Mơ Tưởng Độc Chiếm Nàng

Chương 317: Chương 317




Chương 317: Chương 317Chương 317: Chương 317
Lê Sơ muốn giải thích Phó Tự Trì và cô không có quan hệ gì, nhưng lời giải thích này lại lãng phí rất nhiều thời gian, dứt khoát coi như không nghe thấy
"Bác Tôn, phiên bác đưa chúng tôi đến bệnh viện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bác tài Tôn vừa khởi động xe, vừa cau mày nói: "Ai, ai bị bệnh?”
Lê Sơ: "Không bị bệnh, anh ấy bị thương, đi bệnh viện khám”"
"Có nghiêm trọng không
Tài xế tôn chính là tính cách này, thích quan tâm
Phó Tự Trì mở miệng trước Lê Sơ: "Không nghiêm trọng, vết thương nhỏ
"Vết thương nhỏ cũng không thể không coi ra gì, xử lý không tốt sẽ xảy ra chuyện lớn..
Bác Tôn một đường lải nhải, từ miệng vết thương kéo tới bát quái trong trấn, Lê Sơ nghe cũng cảm thấy buồn ngủ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Từ thị trấn đến bệnh viện thành phố mất một giờ đi xe, Lê Sơ ra khỏi thị trấn không bao lâu liền ngủ thiếp đi
Mấy ngày nay nhà trọ làm ăn bận rộn, thời gian nghỉ ngơi không nhiều lắm, tỉnh thần cả ngày căng thẳng, hiện tại hơi buông lỏng, thân thể lập tức mệt mỏi không chịu nổi
Lê Sơ bị đánh thức
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đầu óc hỗn loạn, ánh mắt trong suốt mờ mịt,'Đến bệnh viện chưa?”
"Ừm"
Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai, âm thanh gần như vậy, cô tựa hồ có thể cảm nhận được cánh môi lên tiếng kia ngay bên cạnh mặt cô
Sau khi ý thức hoàn toàn tỉnh táo, cô cuống quýt ngẩng đầu lên, sườn mặt gối lên bả vai Phó Tự Trì vẫn còn hơi ấm, khiến đầu óc cô bắt đầu nóng lên
Cô thâm mắng mình quá mức buông lỏng cảnh giác, không nên để mặc mình ngủ
Xuống xe, cô cố ý giữ khoảng cách, thậm chí khi nhìn thấy sắc mặt Phó Tự Trì bị thương mà đau khổ cũng không đưa tay giúp anh
Lê Sơ nghĩ, chờ xử lý xong vết thương, bọn họ sẽ không còn gặp nhau nữa
Hành lang bên ngoài phòng cấp cứu tiếng ồn ào không ngừng, tiếng khóc, tiếng la hét, cùng với tiếng bước chân hỗn độn đan vào nhau, giống như đang diễn tấu một khúc nhạc giao hưởng vĩnh viễn không ngừng nghỉ
Lê Sơ im lặng ngồi trên ghế dài, chờ Phó Tự Trì từ phòng cấp cứu đi ra
Lời bác sĩ vừa khám xong vẫn quanh quẩn bên tai cô
Vết thương sâu thêm một tấc nữa sẽ nguy hiểm đến tính mạng
Phó Tự Trì đang đánh cược mạng sống sao
Tại sao anh không hề lo lắng mình thật sự sẽ chết
Lê Sơ không dám nghĩ sâu, chỉ cảm thấy sợ hãi
Mười phút sau, cửa phòng khám mở ra, bác sĩ đỡ Phó Tự Trì đi ra
Lê Sơ ngồi yên trên ghế, mãi đến khi bác sĩ gọi cô tiến lên, cô mới đứng dậy
Bác sĩ kiên nhẫn dặn dò: 'Lát nữa tiêm phòng xong uốn ván là có thể trở về, vết thương không được dính nước, mỗi ngày thay thuốc một lần
Lê Sơ gật đầu tỏ vẻ mình đã ghi nhớ
Bệnh nhân chờ khám còn rất nhiều, bác sĩ nói xong lập tức đi vào
Phó Tự Trì dựa vào tường, vết thương vì bị gây mê nên không cảm thấy đau đớn, ngoại trừ sắc mặt hơi tái nhợt ra, gân như không nhìn ra anh vừa khâu xong
"Anh có thể tự mình đi được không
Lê Sơ nhẹ giọng nói, trong tay cô cầm một đống danh sách, những tờ giấy này lớn nhỏ không đồng nhất, lại được cô vuốt từng tờ một, sắp xếp một cách có trật tự
Phòng tiêm thuốc ở tầng ba, bây giờ bọn họ phải đi thang máy lên, Lê Sơ quan sát vết thương trên bụng Phó Tự Trì, tự hỏi có nên mượn xe lăn hay không
"Có thể
Giọng nói trâm thấp lộ ra vẻ mệt mỏi
Lê Sơ vẫn không yên tâm, cô gấp danh sách lại bỏ vào túi, vươn tay nắm lấy cánh tay Phó Tự Trì,'Tôi đỡ anh
Phó Tự Trì không ngờ Lê Sơ sẽ chủ động đỡ anh, lúc anh từ phòng khám đi ra, cô rõ ràng là thờ ơ
Trái tim bỗng nhiên rung động
Anh có thể rõ ràng cảm giác được nhiệt độ trên cánh tay đến từ lòng bàn tay của cô
Phó Tự Trì đè nén cảm xúc, khàn giọng nói: "Không sao, anh tự đi được, em không cần đỡ anh
Thân thể Lê Sơ yếu ớt, sao có thể đỡ được anh, huống chi anh cũng không nỡ làm cô mệt mỏi
Lê Sơ không cưỡng cầu nữa, cô lặng lẽ đi bên cạnh anh, lúc nào cũng chú ý

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.