Chương 92: Chương 92Chương 92: Chương 92
Cô cực kỳ sợ Hạ Minh Châu sẽ ra khỏi xe, nhìn thấy cô và Phó Tự Trì
Áp lực trên môi biến mất, Lê Sơ mờ mịt ngẩng đầu đối diện với tầm mắt của người đàn ông
Đôi mắt thâm thúy kia ẩn chứa khí lạnh, dãy Himalaya cũng không lạnh bằng ánh mắt người đàn ông
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phó Tự Trì kìm cằm Lê Sơ, lạnh lùng nói: "Tôi không thể chịu đựng được người phụ nữ hôn tôi trong lòng nghĩ đến người đàn ông khác, hiểu chưa?”
Lê Sơ cắn môi, gật đầu
Vết thương trên môi lại đau nhói, nhưng cơn đau này lại khiến cô càng thêm tỉnh táo
Cô nghiêng người về phía trước, hôn lên môi Phó Tự Trì lần nữa
Lúc này đây cô vẫn ngây ngô như trước, nhưng không nghĩ gì khác
Rất nhanh, Phó Tự Trì lập tức không hài lòng với sự vụng về của cô, đảo khách thành chủ hôn sâu hơn
Bầu không khí trong xe nháy mắt bị đốt cháy, mập mờ đến đẹp đẽ
Lê Sơ gian nan chịu đựng, trên môi nóng rát đau đớn khiến cô không nhịn được nhíu mày
Nhưng trong lòng cô sợ Phó Tự Trì bấm còi, chỉ có thể cẩn thận mặc kệ
Nụ hôn kết thúc, sắc mặt vốn tái nhợt của Lê Sơ mềm mại hồng hào như son phấn, khiến người ta muốn hái lấy
Bờ môi no đủ đỏ sâm trơn bóng, vết thương thấm từng giọt máu nhè nhẹ
Tóc rối bù xõa tung, thái dương cũng dính vài sợi tóc
Một bộ dáng điềm đạm đáng yêu
Lê Sơ nhẹ nhàng kéo ống tay áo anh, nhẹ nhàng nhắc nhở: "Phó Tự Tì, chúng ta đi thôi
Giọng nói bởi vì thở dốc mà hữu khí vô lực
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phó Tự Trì dùng một tay cầm tay lái, ánh mắt sắc bén nhìn về phía trước, Cứ mãi không bỏ được cậu ta như vậy sao
Lê Sơ không nói gì
Cô biết cô nên phủ nhận, nhưng cô không lừa được trái tim mình
Lê Sơ không muốn nói dối
Phó Tự Trì cười lạnh một tiếng, Rất tốt
Người đàn ông dùng một tay thắt dây an toàn, nhấn ga
Xe cũng không quay đầu mà trực tiếp chạy về phía trước
Trong nháy mắt khởi động, lập tức giống như mũi tên rời cung, lướt qua chiếc Audi màu xám kia
Hai tay Lê Sơ nắm chặt dây an toàn, đột nhiên cảm giác mất trọng lượng làm cô sợ tới mức trên mặt mất đi huyết sắc
Cô còn chưa kịp phản ứng, chiếc Audi màu xám kia đã biến mất trong tâm mắt
Mãi đến khi xe dừng lại ở một con phố khác, Lê Sơ mới bình tĩnh lại
Cô nhìn thẳng về phía trước, trong mắt trống rỗng, khàn giọng chất vấn: "Phó Tự Trì, anh đã đồng ý với tôi
Anh rõ ràng đã đáp ứng cô sẽ mang cô rời đi, nhưng anh vẫn trực tiếp lái ngang qua như vậy
Vậy cô nuốt xuống ủy khuất làm hết thảy rốt cuộc có ý nghĩa gì
Cô nghiêng đầu sụp đổ run rẩy nói: "Tại sao
tại sao phải đối xử với tôi như vậy
Tôi lại làm sai cái gì
Cô đã làm theo lời anh, làm không sai chút nào, vì sao vẫn có kết quả như vậy
Sau khi chia tay với Hạ Minh Châu, giữa bọn họ thậm chí một câu cũng chưa từng nói, cô tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận, nghe theo lời Phó Tự Trì, làm tnình nhân của anh
Cho dù là như vậy, Phó Tự Trì vẫn không chịu buông tha cô
Xe tắt máy, Phó Tự Trì cởi dây an toàn xuống xe
Ánh mắt Lê Sơ gắt gao nhìn theo Phó Tự Trì, nhìn anh đi về phía ghế lái phụ, mở cửa xe, mạnh mẽ kéo cô xuống xe
Cổ tay mảnh khảnh bị người đàn ông hung hăng nắm chặt, cô bị đưa tới phía trước đầu xe
Đến đêm khuya, bóng người trên đường thưa thớt, gió lạnh từng trận, kích thích thân thể Lê Sơ khẽ run
Ánh mắt Phó Tự Trì tàn nhẫn, buộc Lê Sơ nhìn về phía thân xe"Mở to mắt em, nhìn cho kỹ
Ánh mắt Lê Sơ đảo qua xe, đôi mắt cụp xuống
Đây không phải là xe của Phó Tự Trì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]