Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mông Còn Chưa Nóng Lại Phi Thăng, Hệ Thống Cầu Ngươi Thăng Chậm Một Chút

Chương 108: Ninh phụ cảnh cáo




Vân Tiếu đi vào bên cạnh lầu nhỏ.

Bởi vì hắn hỏi thăm được ở đây có thể kiểm tra thiên phú khống hỏa.

Đương nhiên, cũng hỏi thăm rõ ràng thiên phú khống hỏa rốt cuộc là cái gì.

Thiên phú khống hỏa mỗi người tu luyện đều có, dù sao phàm là người tu luyện đều có thể dùng nguyên khí thúc đẩy ngọn lửa.

Nhưng thiên phú khống hỏa có mạnh có yếu, chỉ khi đạt đến một điều kiện nhất định, mới có khả năng trở thành luyện đan sư.

Nói tóm lại, hỏa hầu luyện đan là mấu chốt, muốn luyện chế một viên đan dược đạt yêu cầu, trong đó có hàng ngàn hàng vạn lần biến hóa về hỏa hầu.

Sau khi chờ đợi một lát, Vân Tiếu đi đến điểm kiểm tra."Đây là linh đỉnh đo thiên phú, trên đỉnh có ba điểm, thiên phú thấp sẽ sáng lên một điểm, thiên phú trung bình sẽ sáng hai điểm, thiên phú cao của ngươi sẽ sáng ba điểm." Người phụ trách công việc nói.

Dứt lời, Vân Tiếu không chút do dự đặt tay lên trên.

Đỉnh lò vẫn không nhúc nhích.

Một chút tia sáng cũng không có.

Vân Tiếu ngơ ngác, quản sự cũng bối rối.

Vân Tiếu lại đổi một bàn tay khác, vẫn là không có chút động tĩnh nào."Chậc chậc, nhiều năm như vậy, phàm là người tu luyện, ít nhiều đều có chút phản ứng. Kém nhất, chẳng qua chỉ là mấy ánh sáng kia như ẩn như hiện.""Loại này là cực kỳ không thích hợp trở thành luyện đan sư.""Nhưng hoàn toàn không sáng, còn chưa từng nghe!""Ngươi là người đầu tiên ta thấy đấy!" Vừa nói, người phụ trách giơ ngón tay cái về phía Vân Tiếu, "Ngưu bức."

Vân Tiếu xám mặt, không nói gì nhìn chằm chằm vào đỉnh lò."Món đồ này của ngươi có phải bị hư không vậy? Sao ta lại không có chút thiên phú nào?"

Nếu mình không có chút thiên phú nào, hệ thống còn giao nhiệm vụ trở thành luyện đan sư cho hắn, thế này chẳng phải hố người sao?"Cái đó không thể nào."

Người phụ trách khẳng định nói, đặt tay của mình lên, quả nhiên sáng lên một điểm sáng."Ngươi xem, của ta đây không phải là có sao.""Ngươi đó, không thích hợp trở thành luyện đan sư."

Vân Tiếu nhìn cái đỉnh lò trong tay người phụ trách, mặt tối sầm lại.

Nếu mình không thích hợp làm luyện đan sư, sao hệ thống lại giao nhiệm vụ này cho mình.

Hắn ngẩng đầu, hỏi: "Chỗ các ngươi có ai là luyện đan sư lợi hại lắm không?"

Tìm được một người sư phụ lợi hại, mình có lẽ có hi vọng trở thành luyện đan sư.

Người phụ trách đánh giá Vân Tiếu, "Sư phụ càng lợi hại thì càng không thể thu người như ngươi làm đồ đệ.""Ngươi hãy dẹp ý nghĩ đó đi."

Nói xong, người phụ trách lắc đầu cười một tiếng, liền không để ý đến Vân Tiếu nữa, bận làm những chuyện khác.

Vân Tiếu thở dài một tiếng, ủ rũ bước ra khỏi điểm kiểm tra.

Sao cũng nghĩ không thông.

Vì sao hệ thống lại giao cho hắn một cái nhiệm vụ như vậy.

Bất quá hắn cũng chưa nản chí, dù sao cũng là một mạng người.

Cho nên trong khoảng thời gian tiếp theo, hắn lại đi khảo nghiệm thiên phú nhiều lần, thậm chí còn không tin kỳ lạ muốn đi xin học nghề.

Nhưng không có ngoại lệ, tất cả đều bị người ta đuổi ra ngoài.

Thời gian thoáng một cái trôi qua mười chín ngày.

