Chương 68: Chương 68Chương 68: Chương 68
Lê Sơ chớp chớp mắt, cố gắng mở mắt
Cô cảm giác được gò má mình nóng lên, ngay cả cổ họng cũng bị thứ gì đó đâm vào, đau như lửa thiêu
Đập vào mắt có thể thấy được chính là một màu tối tăm
Cô nhận ra đây không phải là phòng của cô
Giường của cô cũng không có nệm, chỉ trải hai tâng chăn bông ở trên ván giường gỗ, người nằm phía trên so với ngủ ở trên sàn nhà không có gì khác biệt
Nhưng dưới người cô lại là một tấm nệm mềm mại
Giãy dụa đứng dậy, đầu óc như muốn nứt ra, khiến cô không nhịn được nhíu mày
Lê Sơ nhớ mang máng vừa rồi mình đang ở bên đường mưa to, nhưng hiện tại, trên người cô sạch sẽ, ngay cả tóc cũng giống như được gội khô
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Là Từ Tử Khâm giúp cô tắm sao
Chân rơi xuống đất, cũng không có lạnh như trong tưởng tượng, mà là một mảnh mềm mại, tựa hồ như trên sàn nhà trải một tâng thảm lông cừu, chân giẫm lên phía trên phảng phất đặt mình trên đám mây
Lê Sơ mò mẫm mở cửa
Ngoài cửa là một hành lang u tịch, ánh đèn ảm đạm, Lê Sơ tinh tế đánh giá một phen, cho đến khi cô nhìn thấy bức tranh treo trên tường, mới giật mình nhận ra nơi cô đang ở cũng không đơn giản
Bức tranh kia là bức tranh nổi tiếng được bán đấu giá mấy năm trước, thây hướng dẫn còn từng đề cập qua trong giờ học
Lê Sơ đi chân trân, men theo hành lang đến phòng khách
Gạch lát đá cẩm thạch màu trắng gạo dưới ánh đèn chùm thủy tinh thật lớn như được vẩy một tâng tinh quang chói mắt
Bên trái phòng khách là một mặt cửa sổ sát đất, ngoài cửa sổ nhà cao tầng san sát nhau, cô thậm chí thấy được logo của tòa nhà khoa học kỹ thuật Sô
Nơi này so với cao ốc trong thương giới còn cao hơn
Ngoại trừ số 1 Giang Loan, thành phố này không còn nơi nào như vậy nữa
Số 1 Giang Loan, toàn bộ nhà ở đắt nhất Lạc Thành, giá trung bình tại hai mươi vạn mỗi căn, là địa phương mà người bình thường cố gắng cả đời cũng khó có thể với tới
Sao cô ấy lại ở đây
Trong phòng khách đèn đuốc sáng trưng, lại không có một bóng người, Lê Sơ khàn giọng gọi: “Có ai không?”
Không biết như thế nào, trong lòng cô không có lý do gì cảm thấy khủng hoảng
Trong lòng cô suy đoán nơi này có lẽ là nơi ở của Phó Tự Trì, bởi vì người cuối cùng cô nhìn thấy trước khi mất đi ý thức chính là anh
Sự thật cũng đúng như cô nghĩ
"Tỉnh rồi
Phó Tự Trì xuất hiện từ phía sau, lướt qua bên cạnh Lê Sơ
Lê Sơ bị giọng nói bất thình lình này làm cho giật mình
Cô sững sờ đứng tại chỗ, ánh mắt đi theo người đàn ông
Nhìn anh thờ ơ cởi khuy măng sét, đi tới trước tủ rượu, chọn một chai rượu vang đỏ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phó Tự đi đến sô pha, lạnh lùng nhìn Lê Sơ/Lấy hai ly rượu đỏ tới đây
Lê Sơ không kịp phản ứng
Mi tâm Phó Tự Trì khẽ lại "Phát sốt nên ngay cả đầu óc cũng cháy hỏng
Lúc này Lê Sơ mới hiểu người đàn ông đang nói chuyện với cô
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Đi đâu lấy
Giọng nói bật thốt lên khàn khàn giống như giấy nhám mài qua tấm ván gỗ
Phó Tự Trì hơi nghiêng đầu nhìn sang bên trái
Lê Sơ thuận theo tâm mắt của anh, thấy được một cái tủ thủy tinh, bên trong bày đủ loại cốc, quả thực giống như tủ triển lãm vậy
Lê Sơ không uống rượu, cũng không hề nghiên cứu rượu vang đỏ, cũng không biết nên lấy loại ly nào, chỉ biết rượu vang đỏ phải phối với ly đế cao
Cô chọn hai chiếc ly đế cao có ngoại hình khác nhau, cầm đến trước mặt người đàn ông
Người đàn ông ngôi trên sô pha, hai chân đan vào nhau, tựa hồ cũng không có ý rót rượu
Lê Sơ hiểu, anh đang chờ cô phục vụ