Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mông Còn Chưa Nóng Lại Phi Thăng, Hệ Thống Cầu Ngươi Thăng Chậm Một Chút

Chương 11: Đây là bực nào tinh thần




Đáng tiếc a, đáng tiếc a! Đám trưởng lão đều thương tiếc khôn nguôi, mắt đỏ hoe xoay người lại chuẩn bị tiếp tục chiến đấu.

Bỗng nhiên, một đệ tử chỉ tay về phía đám người, duỗi thẳng cánh tay không ngừng run rẩy, hai mắt trợn tròn."Mau nhìn a, hắn, hắn, hắn, hắn cư nhiên đứng lên!" Tiếp theo là tiếng kêu sợ hãi của một đệ tử khác: "Hắn thật sự đứng lên rồi!!!” Mọi người không hẹn mà cùng quay đầu nhìn lại, liền thấy ở nơi bị đám người bao phủ, một người toàn thân máu me đứng lên.

Không phải đệ tử của Huyền Thiên tông kia thì là ai?

Sau một khắc, mọi người Thiên Ma tông ùa lên.

Nhưng đệ tử kia cư nhiên lại lần nữa vung kiếm xông lên nghênh chiến, không chỉ không lùi một bước, thậm chí bằng sức một người ép toàn bộ đội ngũ Thiên Ma tông phải lùi lại!

Hắn như Diêm Vương từ địa ngục leo lên đòi mạng, lại giống như Tu La khát máu, dùng hơi tàn chém giết giữa đám người Thiên Ma tông.

Rất nhanh, sự kiên trì và hung hãn khủng bố của Vân Tiếu đã chọc giận người của Thiên Ma tông.

Trong khoảnh khắc, toàn bộ người của Thiên Ma tông đều nhắm về phía hắn mà đi.

Người của Huyền Thiên tông thấy vậy kinh hồn bạt vía, lo lắng nhìn chiến sĩ đang chém giết giữa vòng vây trùng trùng điệp điệp kia.

Đám người rất nhanh nhấn chìm đệ tử kia, hắn lại ngã xuống."Không!" - trưởng lão Huyền Thiên tông nói, giơ tay áo lau khóe mắt đang rớm lệ, cả người như già đi mấy phần, mắt đỏ hoe vành mắt nói: "Thật đáng tiếc, một đệ tử tốt như vậy, không nên để hắn đến đây bỏ mạng".

Những người xung quanh cũng xôn xao không ngừng, sự dũng cảm và kiên trì bất khuất kia đủ để khiến họ cảm động.

Bọn họ cũng rất muốn xông lên hỗ trợ.

Chỉ là, xung quanh họ cũng có vô số địch nhân, căn bản không thể nào thoát thân ra được.

Cho nên chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn ngã xuống.

Bọn họ đều đã tuyệt vọng rồi.

Chỉ là một khắc sau, họ lại nhìn thấy cái bóng dáng quen thuộc kia đứng lên từ giữa đám người.

Sau đó, tiếp tục vung kiếm chém giết.

Cảnh tượng này, đã rung động sâu sắc đến tất cả mọi người có mặt.

Thậm chí khiến những người của Huyền Thiên tông cũng phải đỏ hoe cả mắt.

Đây... Là một tinh thần cao đẹp nhường nào!

Chỉ là rất nhanh, hắn lại ngã xuống.

Nhưng rất nhanh, hắn lại đứng lên.

Lần lượt ngã xuống, rồi lại lần lượt đứng lên… Khoảnh khắc đó, cái bóng dáng kia đã lay động đến từng sợi dây trong tim của mỗi một người Huyền Thiên tông.

Mỗi một lần bóng dáng đó đứng lên, đều tựa như một chiến thần hạ phàm, rạng ngời trên chiến trường. Cũng làm rung động trái tim của tất cả mọi người.

Cũng khơi dậy nhiệt huyết của toàn bộ Huyền Thiên tông!

Ánh mắt tĩnh lặng tuyệt vọng của họ từ từ sáng lên.

Nhìn bóng dáng kia, giống như những người rơi vào bóng tối vô tận thấy được ánh sáng.

Còn vào giờ phút này, Vân Tiếu bị đám người vùi lấp rồi lại ngã xuống, phun một ngụm máu, chửi một tiếng “mẹ nó”.

Càng giết nhiều người, thi thể dưới chân càng nhiều.

Thiên Ma tông xông tới quá nhiều người, phòng thủ thì không thành vấn đề, nhưng thi thể quá nhiều dưới chân dễ bị trượt chân té ngã... Chỉ cần động đậy một chút là bị trượt chân ngã ngay.

