Mơ Tưởng Độc Chiếm Nàng

Chương 81: Chương 81




Chương 81: Chương 81Chương 81: Chương 81
Lê Sơ: [ Được
]
Lê Sơ không đề cập đến chuyện triển lãm tranh Turing, đối với cô mà nói, đây là chuyện quan trọng nhất, nhưng lúc đầu ngón tay rơi vào bàn phím điện thoại di động thì làm thế nào cũng không đánh ra chữ
Phải nói thế nào với anh đây
Chẳng lẽ trực tiếp thỉnh cầu Phó Tự Trì để anh sắp xếp vị trí tốt nhất cho cô sao
Như vậy, cô chẳng qua cũng là mượn quan hệ chiếm vị trí, ngay cả chính cô cũng khinh thường người như vậy, làm sao cô có thể làm chuyện này đây
Tác phẩm có thể trưng bày tại triển lãm tranh Turing, tác giả nào trong lòng không nhớ đến vị trí vàng của triển lãm, Lê Sơ cũng không thể ngoại lệ
Nhưng cô vẫn hy vọng có thể cạnh tranh công bằng với các tác giả khác, mà không phải dùng tiền tài quyên thế đạt được mục đích
Huống hồ, ngay cả tham gia triển lãm tranh, cô cũng phải thể hiện đủ thành ý để trao đổi với Phó Tự Trì
Khoảng bảy giờ tối, Lê Sơ thay váy dài trên người, mặc một chiếc áo sơ mi lụa trắng tay dài, phía dưới phối hợp với một chiếc quần iean
Một bộ quần áo đơn giản quy củ, sẽ không gây chú ý
Cô buộc mái tóc dài đen nhánh lên, lộ ra cái cổ trắng nõn, cả người đơn giản lại giỏi giang
Đi gặp Phó Tự Trì, cô không muốn ăn mặc đẹp, chỉ cần không phạm sai lầm là được
Chỉ cần nghĩ đến ánh mắt nóng rực của Phó Tự Trì, cô lập tức không nhịn được khẽ run lên
Xuống tàu điện ngầm, đi chừng mười phút mới đến số 1 Giang Loan
Khu nhà này mặc dù ở trung tâm thành phố, nhưng chủ yếu là căn hộ cao cấp, ra vào tất cả đều là xe sang trọng, tự nhiên sẽ không cố ý chọn ở gần tàu điện ngầm
Lúc đứng dưới lầu, Lê Sơ mới phát hiện mình nhỏ bé cỡ nào
Nhân viên lễ tân lầu một sau khi trưng cầu sự đồng ý của chủ nhà thì quẹt thẻ thang máy cho Lê Sơ
Thang máy dừng lại ở tầng 68
Đi qua hành lang rộng lớn, đến trước cửa, Lê Sơ xoắn ngón tay, hít sâu một hơi, ấn chuông cửa
Cho đến khi tiếng chuông ngừng lại cũng không có người tới mở cửa
Lê Sơ cho rằng người trong phòng không nghe thấy, đang định ấn lại lần nữa
Đúng lúc này cửa đột nhiên mở ra
Lê Sơ hơi ngước mắt lên, bất ngờ không kịp đề phòng đụng phải một đôi mắt lạnh nhạt
Mùi rượu ngọt ngào chui vào xoang mũi, mùi vị rất nhạt, như là tùng xanh sau cơn mưa tản mát ra hương thơm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Phó tổng
Lê Sơ thì thào gọi anh
Một giây sau, ngón tay có khớp xương rõ ràng nắm lấy cổ tay cô, kéo cô vào cửa
Bị người đàn ông đè ở trên ván cửa, sống lưng thon gầy dán cửa hợp kim nhôm lạnh lẽo, Lê Sơ sợ tới mức kinh hô một tiếng
Giọng nói của cô nhẹ nhàng, cho dù là kinh hô cũng giống như tiếng mèo kêu chưa đầy tháng, không có chút lực uy hiếp nào
Cô gái dung mạo xinh đẹp lộ ra thần sắc kinh hãi, càng kích thích người đàn ông trìu mến
"Đừng sợ
Phó Tự Trì khàn giọng, thấp giọng nói
Lê Sơ ngửa đầu đón nhận tâm mắt của người đàn ông
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vóc dáng Phó Tự Trì rất cao, chiêu cao Lê Sơ một mét sáu tám cũng không coi là thấp nữa, nhưng khi đứng cùng một chỗ với anh vẫn được tôn lên vẻ nhỏ nhắn lanh lợi
Phó Tự Trì bảo cô đừng sợ, nhưng đối mặt với anh, làm sao có thể không SỢ
Lê Sơ ngắt quãng nói tiếp: "Tôi..
tới lấy quần áo
"Chuyện trong nhà đã giải quyết xong chưa
Sự quan tâm đột ngột của Phó Tự Trì khiến Lê Sơ bất ngờ
Ánh mắt cô cẩn thận từng li từng tí, gật đầu "Giải quyết xong rồi
Hoa văn trên cửa cấn Lê Sơ đau sống lưng, cô cố nén không biểu lộ ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hơi thở nóng bỏng của Phó Tự Trì bao quanh cô, khiến Lê Sơ không còn đường lui, bởi vì khi đến gần, mùi rượu vốn thanh đạm cũng càng nồng đậm

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.