Chương 324: Chương 324Chương 324: Chương 324
rồi
|
Thời Doanh: [ Tôi tự mình qua xem, người khác tôi không yên tâm
]
Anh và Phó Tự Trì dù sao cũng là bạn bè hơn hai mươi năm, đánh gãy gân cũng nối liền xương, phải tận mắt nhìn thấy anh không có việc gì mới có thể yên tâm
Lê Sơ không nghĩ tới muốn ngăn cản Thời Doanh tới, cô chỉ cảm thấy không cần thiết, huống hồ cô cũng không muốn để cho Từ Tử Khâm biết chuyện Phó Tự Trì ở thị trấn Văn Đức
Nghĩ nhiều vô ích, cái gì nên tới luôn là phải tới, sau khi đặt điện thoại di động ở bồn rửa mặt, cô cởi quần áo tiến vào phòng tắm
Tám giờ sáng hôm sau, tiếng đồng hồ báo thức vừa vang lên, Lê Sơ lập tức tỉnh táo lại
Một đêm này cô ngủ cũng không an ổn, ác mộng liên tục, nhiều lần bừng tỉnh lại, váy ngủ thuần bông trên người cũng bị mồ hôi thấm ướt đẫm, bất đắc dĩ lại tắm rửa một lần
Sau khi dọn dẹp sạch sẽ, Lê Sơ đánh thức con gái, nhìn chằm chằm cô bé thay quần áo đánh răng rửa mặt, Tiểu Linh Lan tựa hồ đã quên chuyện xảy ra đêm qua, không hề nhắc tới cha
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ôm con gái đi tới quầy lễ tân, tình cờ gặp được mấy vị khách trọ, đám người này đang định đi Nam thôn, đó là một thôn nhỏ để trải nghiệm cuộc sống, nhìn thấy dung mạo Lê Sơ dịu dàng xinh đẹp sau đó nhao nhao dừng chân, kinh hô tiên nữ hạ phàm, tâm mắt chuyển hướng con gái trong lòng Lê Sơ, lại tiếc hận nói: "Tiên nữ quả nhiên đều là của người khác
Lê Sơ chỉ cười yếu ớt, không giải thích mình là mẹ đơn thân, cũng không phải cô không muốn nói, chỉ là không muốn lấy việc riêng ra làm đề tài nói chuyện phiếm
Đám người kia hẳn là sinh viên đại học, tuổi nhìn không lớn lắm, trong đó có hai nữ sinh khi thấy Tiểu Linh Lan thì lấy đồ ăn vặt trong túi ra trêu đùa với cô bé con
Tiểu Linh Lan cũng không sợ người lạ, nhưng hôm nay lại có thái độ khác thường, không chịu để ý tới hai chị gái, chỉ ôm cổ mẹ trốn về phía sau
Lê Sơ ngượng ngùng cười cười: "Có thể con bé ngủ không ngon
"Linh Lan, các chị gái thích con, chúng ta nhận lễ vật của chị gái, nói tiếng cám ơn được không?”
Linh Lan là bé ngoan nghe lời, sẽ không nổi giận lung tung, hôm nay dị thường như vậy ước chừng vẫn là có quan hệ với chuyện tối hôm qua
Trong lòng Lê Sơ bất đắc dĩ thở dài một tiếng, xoa xoa tóc con gái
Tiểu Linh Lan nghe xong lời mẹ nói thì xoay đầu lại, chậm rãi vươn bàn tay nhỏ bé, tiếp nhận đồ ăn vặt các chị cho, ngọt ngào nói một tiếng: "Cám ơn chị gái
Hai nữ sinh bị cô bé con làm cho tan chảy,Không cần cảm ơn, bảo bối thật ngoan
Bàn tay nhỏ bé của Linh Lan gắt gao nắm chặt đồ ăn vặt, muốn ăn lại không dám ăn, sợ bị mẹ mắng, sợ mẹ tức giận không cần cô bé nữa, sẽ ném cô bé cho cha
Cô bé cẩn thận đưa đồ ăn vặt cho mẹ, giọng trẻ con nói: "Cho mẹ
"Bảo bảo đưa cho mẹ giữ sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lê Sơ sửng sốt một chút
Tiểu Linh Lan lắc đầu "Cho mẹ ăn
Con gái thích ăn vặt bao nhiêu người khác có lẽ không rõ ràng lắm, nhưng cô là mẹ của Linh Lan, không ai rõ ràng hơn cô
Nhưng hiện tại, tiểu gia hỏa này lại nguyện ý đưa toàn bộ đồ ăn vặt cho cô ăn, điều này sao có thể không làm cho người ta cảm thấy ngoài ý muốn
Sau khi đám học sinh kia rời đi, Lê Sơ ngồi ghế ở trước quầy lễ tân, mở một bao đồ ăn vặt;Linh Lan có phải sợ mẹ rời đi hay không, cho nên mới luôn không vui đây?”
Tiểu Linh Lan chớp chớp mắt, bĩu môi nặng nề gật đầu "Mẹ đừng rời khỏi con
Con gái sợ cô rời đi, cô làm sao không sợ con gái rời đi, mẹ con liền tâm, một khi tách ra chính là muốn mạng của cô
"Mẹ sẽ không rời xa con
Lê Sơ khàn giọng, cổ họng như có vật cứng chặn lại, âm thanh phát ra có chút nghẹn ngào
Linh Lan ôm cánh tay mẹ truy vấn: "Thật vậy sao
"Thật đấy
Tiểu Linh Lan bán tín bán nghi nhìn mẹ, cuối cùng lại gân hôn một cái lên mặt mẹ, bàn tay nhỏ bé thò vào trong túi đồ ăn vặt lấy một cái, thừa dịp mẹ không chú ý lặng lẽ nhét vào trong miệng, hai má trong nháy mắt phồng lên giống như chuột hamster