Chương 204: Chương 204Chương 204: Chương 204
Cô căn bản là không quan tâm anh, cho dù anh chết ở trước mắt cô, cô cũng sẽ không nháy mắt một cái, vì anh chảy một giọt nước mắt
Tất cả những thứ này không phải đều là Phó Tự Trì gieo gió gặt bão sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dựa vào cái gì anh hủy hoại cuộc đời cô, lại còn có thể làm như không có việc gì cầu xin cô tha thứ
Dựa vào cái gì sau khi anh tổn thương cô như vậy, còn dám yêu cầu cô không chán ghét anh
Cha cô qua đời, Hạ Minh Châu ra nước ngoài xa xôi, những người cô liều mạng muốn giữ lại vẫn là từng người rời đi, sớm biết như thế, cô cần gì phải chịu đựng Phó Tự Trì..
Sau khi Phó Tự Trì rời đi không lâu, ngoài cửa có hai người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi bước vào, Lê Sơ không còn sức lực, chỉ hơi ngước mắt nhìn thoáng qua
Các cô hẳn là hộ lý Phó Tự Trì tìm tới, vừa vào đã phân công công việc rõ ràng, động tác làm việc vừa nhẹ nhàng vừa thành thạo
Lê Sơ mơ mơ màng màng lại ngủ thiếp đi, không biết ngủ bao lâu, bên tai truyền đến tiếng trẻ con khóc nỉ non
Lê Sơ mở to mắt, ánh mắt truy tìm tiếng khóc, nhìn thấy cái nôi bên trái
Người nằm đó là con gái cô
Trong cổ họng Lê Sơ phát ra một tiếng rên rỉ khàn khàn, khiến cho hộ lý chú ý,Lê tiểu thư, cô không thoải mái ở chỗ nào sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Đứa bé..
đứa bé..
Hộ lý đi tới bên giường, nửa khom lưng trấn an: "Đứa nhỏ đói bụng, thím Nguyệt đang cho nó bú sữa, chờ cho nó bú xong liền ôm tới cho cô xem
Lê Sơ chớp chớp mắt, ánh mắt vẫn nhìn tã lót trong lòng thím Nguyệt
Đó là đứa bé cô liều mạng sinh ra, cô lại chưa từng nhìn qua
Con bé sẽ trông như thế nào, sẽ trông giống cô sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thím Nguyệt đặt bình sữa sang một bên, ôm đứa bé đi tới bên giường bệnh, đặt đứa bé bên cạnh Lê Sơ
Cô nghiêng đầu nhìn khuôn mặt ngủ của đứa bé, hốc mắt hơi nóng, một giọt nước mắt xẹt qua khóe mắt cô rơi vào trong sợi tóc
Đứa nhỏ mới sinh ra, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhúm, cũng không đẹp, lại làm cho Lê Sơ không dời mắt được
Trong lòng Lê Sơ lặng lẽ đưa ra một quyết định
Cô muốn mang theo con gái cùng nhau trở về
Từ hôm nay về sau, Lê Sơ không còn gặp Phó Tự Trì nữa
Ngay cả ngày xuất viện, cũng chỉ có tài xế tới đón cô và đứa bé
Mẹ ở thị trấn Văn Đức xa xôi cũng không biết cô sinh non, Lê Sơ cũng không nói cho mẹ biết
Cô cũng không muốn để cho mẹ lo lắng, huống hồ cô cũng không có ý định ở lại Lạc Thành lâu, chờ ra tháng, cô sẽ mang theo con gái trở về thị trấn Văn Đức
Căn hộ lớn như vậy ở số 1 Giang Loan, bởi vì đứa nhỏ xuất hiện trở nên náo nhiệt hơn rất nhiều, có thím Nguyệt chăm sóc đứa nhỏ, việc nhà cũng do bảo mẫu xử lý, tất cả mọi chuyện đều chu đáo, không cần Lê Sơ quan tâm
Phó Tự Trì mỗi ngày đều nửa đêm mới trở về, trước tám giờ sáng đã ra ngoài, hai người ở chung một mái nhà, nhưng đến nửa tháng cũng không gặp mặt một lần
Trong lòng Lê Sơ hạ quyết tâm muốn mang đứa nhỏ cùng nhau rời đi, sau khi thân thể dưỡng tốt, cô theo thím Nguyệt học tập cách chăm sóc đứa nhỏ
Lần đầu làm mẹ luôn luống cuống tay chân, cũng may có thím Nguyệt ở một bên chỉ điểm, dần dần, Lê Sơ cũng có thể thong dong chăm sóc đứa nhỏ
Buổi tối ngày thứ hai mươi ba đứa bé ra đời, Lê Sơ bị tiếng khóc nỉ non đánh thức
Trẻ sơ sinh khóc đêm là chuyện bình thường, từ khi cô bắt đâu mang theo con ngủ lập tức ngủ không ngon giấc
Thím Nguyệt cũng không hiểu vì sao cô kiên trì muốn ngủ cùng con gái, trong nhiều sản phụ bà chiếu cố như vậy, đây là lần đầu tiên bà gặp được người phụ nữ ở địa giới tấc đất tấc vàng như vậy tự mình chăm sóc con nhỏ
Bà cũng không biết Lê Sơ làm hết thảy đều là vì chuẩn bị rời đi