Chương 52: Chương 52Chương 52: Chương 52
Lê Sơ ngồi trước giường bệnh, nhìn cha đang hôn mê, chờ mẹ đến
Sáng sớm mẹ đã đi ra ngoài, lúc đám côn đồ kia tới cửa cũng trùng hợp tránh được một kiếp, trên đường Lê Sơ đưa cha tới bệnh viện có gọi điện thoại cho mẹ, dặn dò bà ngàn vạn lần không được về nhà
Phùng Ngọc Dung vừa nghe chồng mình bị đánh vỡ đầu lúc này lập tức kêu xe chạy tới
Tính toán thời gian, hẳn là cũng sắp tới rồi
Cửa phòng bệnh bị mở ra, Phùng Ngọc Dung bước nhanh vọt vào, hốc mắt ửng đỏ, nghẹn ngào hỏi: "Cha con thế nào rồi
Người trên giường bệnh còn đang mê man, để không đánh thức cha, Lê Sơ dẫn mẹ đi ra ngoài cửa
Lúc đóng cửa lại, Lê Sơ thấy Phó Tự Trì ngồi bên ngoài
Bất ngờ không kịp đề phòng, Lê Sơ tự biết xấu hổ, cuống quýt né tránh ánh mắt anh
Cô kéo mẹ sang một bên, nhỏ giọng nói: "Cha đã thoát khỏi nguy hiểm, nhưng còn cần nằm viện quan sát vài ngày
Phùng Ngọc Dung vừa nghe lập tức rơi lệ, Đây là tạo nghiệt gì vậy..
Trong lòng Lê Sơ cũng khó chịu theo, chỉ là tình hình không cho phép cô yếu đuối, cha đã ngã xuống, cái nhà này cô phải chống đỡ
"Mẹ, những người đó không biết khi nào còn có thể lại đến nhà mình, mẹ và cha cũng không cần trở về, chờ cha xuất viện, con sẽ đón hai người đến Lạc Thành.” "Mấy ngày nay mẹ ở bệnh viện chăm sóc cha, đồ đạc trong nhà con về thu dọn, mẹ không cần lo
Phùng Ngọc Dung sắc mặt khẽ biến: "Cái này sao được, trong nhà quá nguy hiểm, Sơ Sơ, con cũng không thể trở về, nếu con xảy ra chuyện, mẹ cùng cha con mới thật sự là sống không nổi
Lê Sơ mím môi trấn an: "Mẹ, mẹ yên tâm đi, con không sao đâu
Phùng Ngọc Dung vẫn kiên trì: 'Không được
Lê Sơ thấy không khuyên được mẹ đồng ý, lập tức cụp mắt không nói nữa
Trong lòng tính toán muốn giấu mẹ lén lút trở về
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô biết, nếu cô không trở về, cha mẹ nhất định cũng sẽ lén cô trở về lấy đồ
Cô tình nguyện tự mình gặp nguy, cũng không muốn nhìn thấy cha mẹ xảy ra chuyện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tai nạn hôm nay đã đủ khiến cô sợ hãi rồi
Phùng Ngọc Dung biết con gái nhà mình là người có tâm tư, bà lập tức muốn dặn dò thêm hai câu, lời chưa ra khỏi miệng, chỉ thấy hành lang phía trước có người đàn ông lạ đi tới
Người đàn ông mặc áo khoác kaki, trên chân có một đôi giày ngắn màu đen, rơi trên nên gạch sứ trắng phát ra tiếng vang rung động lòng người
Anh đi tới bên cạnh Phó Tự Trì, đưa cho anh một cái túi xách, nói: 'A Tự, thay quần áo trên người đi
Phùng Ngọc Dung lúc này mới chú ý tới trên ghế dài trước phòng bệnh có một người đàn ông đang ngôi
Chiếc áo sơ mi màu sáng của người đàn ông đã nhuốm máu
Phùng Ngọc Dung giữ chặt tay Lê Sơ, thấp giọng hỏi: "Hai vị này là
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Là bọn họ giúp đưa cha tới
Đôi mắt Lê Sơ ảm đạm, không nhắc tới chuyện cô và Phó Tự Trì quen biết
Phùng Ngọc Dung đi lên phía trước, cúi người thật sâu, khàn giọng nói: "Cám ơn hai người
Đáy mắt hai người đàn ông hiện lên hoảng loạn, Thời Doanh phản ứng trước, đỡ lấy Phùng Ngọc Dung, Dì, không cần như vậy, chúng con cũng không giúp được gì
Trong mắt Phùng Ngọc Dung tràn đầy cảm ơn, lúc bà nhìn Phó Tự Trì, trong mắt ngoại trừ xúc động còn có một tia áy náy,'Cậu giúp đưa lão Lê nhà tôi đến bệnh viện, còn làm bẩn quần áo của cậu, thật sự áy náy, quần áo chúng tôi phải bồi thường cho cậu