Mơ Tưởng Độc Chiếm Nàng

Chương 349: Chương 349




Chương 349: Chương 349Chương 349: Chương 349
Nhưng vừa rồi anh không đồng ý cho cô bé đồ ăn vặt, hiện tại con gái ngay cả nhìn cũng không nhìn anh một cái
Ngay cả Lê Sơ nhắc nhở con gái nói tạm biệt, nhóc con cũng chỉ râm rì một tiếng, không tình không muốn qua loa nói: 'Bye bye
Dứt khoát ngay cả tiếng chữ cha cũng không gọi, anh ở trong lòng con gái còn không bằng một bao đồ ăn vặt
Chờ Lê Sơ rời đi, trong phòng bệnh hoàn toàn yên tĩnh, Phó Tự Trì xuất thân nhìn chằm chằm trần nhà, suy nghĩ làm thế nào mới có thể lấy lại Lê Sơ, đồng thời khiến con gái cũng ỷ lại vào anh
Khi Lê Sơ trở lại Lộc Minh Nhã Xá thì đã qua giờ cơm, trước khi đi cô đã nói với mẹ đừng chờ các cô ăn cơm trưa, Phùng Ngọc Dung ở nhà một mình không có tâm tư nấu cơm, dùng canh gà buổi sáng nấu còn thừa nấu chút mì sợi đối phó một bữa
Buổi sáng Triệu Vân đưa Tiểu Mạn về nhà mẹ đẻ, là Lê Sơ bảo cô về
Nhà mẹ Triệu Vân xa, cách nơi này vài giờ lộ trình, sẽ không dễ dàng trở về, nhà trọ xảy ra chuyện lớn như vậy, Triệu Vân cảm thấy mình có nghĩa vụ lưu lại hỗ trợ, không thể bỏ đi, là Lê Sơ kiên trì, cô mới không thể không trở về
Lê Sơ không dám nói suy đoán của mình cho Triệu Vân
Cô luôn cảm thấy trận hỏa hoạn này là nhằm vào Triệu Vân, liên tưởng đến mấy ngày trước nhà chồng Triệu Vân tới đòi tiên, Lê Sơ cảm thấy Ngô Thừa người nọ không phải không thể làm ra chuyện như vậy
Triệu Vân ở lại bên này nói không chừng còn có thể gặp phải nguy hiểm gì, chị ấy mang theo con nhỏ đã đủ khổ, lại góp vào một cái mạng thì càng không đáng
Chờ sự tình kết thúc, Triệu Vân trở vê cũng không muộn
Tóm lại trong vòng một tháng cũng đều có thể giải quyết
Phùng Ngọc Dung bưng mì gà đã nấu xong đi ra, nồi bốc hơi nóng còn có thể nghe được tiếng bong bóng nước sôi, mùi thơm từng đợt tràn ngập
Tiểu Linh Lan thích ăn mì gà, nhưng cô bé còn không biết dùng đũa, chỉ có thể chờ người lớn nghiền nát mì rồi cho cô bé ăn
Phùng Ngọc Dung ôm cháu gái tới đút mì, để cho con gái rảnh rỗi ăn chút gì lót bụng, bà nhìn con gái một cái, muốn nói lại thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lê Sơ nhận ra mẹ có chuyện muốn nói, nói thẳng: "Mẹ, mẹ muốn hỏi tình hình của anh ấy
Phùng Ngọc Dung do dự một lát, vẫn gật đầu
"Anh ấy vẫn ổn, không bị thương quá nặng, qua một thời gian ngắn là có thể xuất viện
Lê Sơ dùng đũa nhặt mì sợi, không quá vài giây, cô buông đũa xuống, cắn môi, hạ quyết tâm nói ra:
"Con muốn cho anh ấy một cơ hội
Phùng Ngọc Dung trâm mặc, tay cầm đũa hơi run rẩy
"Con nghĩ kỹ chưa
Phùng Ngọc Dung hỏi cô
Lê Sơ cụp mắt, hơi nóng bốc lên trong bát làm mờ tâm mắt cô
"Ừm" Từ giây phút cô nhìn thấy Phó Tự Trì hấp hối nằm trên xe cứu thương, cô đã nghĩ kỹ
Cuộc đời dài đằng đãng, vì sao không buông tha chính mình chứ
Nếu Phó Tự Trì đối xử không tốt với cô, cô vẫn có thể rời xa anh, cũng sẽ không có tổn thất gì không phải sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lòng người hay thay đổi, cô không thể đảm bảo Phó Tự Trì sẽ yêu cô cả đời, đối xử tốt với cô, nhưng ít nhất trước mắt, anh thật lòng
Thế là đủ rồi
Chuyện sau này hãy nói sau
Cô cũng không phải là người sẽ chịu thua
Phùng Ngọc Dung không nói thêm gì, bà lại hiểu rõ con gái mình sinh ra nhất, nếu đã có quyết định cũng sẽ không thay đổi, mặc cho là ai khuyên cũng vô dụng, tính tình tuy dịu dàng, trong xương cốt nhưng lại là người cực kỳ quật cường
Phùng Ngọc Dung nắm chặt đũa, ra vẻ trấn định nói: "Chính con quyết định là tốt rồi, nếu cậu ấy có thể liều mạng cứu mẹ, mẹ cũng nguyện ý tin tưởng đối phương là người có trách nhiệm
Trên đời này có người liều mạng cứu người yêu, nhưng người cứu mẹ người yêu lại không có mấy người
Phó Tự Trì có thể yêu ai yêu cả đường đi lối vê như vậy, có thể thấy được thâm tình của anh
Khúc mắc của Phùng Ngọc Dung đối với anh cũng không phải toàn bộ tiêu tan, thời điểm ba năm trước con gái mang theo cháu gái nhỏ trở về, bộ dáng buồn bực không vui kia bà nhìn thấy thì trái tim đều muốn tan nát
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.