộ ra khuôn mặt của cô càng lúc càng nhỏ nhắn xinh xắn
Đầu ngón tay quẹt trên môi cô, tựa hồ là ở bên ngoài đông lạnh đã lâu, trên môi mất đi huyết sắc, tái nhợt mà khô khốc
Phó Tự Trì lại gần liếm đôi môi này, miêu tả hình dáng của nó, tô màu cho nó
Chiếc xe này quá nổi bật khiến cho không ít người vây xem, mỗi lời nói cử chỉ của bọn họ ở trong xe đều bị người ngoài nhìn thấy, Lê Sơ nghĩ đến bên ngoài xe nhiều người nhìn chằm chằm như vậy, lập tức giãy giụa chạy trốn khỏi gông cùm xiềng xích của anh
"Phó Tự Trì, đừng ở đây, làm ơn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lê Sơ thấp giọng khẩn cầu
Trên môi nhuộm màu sắc, kiêu diễm ướt át, lúc nói chuyện cáng đóng cánh mở càng câu dẫn hồn phách người ta
Nhưng cặp mắt kia lại trong suốt đến không nhiễm một tia bùn lầy, đơn thuần giống như một tờ giấy trắng
Thuần khiết cùng dunc vọng đan xen cùng một chỗ, ngay cả anh cũng không thể ngoại lệ mà trầm luân ở trong đó
Phó Tự Trì nhéo má Lê Sơ một cái, khàn giọng nói: "Ừm, trở về tiếp tục
Trở lại số 1 Giang Loan, ngay cả đồ trong cốp xe cũng chưa kịp lấy xuống, Lê Sơ đã bị Phó Tự Trì ôm vào thang máy, vào cửa phòng, nụ hôn vội vàng rơi xuống
Từ cửa chính đến sô pha phòng khách, quần áo từng tầng từng tầng rơi xuống đất
Ngoài phòng gió lạnh thấu xương, gào thét thổi quét mỗi một góc trong tòa thành thị này
Lúc kết thúc Lê Sơ không còn chút sức lực nào, ngay cả mí mắt cũng không nhấc lên nổi
Lúc tỉnh lại đã là rạng sáng
Đầu óc mơ màng trướng trướng, tứ chi phiếm đau nhức, trong cổ họng giống như có lửa đang thiêu đốt, nóng rực đến mức không phát ra được âm thanh
Lê Sơ định xuống giường rót một ly nước, vén chăn lên mới phát hiện trên người mình có một cánh tay khoác lên
Hai tay cô nắm chặt chăn, do dự có nên xuống giường hay không
Phó Tự Trì ở bên cạnh, nếu cô xuống giường làm anh tỉnh giấc thì sao
Như vậy lộ ra trong mắt anh sẽ chỉ làm cô không biết làm sao
Lê Sơ lật người vài cái, cố gắng để cho mình ngủ tiếp, nhưng cổ họng khô khốc đến phát đau, làm cho cô khó có thể ngủ
Trên thắt lưng bỗng nhiên truyền đến hơi thở ấm áp, cơ thể Lê Sơ run lên, nghe thấy giọng nói truyền đến từ phía sau,'Sao còn chưa ngủ
Bàn tay kia càng ngày càng không quy củ, Lê Sơ sợ tới mức nắm chặt cổ tay Phó Tự Trì, không cho anh tiếp tục lộn xộn, Tôi..
muốn uống nước
Tấm nệm bên cạnh truyền đến tiếng động, rất nhanh, đèn đọc sách ở đầu giường đã được bật lên
Ánh đèn sáng lên, Lê Sơ cuống quýt giấu mình vào trong chăn, chỉ lộ ra một cái đầu
Nghĩ đến trên người mình, cô lập tức xấu hổ đến đỏ mặt
Phó Tự Trì vén chăn xuống giường, nhặt khăn tắm quấn quanh eo rồi ra khỏi phòng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lê Sơ chớp đôi mắt mệt mỏi nhìn về phía cửa, rất nhanh đã thấy Phó Tự Trì bưng một cái ly vào."Đứng lên uống nước
Lê Sơ chân chừ một chút, vẫn từ trên giường ngồi dậy, cô cẩn thận kéo chăn lên đặt ở dưới cánh tay, che giấu toàn bộ cảnh xuân trước ngực
Cô nhận lấy ly, nhỏ giọng nói một tiếng cám ơn
Một ly nước thấy đáy, cổ họng khô khốc giảm đi rất nhiều, đặt ly lên tủ đầu giường, cô nghiêng người, vô tình đụng vào nửa người trên trần trụi của Phó Tự Trì

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.