Chương 49: Chương 49Chương 49: Chương 49
Căn phòng nhỏ chỉ để lại một mình Lê Sơ
Lê Sơ sợ quấy rây cha mẹ nghỉ ngơi nên không đi rửa mặt, cô ngồi trước bàn, lật xem mấy trang sách, nhưng một chữ cũng không đọc vào
Sáng sớm, sương mù mỏng manh tràn ngập
Ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu vào, dừng lại trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Lê Sơ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tối qua cô không nằm trên giường, mà nằm sấp trước bàn học ngủ thiếp đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ánh sáng chói mắt khiến Lê Sơ nhíu mày, cô mở mắt ra, còn hơi ngái ngủ, ánh mắt dại ra, thấy ngoài cửa sổ là hai tâng phòng thấp, cô mới ý thức được đêm qua mình đã về nhà
Lê Sơ từ phòng đi ra ngoài, không thấy cha mẹ, sau khi rửa mặt đơn giản, cô tìm một bộ áo dài quần dài trong tủ quần áo để thay
Trấn nhỏ không thể so với thành phố lớn, nhiệt độ nơi này thấp hơn, nhất là lúc sáng sớm, khí lạnh lộ ra nặng nhất
Xuống lầu, Lê Sơ thấy cha đang thu dọn đống bừa bãi trên mặt đất
Cô vội vàng đi qua, giúp cha dọn dẹp,'Cha, để con đi
Lê Diệu Tường nhìn con gái, vừa tự trách vừa áy náy: "Sơ Sơ, cha liên lụy con rồi
Lê Sơ dừng tay một chút, lạnh nhạt nói: "Người một nhà, nào có gì mà liên lụy hay không
Cha, thân thể cha không tốt, đi nghỉ ngơi đi, mấy thứ này để con thu dọn.”
Lê Diệu Tường đi đứng không tốt, lúc ngồi xổm xuống cũng run rẩy, nhặt đồ đối với người khác mà nói rất đơn giản, đối với ông mà nói lại khó như lên trời
Lê Sơ đỡ Lê Diệu Tường đứng lên, bảo ông đến quầy thu ngân ngồi xuống
Lê Diệu Tường xua tay cự tuyệt,Đây đều là nghiệp chướng của cha, sao có thể bảo con dọn dẹp cục diện rối rắm
Nếu không phải là ông giả ngu giúp người khác đảm bảo, cũng sẽ không tự mình gánh vác nhiều nợ như vậy
Lời này của lão đầu tử nói đúng
Ngoài cửa truyên đến tiếng khí lưu manh châm chọc
Lê Sơ ngước mắt nhìn lên, lập tức thấy bốn năm người đàn ông trẻ tuổi ăn mặc quái dị, nhuộm tóc vàng hoặc nâu đứng trước cửa
Mấy người này cầm gậy gộc trong tay, trên cánh tay lộ ra đều có hình xăm, trên tay đeo nhẫn xương khô, giống như là một đoàn thể nào đó
Đâu lĩnh chính là một tên đầu lùn trên mặt có sẹo, nhìn qua chừng hai mươi tuổi, đầu béo tai mỡ, vẻ mặt bỉ ổi, nhìn làm cho người ta mất hết khẩu VỊ
Tên đó nhìn thấy Lê Sơ, ánh mắt vẩn đục sáng lên, huýt sáo một tiếng: "Ơ, hôm nay bà chủ không có ở đây, có một bà chủ nhỏ non nớt đến chảy nước tới, vậy thì tốt rồi, chơi với mấy anh em vui vẻ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nói xong, anh lập tức cà lơ phất phơ đi về phía trước vài bước
Lê Diệu Tường kéo Lê Sơ ra sau lưng, bảo vệ con gái: "Các cậu dám lại đây, tôi liều mạng với các người
Tên lùn nhai kẹo cao su, cười nhạo một tiếng: "Lão già chết tiệt, ông liều mạng cái gì, chân cũng không đi nổi còn muốn liều mạng, thật sự là cười chết người
Lắc lắc cổ, tên lùn phun kẹo cao su trong miệng, xì một tiếng đẩy Lê Diệu Tường ra
Lê Diệu Tường đi đứng không tốt, bị tên côn đồ dùng sức đẩy như vậy, nặng nề ngã xuống, đầu chạm đất, phát ra một tiếng râm
Lê Sơ muốn đi đỡ cha lại bị tên côn đồ bắt lấy, làm bộ muốn ôm vào trong ngực
Mùi thuốc lá trên người tên côn đồ trộn lẫn với mùi mồ hôi, hun đến mức Lê Sơ muốn nôn
"Buông ra
Buông ra!"Lê Sơ liều mạng giãy giụa
Cô vốn gây yếu, sống lưng mỏng tựa như cánh gián, căn bản không phải là đối thủ của đám người này