Chương 89: Chương 89Chương 89: Chương 89
Lê Sơ do dự vài cái, buông đũa xuống,Tôi muốn nói chuyện với anh về triển lãm tranh
Ánh mắt Phó Tự Trì lướt qua, khóe miệng nhếch lên một nụ cười
Nụ cười kia trong mắt Lê Sơ dường như có chút châm chọc
Lúc trước là cô cự tuyệt anh, bây giờ cũng là cô tự mình đến khẩn cầu anh..
Phó Tự Trì đương nhiên phải đắc ý
Anh đã ấn cô vào trong bùn lầy, khó có thể giấy giụa thoát thân
Phó Tự Trì cầm lấy khăn tay xếp trên bàn ăn, chậm rãi lau khóe miệng,'Muốn vị trí tốt nhất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Không, không phải, tôi chỉ muốn tham gia triển lãm
Lê Sơ cụp mắt, giọng nói cũng dần yếu đi
Cô có việc nhờ vả, ngay cả giọng điệu cũng không kiên cường nổi
Phó Tự Trì quét mắt nhìn cô một cái,'Đã cầu tôi, sao không cầu vị trí tốt nhất"
Lê Sơ thành thật trả lời: "Tôi muốn cạnh tranh công bằng với người khác
Phó Tự Trì cười nhạo một tiếng,Ấu trĩ
Ném khăn trong tay xuống, mười ngón tay đan chéo đặt lên bàn, anh găn từng chữ: "Em muốn công bằng, chưa chắc người khác cũng nghĩ như vậy, vị trí kia em không cần, tự nhiên có người mạnh dạn hơn đi cướp
Các ngành nghề đều có mặt tối của nó, Lê Sơ tuy rằng còn là sinh viên, chưa từng đi làm, nhưng cô cũng không phải không biết xã hội hiểm ác
Nhưng người khác như vậy lập tức đại biểu cô cũng muốn như vậy sao
Nếu như mỗi người đều không giữ được điểm mấu chốt, mỗi người đều dựa vào quyên thế, vậy hai chữ công bằng cùng chê cười có cái gì khác nhau
Cô không quản được người khác, chỉ có thể giữ được chính mình
Nếu như năng lực của cô đủ tốt, cho dù bị người đoạt đi hào quang, cũng sẽ như thường được phát hiện ở một khoảnh khắc nào đó
Cô biết mình có lẽ quá ngây thơ rồi
Nhưng Lê Sơ cũng tin tưởng ngây thơ cũng không phải là sai
Cô kiên định nhìn Phó Tự Trì/Phó tổng, tôi không cầu vị trí tốt nhất, tôi muốn cạnh tranh công bằng
Phó Tự Trì đăm chiêu đánh giá Lê Sơ, nhưng cũng không gật đầu đồng ý
Lê Sơ thấy anh đứng dậy đi ra hành lang, do dự một lát vẫn ngồi tại chỗ không nhúc nhích
Cô nghĩ, nếu Phó Tự Trì có việc gì nhất định sẽ gọi cô, thật sự không cần phải lúc nào cũng ở bên cạnh anh
Phó Tự Trì đi đến góc hành lang thì dừng bước, xoay người nhìn về phía người phụ nữ trước bàn ăn, đôi mắt híp lại, đáy lòng khó hiểu
Người phụ nữ này thật sự không biết tốt xấu, ước chừng là anh đối xử với cô quá tốt, làm cho cô quên bổn phận của mình
Sắc mặt anh trâm xuống vài phần, đáy mắt nhiễm sự tức giận,'Lại đây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ là nghe thấy giọng nói của anh khiến Lê Sơ bất giác run rẩy
Cô cứng ngắc đứng dậy, bước nhỏ đuổi theo
Phó Tự Trì đẩy một cánh cửa ra, Lê Sơ đi theo vào
Nơi này là thư phòng, sau bàn làm việc là một mặt giá sách, thiết kế màu xám đen vừa đơn giản lại cao cấp
Phó Tự Trì ngồi xuống trước bàn, nhìn máy tính, ngón tay dài gõ bàn phím, dường như đang trả lời email
Lê Sơ ngồi xuống sô pha trước cửa sổ sát đất, không dám phát ra âm thanh quấy rầy, ngay cả hô hấp cũng cố ý thật nhẹ nhàng
Không biết ngồi bao lâu, Lê Sơ bắt đầu mệt rã rời, dựa vào tay vịn sô pha ngủ thiếp đi
Phó Tự Trì giải quyết xong công việc, ngón tay thon dài xoa xoa mi tâm, thả lỏng suy nghĩ căng thẳng vì công việc
Giương mắt lên lập tức nhìn thấy người phụ nữ đang ngủ say
Khuôn mặt Lê Sơ khi ngủ điềm đạm, hô hấp nhẹ nhàng, đường nét kiều diễm bởi vì ngủ say mà mềm mại rất nhiều
Hoàn toàn không giống bộ dáng quật cường lúc trước
Lê Sơ trong lúc ngủ cảm giác được một tâm mắt nóng rực đang nhìn mình, cô sợ tới mức mở mắt ra, bất ngờ không kịp đề phòng nhìn thấy một khuôn mặt anh tuấn