Mơ Tưởng Độc Chiếm Nàng

Chương 348: Chương 348




Chương 348: Chương 348Chương 348: Chương 348
Tiểu Linh Lan quay mặt giấu mình trong lòng Lê Sơ, cực kỳ giống đà điểu con bị ủy khuất
Thời Doanh ở một bên nhìn thấy đều cảm thấy đau lòng, thiếu chút nữa đã thay Phó Tự Trì đưa đồ ăn vặt đến tay Tiểu Linh Lan, anh nghĩ mãi mà không rõ Phó Tự Trì sao có thể nhẫn tâm không đồng ý với con gái
Nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có một nguyên nhân, đó chính là trong lòng Phó Tự Trì, vợ vĩnh viễn là người đầu tiên
Lại một người sợ vợ quản nghiêm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cái này cũng không ngoài ý muốn, dù sao cầu nhiều năm như vậy, mạng cũng sắp không còn, thật vất vả mới đem người trở về
Không thể quyết định để con gái ăn đồ ăn vặt, trong lòng Phó Tự Trì cũng không dễ chịu, người cha này của anh làm quá không xứng đáng, nhiều năm như vậy cũng không thể quan tâm bảo vệ cô bé
Đồ ăn vặt mặc dù là việc nhỏ, nhưng anh vẫn không muốn làm Lê Sơ mất hứng
Tất cả cuộc sống hàng ngày của con gái đều là Lê Sơ tự mình vất vả, hiện tại con gái vượt qua Lê Sơ đưa ra thỉnh cầu với anh, có lẽ sẽ khiến lòng Lê Sơ có khúc mắc, đổi lại là anh cũng sẽ mất mát
Phó Tự Trì mang áy náy với con gái, thấy bộ dáng bất mãn của cô bé, trong lòng buồn bực khó chịu, tâm mắt rơi xuống trên mặt Lê Sơ, anh hạ giọng đề nghị: "Cho con bé ăn thêm một gói nữa
Lê Sơ vỗ nhẹ lưng con gái: "Không thể ăn, lát nữa về sẽ ăn cơm trưa, ăn nhiều đồ ăn vặt sẽ ăn không vô
Cô cúi đầu nhìn về phía con gái, nhẹ nhàng hôn lên trán con, dỗ dành bé: "Linh Lan muốn cao lên phải không
Ăn nhiều đồ ăn vặt sẽ không cao lên được"
Lời này mặc dù là lừa gạt trẻ con nhưng cũng không phải là lời không phù hợp, đồ ăn vặt thay thế món chính, dinh dưỡng của bé con theo không kịp, tự nhiên khó có thể cao lên
Tiểu Linh Lan vừa nghe không cao đã sợ tới mức lắc đầu: "Con không ăn, mẹ, con không muốn ăn đồ ăn vặt, con muốn ăn cơm bà ngoại làm
"Linh Lan thật ngoan
Lê Sơ không chút keo kiệt khen ngợi
Trẻ em cần khuyến khích giáo dục, càng được đồng ý sẽ làm càng tốt
Phó Tự Trì nửa dựa vào đầu giường, trong lòng dâng lên một cảm giác không nói rõ được, có lẽ là xen lẫn một chút chua xót
Lê Sơ thật sự nuôi con gái rất tốt
Đứa nhỏ ba tuổi nuôi dưỡng nhu thuận hiểu chuyện, một chút cũng không làm cho người lớn cảm thấy phiền lòng
Năm đó nếu anh không chịu để Lê Sơ mang con gái đi, chỉ sợ con gái chưa chắc sẽ ngoan như bây giờ
Anh vừa cảm thấy may mắn lại cảm thấy đau lòng, may mắn chính là giao con gái cho Lê Sơ nuôi dưỡng, đau lòng chính là tất cả nỗ lực của Lê Sơ
Nuôi con cũng không phải là chuyện dễ dàng, Lê Sơ nhất định tốn rất nhiều thời gian tinh lực chăm sóc con gái mới có thể dạy con tốt như vậy
Sau này, anh sẽ không để Lê Sơ vất vả như vậy nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lê Sơ không có thời gian dư thừa ở lại, trong nhà còn có một đống chuyện cần cô trở về xử lý, cô cố chấp không chịu để Thời Doanh đưa các cô trở vê, Phó Tự Trì cũng không lay chuyển được cô, đành phải hủy bỏ ý nghĩ này
Cuối cùng mỗi người lùi một bước, chờ trợ lý của Phó Tự Trì đến, Thời Doanh trở về giúp Lê Sơ
Bệnh viện bên này không thể thiếu người chiếu cố, cho dù có hộ lý, vẫn nên có một người quen làm bạn sẽ càng làm cho người ta an tâm
Lúc đi Tiểu Linh Lan trông mong nhìn túi đồ ăn vặt lớn không dám nói lời nào
Thời Doanh nhanh tay lẹ mắt đưa các cô xuống lầu đón xe, Tiểu Linh Lan sáng mắt nhìn Thời Doanh, trong mắt lóe sáng, ngân hà giống như rơi vào đáy mắt cô bé, cô bé ngọt ngào nói một câu: "Cha nuôi là tốt nhất
Một tiếng này khiến Phó Tự Trì sửng sốt một lát
Ghen tị trong lòng như lửa hừng hực, càng không thể vãn hồi
Anh ai oán quét mắt nhìn Thời Doanh, cực lực đè nén ghen tuông trong lòng
Anh cũng muốn được con gái khen ngợi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.