Mơ Tưởng Độc Chiếm Nàng

Chương 384: Chương 384




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chương 384: Chương 384Chương 384: Chương 384
Tiểu Linh Lan vô tội mở to hai mắt"Không có không có, mẹ là do gặp chú mới không vui
Bước chân Phó Tự Trì dừng lại, mặc dù anh tự nhủ mình không cần để ý, chỉ cần Lê Sơ chịu trở lại bên cạnh anh là tốt rồi, nhưng sự ghen tị trong lòng vẫn không thể đè nén, cảm giác này giống như hố đen đang nuốt chửng bầu trời sao, không phải người ta có thể dễ dàng khống chế được
Lê Sơ làm xong món ăn cuối cùng, bưng đĩa ra thì nghe được cuộc đối thoại giữa con gái và Phó Tự Trì
Cô vốn cũng không muốn giấu diếm chuyện gặp Hạ Minh Châu, chẳng qua không nghĩ tới sẽ dùng phương thức như vậy để anh biết
Đứa nhỏ ở bên người, Lê Sơ cũng không dễ giải thích, một bữa cơm ngoại trừ Linh Lan ra, hai người lớn đều ăn đến không biết vị
Sau khi ăn xong, Lê Sơ đưa con gái đi xem heo con Peppa, Phó Tự Trì buồn bực không lên tiếng dọn dẹp bát đũa, áp suất thấp đến kinh người
Lê Sơ khẽ thở dài một hơi
Tiểu Linh Lan ngửa đầu nhìn mẹ, trong mắt tràn đầy nghi hoặc: "Mẹ làm sao vậy?”
Cô bé không rõ vì sao mẹ đang yên đang lành đột nhiên thở dài, bà ngoại nói thở dài sẽ già đi, cô bé không muốn mẹ già đi,'Mẹ cười cười
Lê Sơ cười dịu dàng, vuốt ve đuôi tóc con gái: "Được
Ban đêm, Lê Sơ dỗ con gái ngủ, chậm chạp không thấy Phó Tự Trì đi vào, lập tức đứng dậy nhẹ nhàng bước ra khỏi cửa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đèn phòng khách đã tắt, Lê Sơ thừa dịp ánh trăng quan sát một vòng, không thấy bóng người, đoán chắc anh đang ở thư phòng
Đi tới cửa thư phòng, quả thật từ khe hở nhìn thấy ánh sáng, Lê Sơ giơ tay gõ cửa hai cái, không bao lâu lập tức có một giọng nói cực kỳ nặng nề từ bên trong truyên ra: "Có việc gì sao
Lê Sơ đẩy cửa ra, chỉ thấy người đàn ông ngồi trước bàn, đầu ngón tay đặt trên bàn phím không nhúc nhích, cô ho nhẹ một tiếng, thấp giọng hỏi: "Đã khuya rồi, anh còn chưa ngủ sao
Trong không khí có mùi thuốc lá
Lê Sơ lại ngửi hai cái, càng thêm tin tưởng mình không ngửi nhầm
Đã lâu lắm rồi kể từ khi cô ngửi thấy mùi khói trên người anh
Phó Tự Trì kịp phản ứng Lê Sơ không ngửi được mùi thuốc lá, tức giận mình không nhịn được phá giới
Anh ném toàn bộ gạt tàn thuốc trên bàn vào thùng rác, lại cởi áo khoác, mới cảm thấy mùi thuốc lá trên người không còn nặng như vậy
Thấy Lê Sơ muốn vào, anh giơ tay kêu dừng,'Em đừng vào, ở đây có mùi thuốc lá
Ánh mắt trong veo của Lê Sơ nhìn về phía anh, không dừng bước
"Sao anh không đến hỏi em
Cô hỏi anh
Phó Tự Trì cười tự giễu, hỏi
Anh có tư cách gì hỏi cô
Trong lòng đã cay đắng đến chua xót, trên mặt còn phải giả bộ không sao cả,'Không có gì để hỏi, em muốn gặp ai cũng là tự do của em
Lê Sơ đi tới trước mặt anh, mùi thuốc lá quả thật nặng hơn một chút, cô theo bản năng nhíu chặt mày, thân thể đang kháng cự tiếp xúc với mùi này
Lê Sơ vẫn hỏi anh: "Không muốn hỏi em sao
Phó Tự Trì siết chặt nắm tay, xương ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi lên
Nghĩ, anh đều đã nghĩ đến muốn phát điên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng anh không dám hỏi
Nếu Lê Sơ nói với anh cô hối hận, vẫn không bỏ được Hạ Minh Châu, anh nên làm cái gì bây giờ..
Lê Sơ khẽ thở dài: 'A Tự, em..
Trong khoảnh khắc cô nói chuyện, Phó Tự Trì ôm cô vào lòng, ôm chặt lấy cô, anh cúi đầu vùi sâu vào cổ cô, giọng nói run rẩy: "Anh không quan tâm em và cậu ta thế nào, thật sự, anh không quan tâm, anh chỉ cần em ở bên cạnh anh, cho dù em thích cậu ta, cho dù em và cậu ta có gì, anh cũng có thể làm như không biết
Mùi thuốc lá trên người anh nồng nặc, tựa hồ là hút không ít thuốc, ngay cả áo sơ mi trên ngực cũng dính mùi
Con người trong lúc thống khổ tuyệt vọng luôn muốn thứ gì đó làm tê liệt đại não của mình, để cầu một lát an bình
Cả gói thuốc lá, lại làm cho anh càng thêm tỉnh táo
Lúc nói lời này, giống như có dao cắt từng mảnh tim anh, quá đau, đau đến hốc mắt anh trướng lên

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.