[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chương 342: Chương 342Chương 342: Chương 342
Lê Sơ sửng sốt một chút, vẫn không thể tin được lời Thời Doanh nói,Anh ấy thật sự không sao sao
Thời Doanh vô cùng tin tưởng gật kđầu: "Không tin cô hỏi bác sĩ đi
Vết thương nhìn rất đáng sợ, nhưng tuyệt đối không chết người
Lê Sơ đưa mắt nhìn bác sĩ, cố gắng có được đáp án khẳng định
Bác sĩ cười thân thiện: "Vết thương của chồng cô rất nghiêm trọng, nhưng sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, yên tâm đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nghe thấy một chữ chồng, Lê Sơ vội cúi đầu tránh ánh mắt bác sĩ
Chẳng qua cô cũng không có phản bác
Chỉ ở trong lòng yên lặng nhớ lại một chữ này
Chồng, nghe cũng không làm cho người ta phản cảm
..
Ở bệnh viện xử lý vết thương xong, Phó Tự Trì được sắp xếp vào phòng bệnh đơn, anh nằm trên giường bệnh thuần trắng, yên tĩnh ngủ say, tiếng hít thở nhàn nhạt biểu thị sinh mệnh tươi mới của anh
Thời Doanh ở phòng bệnh chăm sóc, Lê Sơ đi ra ngoài gọi điện thoại cho mẹ hỏi tình huống
Nhà ở lầu một Lộc Minh Nhã Xá cơ hồ bị đốt sạch sẽ, cũng may quầy lễ tân bên kia cùng phòng khách lầu hai không bị ảnh hưởng đến, an toàn cùng tài sản của khách nhân đều không có việc gì, người một nhà các cô tổn thất chút cũng không tính là gì, chỉ cần người còn sống là tốt rồi, không có gì trân quý hơn so với sinh mệnh
Lê Sơ không ở lại giường chăm sóc, dặn Thời Doanh chăm sóc Phó Tự Trì thật tốt rồi gọi xe về nhà
Mẹ của cô lớn tuổi, Triệu Vân không có chủ kiến gì, vẫn cần cô trở về xử lý tất cả sự việc
Lúc trở lại nhà trọ đã là rạng sáng, lâu hai không có tai họa, các khách trọ tuy rằng lòng còn sợ hãi vẫn trở về ngủ, chỉ còn đám người Phùng Ngọc Dung vẫn canh giữ ở chỗ lễ tân
Thấy Lê Sơ trở vê, Phùng Ngọc Dung ôm đứa nhỏ đang ngủ say hoảng hốt đứng lên, trên mặt tràn đầy lo lắng: "Thằng bé thế nào rồi, bị thương có nghiêm trọng hay không?”
Thời điểm thế lửa vừa mới lên Phùng Ngọc Dung ngủ rất say, chờ khi bà nghe được tiếng báo động thì cửa phòng đã bị lửa bao trùm toàn bộ, cửa sổ bởi vì trước đó bị hỏng mà đẩy không ra, bà căn bản không có cách nào đi ra ngoài
Phùng Ngọc Dung cho rằng mình hoặc là bị lửa thiêu chết, hoặc là bị sặc khói, làm sao cũng không dự liệu được Phó Tự Trì sẽ đến cứu mình
Bởi vì chuyện của con gái, bà chưa bao giờ cho Phó Tự Trì sắc mặt tốt, anh lại bất chấp nguy hiểm xông tới cứu bà
Một khắc kia, Phùng Ngọc Dung mới hiểu được Phó Tự Trì yêu Sơ Sơ sâu đậm bao nhiêu, ngay cả đối với bà cũng nguyện ý liêu mạng để cứu sống
"Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi
Lo lắng trong lòng buông lỏng, sắc mặt Phùng Ngọc Dung hòa hoãn không ít Cậu ấy là bởi vì mẹ mới bị thương, ngày mai con thay mẹ đi thăm hỏi, mẹ lại nấu chút canh bổ, con cũng cùng mang qua
"Được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lê Sơ mệt mỏi đến cực điểm, giọng nói cũng uể oải,'Mẹ, chị Vân, hai người lên phòng khách lầu hai nghỉ ngơi trước, con xử lý chút việc, lát nữa cũng đi nghỉ ngơi
Hai đứa trẻ đều đang ngủ, không cần phải cùng người lớn chịu khổ ở chỗ này
Nhìn các cô lên lầu, Lê Sơ mới đến hiện trường bị thiêu hủy nhìn thoáng qua
Hoang tàn khắp nơi, bố trí ấm áp ngày xưa không còn tồn tại, đập vào mắt tất cả đều là một mảnh than cốc
Điều tra sự cố còn chưa có, nhưng nguyên nhân tuyệt đối cũng không đơn giản như trong suy đoán của mọi người
Nếu quả thật là người phóng hỏa, Lê Sơ tuyệt sẽ không dễ dàng buông tha kẻ phạm tội
Sáng sớm hôm sau, khách trọ đã trải qua mạo hiểm tối hôm qua cũng không muốn tiếp tục ở lại, dậy sớm trả phòng, nhưng cũng may không có khách khó chơi yêu cầu bồi thường tiền
Mặc dù tổn thất nặng nề, Lê Sơ vẫn miễn tiền phòng cho bọn họ
Trong lòng cô luôn băn khoăn, nếu cô phát hiện chậm, tối hôm qua thật không biết sẽ phát sinh tình huống gì, có lẽ ngay cả chính cô cũng phải táng thân trong biển lửa