Chương 91: Chương 91Chương 91: Chương 91
Cũng không ngờ, giây tiếp theo đã bị người ta bóp cằm, đôi môi mỏng của người đàn ông mạnh mẽ đè xuống, tàn nhẫn đẩy môi cô ra, tùy ý càn quét giữa răng môi cô
Lê Sơ dùng hết khí lực toàn thân chống cự, lại giống như kiến càng lay đại thụ, không có chút tác dụng nào
Xe của Hạ Minh Châu ở ngay phía trước, anh có thể phát hiện ra bọn họ bất cứ lúc nào
Xe của Phó Tự Trì nổi bật như vậy, Hạ Minh Châu sao có thể không nhận ra
Nếu anh ấy xuống xe đi tới..
Lê Sơ không dám nghĩ sâu thêm, mỗi lần nghĩ một viễn cảnh, trái tim lại lạnh lẽo một phần
Sự không chuyên tâm của Lê Sơ khiến Phó Tự Trì phẫn nộ, anh cắn mạnh môi cô, rất nhanh, anh đã nếm được một mùi vị ngọt ngào
Mùi vị này kích thích anh càng đòi hỏi sự ngọt ngào của cô
Nước mắt trong mắt Lê Sơ cuối cùng cũng thoát khỏi sự trói buộc của hốc mắt, theo gò má rơi xuống
Trên môi bị rách, đau đến mức cô nhịn không được nhíu mày, nhưng so với một chút đau đớn kia, đau đớn trong lòng mới làm cô càng thêm khó có thể chịu đựng
Nếu như không có phát sinh tất cả những chuyện này, cô và Minh Châu vốn có thể yên ổn sống chung một chỗ, bọn họ sẽ kết hôn, sẽ hạnh phúc mỹ mãn sống hết cuộc đời này
Mà không phải như bây giờ
Khoảng cách giữa hai bên chỉ có nửa con đường, lại tình nguyện muốn đối phương coi mình là người xa lạ
Cô chỉ muốn giữ lại một phần tốt đẹp cuối cùng trước mặt Hạ Minh Châu mà thôi
Ủy khuất trong lòng ngay tại giờ khắc này hoàn toàn phóng thích, cô không tiếng động khóc nức nở, môi bị người đàn ông hôn, ngay cả giọng nói cô cũng không phát ra được
Ngay cả khóc, cô cũng không thể khóc thành tiếng
Xúc cảm nóng ẩm gọi lại lý trí của Phó Tự Trì, đầu ngón tay phủ lên mặt người phụ nữ, lau nước mắt cho cô
Rời khỏi môi Lê Sơ, anh đặt lên trán cô, thở hổn hển, giọng nói mập mờ: "Muốn rời đi
Giọng nói kia tựa như ma quỷ dụ dỗ, chỉ cần nghe xong sẽ vạn kiếp bất phục
Ma quỷ không làm việc thiện, nó chỉ khiến người ta đưa ra những gì nó muốn để đổi lấy
Mà Phó Tự Trì muốn đổi lại là..
"Hôn tôi đi
Lê Sơ sửng sốt một lát, ánh mắt cô lóe lên, hốc mắt phiếm hồng chứa nước mắt, lúc nhìn vê phía Phó Tự Trì vừa ủy khuất vừa đáng thương
Lại không biết, bộ dáng này của cô sẽ chỉ làm cho đàn ông càng muốn giày vò tới cỡ nào
Thấy cô không chịu chủ động, Phó Tự Trì không nhanh không chậm nói: "Em nói xem, tôi ấn nút bấm còi sẽ như thế nào?”
Lê Sơ lập tức lắc đầu nước mắt lã chã, đáy mắt như muốn khóc,'Không cần”
Giọng cô khàn đến mức giống như bị vũ khí sắc bén cắt đứt cổ họng, lời nói vừa buồn bã vừa mềm nhữũn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô nắm chặt cổ tay Phó Tự Trì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trên cổ tay đeo một chiếc đồng hồ, Lê Sơ biết, đó là quà sinh nhật Thời tiên sinh tặng Phó Tự Trì, trị giá mấy triệu
Cô không dám chạm vào chiếc đồng hồ kia, cố ý tránh đi, sợ làm hỏng không bồi thường nổi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sức lực của cô căn bản đánh không lại Phó Tự Trì
Chỉ cần Phó Tự Trì muốn, anh có thể gạt tay cô ra, ấn nút bấm còi
Âm thanh vừa vang lên, người trong xe phía trước nhất định sẽ nhìn về phía bọn họ qua kính chiếu hậu
Lê Sơ buông tay ra, cả người mất hết khí lực
Cô đã sớm biết không phải sao, cô căn bản không đấu lại Phó Tự Trì
Lê Sơ run rẩy, chủ động đưa môi lên
Cô hôn rất vụng về, không có kỹ năng gì đáng nói
Trong lòng nhớ thương người trong xe phía trước, làm thế nào cũng không thể tập trung tinh thần
Lê Sơ hôn người đàn ông đối diện, lại dùng khóe mắt nhìn chiếc xe phía trước