Mơ Tưởng Độc Chiếm Nàng

Chương 337: Chương 337




Chương 337: Chương 337Chương 337: Chương 337
Thời Doanh vốn định ngủ thẳng đến trưa, ăn cơm trưa xong sẽ đưa Phó Tự Trì đến phòng khám thay thuốc, nếu không phải vừa rồi bên ngoài quá ồn ào, anh cũng không thể dậy sớm như vậy
Căn nhà rách nát này cách âm cũng quá kém
Trong lòng Thời Doanh yên lặng châm chọc
Phó Tự Trì liếc anh một cái: "Không còn sớm nữa
Mỗi ngày Lê Sơ đều là thức dậy vào lúc này bận trước bận sau, anh làm sao có thể tiếp tục an tâm ngủ tiếp
Gần một tuần không thấy Linh Lan, cũng không biết nhóc con kia có biến hóa gì hay không
Nghĩ đến con gái, sắc mặt Phó Tự Trì dịu đi
Thời Doanh trêu ghẹo anh: "Nghĩ gì vậy
"Nhớ con gái
Nhớ Sơ Sơ của anh
Thời Doanh cảm thấy mình bị nghẹn một chút
Ai có thể không thích cô bé con vừa mềm vừa đáng yêu, chỉ tiếc Tử Khâm trước mắt còn không có kế hoạch sinh con, trước ba mươi tuổi anh đã định sẵn không có cách nào có được con gái của riêng mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Có con gái thật là tuyệt vời nha
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thời Doanh hâm mộ thở dài một tiếng
Chuyển đề tài, anh hỏi: "Bên ngoài ồn ào cái gì vậy
Ánh mắt Phó Tự Trì chợt chuyển lạnh, giọng trầm xuống: "Không có gì, hàng xóm cãi nhau mà thôi
"À" Thời Doanh đối với chuyện lông gà vỏ tỏi này không có hứng thú, thuận miệng ứng phó một tiếng
Sau khi cha mẹ chồng Triệu Vân trở vê không thấy bóng dáng con trai, nghĩ đến lời bà chủ của Triệu Vân nói, vội vàng thả Tiểu Mạn khóa ở trong phòng ra
Tính tình Tiểu Mạn bướng bỉnh, một thân ngạo nghễ, từ trong phòng đi ra lập tức muốn chạy ra ngoài, ông bà cụ thật vất vả túm lấy cô bé,Nha đầu chết tiệt, chạy đi đâu
Còn chạy nữa sẽ đánh gãy chân con
Tiểu Mạn cắn một miếng trên mu bàn tay ông nội, cô bé đang trong thời kỳ thay răng, hàm răng lỏng lẻo không thể dùng lực, cắn lên cũng không đau không ngứa
Ông cụ tát một cái, đánh cho đầu Tiểu Mạn ong ong
Tiểu Mạn gào khóc: "Con muốn mẹ, con muốn về
"Đừng khóc, còn khóc thì sẽ khâu miệng con lại
Ông cố ý hù dọa cô
Tiểu Mạn sợ hãi che miệng, tiếng khóc nức nở trong cổ họng
Bà cụ lúc này mới đi lên, dỗ dành Tiểu Mạn nói: "Ông bà nội đưa con về ngay, nhìn thấy mẹ cũng không được nói xấu, nghe thấy không?”
Tiểu Mạn vừa nghe có thể trở về gặp mẹ, gật đầu lia lịa
Hai ông bà một lòng muốn lấy lại mười vạn đồng, một phút đồng hồ cũng không muốn trì hoãn, sợ chậm một bước thì Triệu Vân đổi ý
Mười vạn không phải là một con số nhỏ, bọn họ phải tích góp thật nhiều năm mới có thể tích góp được
Tới gần giữa trưa, ông lão đưa Tiểu Mạn về Lộc Minh Nhã Xá
Triệu Vân vừa thấy con gái, ôm chặt không chịu buông tay, khóc không thành tiếng: "Tiểu Mạn, là mẹ không tốt, mẹ không nên để con lại một mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông cụ cũng không muốn nhìn hai mẹ con này khóc sướt mướt, bọn họ chỉ muốn lấy lại tiền,"Tiểu Vân, tiền kia có thể cho chúng ta hay không
Triệu Vân chỉ hận mình quá yếu đuối, phàm là kiên cường một chút cũng sẽ không để cho người ta giày xéo như vậy, cũng may tính tình con gái không giống cô, nếu không không biết phải chịu bao nhiêu khổ
Cả đời cô chịu khổ quá nhiều, không muốn con gái đi theo con đường mà mình đã đi qua
Cô nhìn ông lão chằm chằm, hận ý trong mắt trào ra, lau nước mắt, cầm phong thư ra
Trong đó là mười vạn đồng cô đi ngân hàng rút ra, cô quá hiểu cha mẹ chồng mình, không thấy tiền thật là không có khả năng bỏ qua
"Các người đếm đi
Triệu Vân lạnh lùng nói
Ông lão nhận tiền, lập tức mở ra đổ tiền ra, tròn mười xấp 100 tệ, đỏ chói mắt
"Chúng ta còn có thể không tin con sao
Khẳng định không thể thiếu
Ngoài miệng là nói như vậy, bà cụ cũng đã đếm tiền, ròng rã đếm gần nửa giờ, mới xác định tiên một phân không thiếu
Trong lòng bà cụ vui mừng vô cùng, lần này con trai đã có thể cưới vợ rồi
Triệu Vân đã sớm tuyệt vọng đối với cha mẹ chồng, giờ phút này chỉ hy vọng bọn họ nhanh chóng rời đi, về sau không bao giờ xuất hiện ở trước mặt cô nữa

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.