Mơ Tưởng Độc Chiếm Nàng

Chương 66: Chương 66




Chương 66: Chương 66Chương 66: Chương 66
"Là em, không yêu anh nữa.”
Lê Sơ không biết mình nói những lời này như thế nào, cô chỉ cảm thấy trái tim như bị khoét một đao, đau đến mức mỗi một hơi thở của cô đều khó chịu
Lê Sơ nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ
Ánh đèn đường màu quýt ấm áp bị mưa to đánh tan, chỉ còn lại một vầng sáng, khiến người ta nhìn không rõ
Cô không dám nhìn ánh mắt Hạ Minh Châu
Cô sợ mình vừa nhìn sẽ rơi vào tay giặc, sẽ mềm lòng
Nước lũ khó thu, lời nói ra khỏi miệng cũng giống như vậy, bọn họ rốt cuộc không trở về được
Lê Sơ nhẹ giọng khẩn cầu: "Hạ Minh Châu, chúng ta hảo tụ hảo tán, đừng làm cho nhau khó xử, được không
Cô gọi tên anh, cả tên lẫn họ
Cô từng gọi anh là học trưởng, từng gọi anh là Minh Châu, nhưng chưa bao giờ xa lạ gọi tên đầy đủ của anh
Cô hoàn toàn cắt đứt liên lạc giữa bọn họ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Từ nay về sau, giữa bọn họ chỉ có thể là người lạ
Hạ Minh Châu chăm chú nhìn khuôn mặt tinh xảo của cô gái, đôi mắt đỏ tươi như muốn khóc, anh đột nhiên cười một tiếng, tiếng cười kia còn lạnh hơn cả mưa đêm thu, Tiểu Sơ, nếu đây là hy vọng của em, vậy anh..
anh đồng ý với em
Anh cầm lấy áo khoác trên lưng ghế, đứng lên, giọng nói khàn khàn: "Anh đi trả tiên, lát nữa đưa em về
Ánh mắt Lê Sơ dừng lại trên đĩa thức ăn trên bàn, có rất nhiều món không hề nhúc nhích
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Rốt cuộc, bọn họ cũng không thể viên mãn ăn một bữa cơm
Lê Sơ cũng đứng lên theo, lấy áo khoác bọc chặt mình lại, cô không đề nghị chia sẻ bữa cơm này với Hạ Minh Châu, cô biết người đàn ông sẽ không chấp nhận, mà cô cũng không muốn làm cho anh khó xử
Ra khỏi cửa tiệm, mưa to xen lẫn gió lạnh thổi thẳng vào người
Cho dù là mặc áo khoác, Lê Sơ vẫn lạnh đến run rẩy
Cô đứng sau lưng người đàn ông, rụt rè nói: "Không phiền anh đưa em đi, em đón xe về là được rồi
"Không phiền
Người đàn ông không xoay người,'Em ở đây chờ anh, anh lái xe tới
Nói xong, Hạ Minh Châu lập tức vọt vào trong màn mưa, không cho Lê Sơ cơ hội cự tuyệt
Trời mưa to, tâm mắt bị hạn chế, cũng chỉ cách một con đường cái, cũng đã thấy không rõ
Lê Sơ ngẩng đầu nhìn, ánh mắt chậm rãi mơ hồ
Cô không đợi anh trở vê, mà đi vê hướng ngược lại, không có mục đích, cứ như vậy cô độc đi ở ven đường
Nước mưa đánh vào trên người cô, cô lại hôn nhiên bất giác, cả người giống như là bị rút đi linh hồn, chỉ để lại một cái xác rỗng
Điện thoại di động trong túi không ngừng rung, cô biết là Hạ Minh Châu gọi điện thoại tới, nhưng cô không muốn liên lụy đến anh nữa, không muốn cuộc sống tồi tệ của mình liên lụy đến anh
Nếu cô có thể suy nghĩ cẩn thận sớm một chút, Hạ Minh Châu cũng sẽ không vì cô mà bị cách chức, anh sẽ tỏa sáng trong công việc anh yêu thích, chứ không phải thất vọng như bây giờ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giày cao gót giãẫm vào vũng nước, Lê Sơ không thể đứng vững gót chân, lập tức ngã xuống bùn
cô nằm rạp trên mặt đất, mặc cho nước mưa cọ rửa thân thể của cô, khí lực toàn thân phảng phất đều bị rút cạn, cô ngay cả đứng cũng không đứng dậy nổi
Hạt mưa cực lớn rơi xuống người cô, thật sự rất đau rất đau
Đau đến mức cô muốn càn rỡ khóc một hồi, nhưng ánh mắt khô khốc đến nỗi ngay cả nước mắt cũng không rơi xuống được
Trên đường không nhìn thấy người đi đường, cô ngay cả xin giúp đỡ cũng không biết nên mở miệng với ai

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.