Mơ Tưởng Độc Chiếm Nàng

Chương 42: Chương 42




Chương 42: Chương 42Chương 42: Chương 42
Thấy tin nhắn Lê Sơ gửi tới, Phó Tự Trì cũng không tức giận, ngược lại khóe miệng tự nhiên cong lên, đáy mắt cũng tràn ra ý cười
Trước mắt tựa hồ xuất hiện khuôn mặt tươi đẹp của Lê Sơ, trên khuôn mặt to bằng bàn tay ẩn chứa sự tức giận, nhưng cô quá hiền lành, cho dù là tức giận cũng chỉ là nhìu chặt đôi mày thanh tú, không có một chút khí thế
Sẽ chỉ làm cho người ta nhịn không được muốn cô hơn
Có thể vây cô ở bên cạnh mình, đê tiện một chút thì thế nào, thị phi đúng sai không phải cũng là do người thắng viết sao
Đánh rắn đánh bảy tấc, bảy tấc của Lê Sơ chính là Hạ Minh Châu
Nghĩ vậy, ý cười trong đáy mắt Phó Tự Trì dân mất đi
Nắm bắt nhược điểm của Lê Sơ là có thể ép cô đi vào khuôn khổ, nhưng nhược điểm của cô là Hạ Minh Châu lại khiến Phó Tự Trì vô cùng phiền não
Phó Tự Trì cười lạnh một tiếng, không nhanh không chậm gửi tin nhắn
[ Lê Sơ, sự kiên nhẫn của tôi có hạn, chỉ cần tôi nói một câu, cậu ta sẽ không có chỗ đứng trong nghề này
]
[ Tôi muốn cái gì, em rất rõ ràng
]
[ Đừng để tôi chờ lâu
]
Lê Sơ nhìn tin nhắn trên màn hình, đáy mắt đen tối đỏ lên, tơ máu nhuộm trắng mắt, như muốn khóc ra máu
Cô hoàn toàn không biết xe đã đến nơi dừng lại từ lúc nào
Tài xế nhìn qua kính chiếu hậu đánh giá Lê Sơ, thấy dung nhan cô xinh đẹp, không khỏi nhìn thêm vài lần, vừa nhìn lại càng không rời mắt được
Người phụ nữ này so với những nữ minh tinh nổi tiếng khác dung mạo càng xuất chúng hơn
Một khuôn mặt nhu mì đa tình, khí chất lại dịu dàng xuất trần, hai loại cảm giác vốn tương khắc lại hợp nhất ở trên người cô càng tăng thêm sức mạnh
Lê Sơ chớp chớp mi mắt, lấy lại tinh thần, vội vàng tính tiền xuống xe
Đứng trước cửa nhà Hạ Minh Châu, Lê Sơ bấm chuông cửa
Tiếng chuông cửa dừng lại, Lê Sơ lại đợi rất lâu cũng không thấy người đi ra
Cô lại nhấn chuông cửa một lần nữa
Sau vài tiếng, cửa rốt cục mở ra
Đập vào mắt chính là thần thái mệt mỏi của người đàn ông, góc hàm dưới râu mọc lởm chởm, đôi mắt cũng mê mang vô thần
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Minh Châu..
Lê Sơ thì thào gọi tên anh
Hạ Minh Châu không dám nhìn thẳng vào mắt Lê Sơ, chỉ đẩy cửa ra để Lê Sơ đi vào
Trên người anh mặc áo T-shirt cũ kỹ, Lê Sơ liếc mắt lập tức nhìn ra đó là chiếc áo năm ngoái cô tặng cho Hạ Minh Châu, chỉ là cô không nghĩ tới, quần áo đã cũ như vậy anh vẫn mặc trên người
Đi vào phòng khách, mùi rượu nồng nặc xông vào mũi Lê Sơ khiến cô không nhịn được nhíu mày
Cô thay giày xong mới đi xem hình dáng phòng khách
Ban ngày ánh nắng tươi sáng, trong phòng khách lại kéo rèm cửa sổ, ngăn cách ánh sáng bên ngoài
Một ngọn đèn nhỏ màu cam sâu kín sáng lên, làm cho người ta có thể đại khái thấy rõ toàn cảnh
Bình rượu trên bàn trà ngã trái ngã phải, nhìn sơ qua lập tức thấy được năm sáu bình rượu
Lê Sơ không nói gì, cô đi qua ngồi xổm xuống, bắt đầu dọn bàn trà
Hạ Minh Châu mới tỉnh say, đầu óc như bị kim đâm đau dữ dội, anh đi qua giữ chặt cổ tay Lê Sơ,'Bẩn quá, đừng dọn, lát nữa anh tự dọn dẹp
Ngón tay Lê Sơ tinh tế, mêm mại như nước, là một đôi tay cực đẹp
Hạ Minh Châu luyến tiếc đôi tay như vậy của cô để dọn dẹp cục diện rối rắm cho anh
Lê Sơ không nghe Hạ Minh Châu nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.