Chương 6: Lê sơ, không muốn tâm sự sao?Chương 6: Lê sơ, không muốn tâm sự sao
Cô không nói với Hạ Minh Châu chuyện lòng bàn chân đau nhức
Trong phòng tiệc không thể thiếu Hạ Minh Châu, bạn bè ngủ đều cần anh đối đãi chu toàn
Cô lo lắng nếu nói cho Hạ Minh Châu biết tình hình thực tế thì anh sẽ bỏ lại tất cả, cùng cô đến phòng hóa trang
Nếu như vậy người bên ngoài sẽ chỉ cảm thấy bọn họ không có lễ nghĩa
Hạ Minh Châu không kiên trì, chỉ dặn Lê Sơ nghỉ ngơi thật tốt, lập tức bị người kéo đi uống rượu
Ra khỏi phòng tiệc, cảm giác lạnh lẽo đập vào mặt cô
Trên người cô còn khoác âu phục Hạ Minh Châu, dù vậy, cô vẫn run rẩy không thôi
Hệ thống sưởi trong đại sảnh mở đầy đủ, đột nhiên ra ngoài đại sảnh, làn da tiếp xúc với không khí lạnh lẽo ẩm ướt sinh ra phản ứng kích thích
Lê Sơ khép lại âu phục trên người, bước nhanh hơn đi về phía phòng hóa trang
Phòng hóa trang cũng không xa lắm, đi ngang qua toilet ở góc đường là tới
Lúc cô xoay người, thiếu chút nữa đựng phải người trước mặt
Lê Sơ ổn định bước chân, cô mang giày cao gót, muốn cân bằng thân thể cũng không phải chuyện dễ dàng
Lải đảo đỡ mặt tường cô mới có thể đứng vững
Hàm dưới hơi nâng lên, giương mắt nhìn người nọ, trong ánh mắt lộ ra một tia kinh ngạc, nhưng trong lòng không có chút dao động nào
"Phó tổng
Cô nhàn nhạt chào hỏi một tiếng
Lê Sơ nghiêng người, nhường đường đi ra
Phó Tự Trì dù sao cũng là cấp trên của Hạ Minh Châu, cô không tiện bảo anh đi vòng quanh cô
Cô nghiêng người hồi lâu, cũng không thấy người đàn ông có động tác gì
Giương mắt nhìn lại, trong lúc lơ đãng đựng phải đôi mắt thâm trâm của anh, con ngươi kia giống như một hồ nước sâu không thấy đáy, không một gợn sóng
Lê Sơ tránh né ánh mắt, mở miệng nhắc nhở: "Phó tổng, ngài không vào sao
"Gặp một người quen, muốn tâm sự
Giọng Phó Tự Trì trâm thấp, không nghe ra một chút cảm xúc nào
"Vậy tôi không quấy rây Phó tổng nữa
Nói xong, Lê Sơ liên xách váy vòng qua bên phải Phó Tự Trì
Vừa lướt qua, cô nghe thấy giọng đàn ông
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Lê Sơ, không muốn tâm sự sao
Lê Sơ dừng bước, mạnh mẽ quay đầu nhìn về phía Phó Tự Trì, đôi môi đỏ mọng nở rộ, nhẹ nhàng thở ra hơi thở yếu ớt
Phó Tự Trì mặc một bộ âu phục xa xỉ, tôn lên ngũ quan lạnh lùng của anh, nốt ruồi dưới khóe mắt trái giống như nét mực điểm trên mắt, khiến khuôn mặt anh lại thêm phần cao quý
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khóe miệng anh mỉm cười, thờ ơ thưởng thức chiếc đồng hồ quý giá trên cổ tay phải
Anh giống như là đang chơi một trò chơi, anh là người chủ trì, mà cô, lại chỉ là người chơi tùy ý bị chi phối
Lê Sơ cũng không muốn rơi vào bẫy của anhPhó tổng, chúng ta..
trước đây có quen nhau không?”
Cô đã nói rõ ràng như vậy, cũng vạch rõ giới hạn với anh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nơi này là con đường nhất định phải đi qua để đi toilet, không biết khi nào sẽ có người qua lại
Cô cũng không muốn người ta phát hiện giữa cô và Phó Tự Trì có liên quan qì
Trong mắt Phó Tự Trì lóe lên ý lạnh, anh nhấch khóe môi, ý cười cũng không đạt tới đáy mắt, giơ tay nhấc chân lộ vẻ thờ ơ,'Có lẽ vậy
Ánh mắt u ám dừng lại trên người Lê Sơ, giống như dây thừng trói chặt cô không thể động đậy