Còn lại ngày cuối cùng…

Lúc này Vân Tiếu đứng trước cửa luyện đan sư công hội của Đan Thành.

Nơi này là trung tâm của cả Đan Thành, cũng là nơi mà tất cả luyện đan sư ao ước.

Có thể vào được luyện đan sư công hội, chính là biểu tượng cho địa vị.

Nếu nơi này là nơi trâu bò nhất của cả Đan Thành, thì những luyện đan sư trâu bò nhất định không ít.

Đây là hi vọng cuối cùng của hắn.

Vân Tiếu chỉnh lại quần áo một chút, chỉnh tề bước vào trong.

Chỉ là còn chưa vào đến cửa liền bị hộ vệ giữ cửa ngăn lại."Ngươi từ đâu tới vậy? !" Hộ vệ quát lớn."Ta đến tìm sư phụ." Vân Tiếu trả lời."Sư phụ ngươi là ai ?"

Hộ vệ lớn tiếng hỏi, lời nói mau lẹ, thần sắc nghiêm nghị."Ấy..." Vân Tiếu nhún vai, "Cái này không phải đang tìm sao."

Dứt lời, hộ vệ kia liền trực tiếp bắt đầu đuổi người, xô đẩy Vân Tiếu ra ngoài.

Vân Tiếu có hơi tức giận, "Thật không biết dễ nói chuyện à? Sao lại động tay động chân thế?""Cút!"

Hộ vệ kia sắc mặt lạnh lẽo, nghiến răng quát.

Vân Tiếu liếc mắt, nhưng cũng không vì vậy mà từ bỏ.

Bị một người đuổi ra, liền đến hỏi người khác có nhận đồ đệ hay không.

Nhiều lần bị cự tuyệt, lại nhiều lần tiến đến.

Từ đầu đến cuối không từ bỏ.

Lúc này, một lão giả tóc xám đã có tuổi từ luyện đan sư công hội đi ra, bên cạnh đi theo một tiểu đồng.

Lão giả tóc xám dừng lại dưới mái hiên, nhìn thấy người trẻ tuổi kiên trì không ngừng dưới ánh nắng chói chang.

Trong mắt có vẻ kính nể."Đứa trẻ này, nghị lực không tệ đấy chứ."

Lúc này, tiểu đồng bên cạnh cũng ngẩng đầu lên.

Nhướng mày."Sư phụ, đây chính là người trước đó ta kể với người, người mà đến cả thiên phú khống hỏa cũng không có ấy." Tiểu Thất cau mày nhìn Vân Tiếu.

Dừng một chút, tiếp tục nói, "Sau đó nghe người trong lầu nói, hắn bị bọn ta tiên vân lâu đuổi ra ngoài xong, đã đến chỗ đo thiên phú khống hỏa ở bên cạnh.""Thiên phú thế nào?" Hóa Lăng hỏi."Không có thiên phú." Tiểu Thất thật thà trả lời.

Hóa Lăng chớp mắt, mang theo kinh ngạc, "Không có thiên phú? ? ? Không có một chút nào sao?"

Tiểu Thất gật đầu, "Đúng, hoàn toàn không có."

Hóa Lăng nghe vậy, ánh mắt kính nể trong lòng tắt ngúm.

Hắn liếc nhìn Vân Tiếu, thở dài, sau đó muốn đi.

Vừa nhấc chân, lại nghe thấy giọng của lão hữu vang lên bên cạnh."Hóa Lăng à, ngươi nhìn kìa, đứa trẻ đó."

Một ông lão tóc bạc vừa mới từ luyện đan sư công hội đi ra nói.

Người này chính là một trong năm môn chủ của luyện đan sư công hội, Môn chủ Tổ An.

Cũng là lão hữu của Hóa Lăng.

Hóa Lăng thuận theo hướng Tổ An chỉ nhìn sang, rất nhanh sẽ thu hồi ánh mắt."Sao, ngươi vừa mắt với đứa trẻ đó sao?" Hóa Lăng hỏi, "Thiên phú của đứa trẻ này không được đâu."

Tổ An chắp tay sau lưng, vui vẻ nhìn Vân Tiếu đang tìm sư phụ dưới ánh nắng gay gắt."Dựa vào nghị lực này, có thể bù lại sự thiếu sót về thiên phú của hắn đó nha."

Hắn cảm thán, tặc lưỡi một tiếng, "Đợi đấy, đồ nhi này ta thu định rồi."

Hóa Lăng muốn nói gì đó, còn chưa kịp nói thì đã thấy Tổ An chắp tay sau lưng sải bước hướng phía Vân Tiếu mà đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.