Dù Thiên Ma tông không gây cho hắn một chút tổn thương nào, nhưng bị xác chết của bọn chúng đạp trúng mấy cái rồi ngã, mông cũng muốn vỡ ra."Cũng sắp đến hầm mỏ rồi, ngươi cứ nghỉ ngơi cho khỏe dưỡng sức đi.""Ơ, không đúng, ta cảm thấy nguyên khí của ngươi dao động, ngươi đang chiến đấu sao?"

Trong chiếc giới chỉ, tiếng của Đạm Đài Dao truyền ra: "Là ta sơ suất, gần đây ta đang trong giai đoạn dưỡng bệnh nhỏ, không có chú ý đến ngươi ngay lập tức."Bây giờ ngươi cứ theo cách ta nói mà làm, trước tiên rời khỏi rìa chiến trường, cẩn thận ứng chiến, đừng xông vào đám đông, tất cả đều lấy việc từ từ nâng cao kinh nghiệm chiến đấu làm chủ, nếu thật sự gặp nguy hiểm, bất cứ lúc nào hãy nhắc ta, ta sẽ giúp ngươi xuất thủ giải quyết phiền phức."

Nghe thấy trong đầu những âm thanh lải nhải này, Vân Tiếu không nhịn được liếc mắt."Đại tỷ, tỷ có thể dành dù chỉ một chút tâm trí xem xét tình hình trước đã rồi nói có được không?""Sao? Gặp nguy hiểm rồi sao?"

Giọng Đạm Đài Dao lạnh đi, tâm thần đột nhiên được thả ra.

Liền nhìn thấy Vân Tiếu toàn thân đẫm máu đang lao vào đám người hàng trăm người."Tiểu tử ngươi..." nàng kinh ngạc thốt lên, định chuẩn bị ra tay giúp đỡ.

Nhưng một khắc sau.

Liền nhìn thấy Vân Tiếu giống như một chiến thần, chém gục liền mấy chục người."Ngươi, thực lực của ngươi? Lúc nào đạt tới Tiên Thiên vậy? Chẳng phải ngươi vẫn còn là Hậu Thiên sơ kỳ sao? Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?"

Vân Tiếu chém chết hơn mười người trước mắt, lau vệt máu trên mặt, thong thả nói: "Đại tỷ, tỷ cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi, không cần tỷ nhúng tay đâu."

Vừa nói, Vân Tiếu lại lần nữa lao vào đám người Thiên Ma tông chém giết.

Còn trong đầu, vẫn cứ "keng" không ngừng.

Cách đó không xa, Huyền Thiên tông cũng đồng thời bùng nổ tiếng gào thét chấn động lòng người."Hắn chỉ là một tiểu đệ tử vô danh, nhưng hắn cam nguyện vì tông môn của ta mà chiến đấu, cam nguyện chết vì muôn người trong chúng ta!!!""Hắn sinh tử không sợ hãi, một mình chống đỡ vạn quân Thiên Ma tông! Ngã xuống hết lần này đến lần khác vẫn có thể đứng lên! Phần kiên nghị, phần dũng cảm này thật khiến người cảm thấy khâm phục biết bao.""Hắn chỉ có một thân một mình, dùng máu thịt ngăn cản hơn 1000 địch nhân tấn công, còn chúng ta đối mặt với hai ba kẻ địch liền run sợ, đây thật là xấu hổ!""Cho dù với tư cách trưởng lão, ta cũng cảm thấy tự hổ không bằng!""Cho nên hôm nay, chúng ta sao có thể phụ hắn!!!"

Vị trưởng lão giơ kiếm hô to, máu tươi trên kiếm nhỏ xuống mặt hắn, trong khoảnh khắc lại mang cảm giác của Tu La.

Sau một khắc, đệ tử Huyền Thiên tông đồng thanh hét lớn, cổ họng khản đặc giơ cao cánh tay nghiêm nghị gào thét: "Chúng ta không thể phụ hắn!!!""Chúng ta không thể phụ hắn!!!""Chúng ta không thể phụ hắn!!!""Chư vị, cùng ta giết!!!"

Trưởng lão cầm kiếm xông lên, đầu lao vào giữa đám người Thiên Ma tông."Giết!!!"

Tiếng rống giận rung trời xé tan gió trong thung lũng, mùi máu tanh nồng nặc tràn ngập lên sự tuyệt vọng thấy chết không sờn cùng hy vọng hướng về cái chết mà sinh.

Ánh sáng yếu ớt trong thung lũng chiếu xuống vô số lưỡi kiếm, đâm thủng tuyệt vọng, cũng chém thẳng vào đám người dày đặc của Thiên Ma tông.

Trong chốc lát.

Đánh giáp lá cà.

Tiếng chém giết vang trời.

Vân Tiếu đã sớm biến thành một cái máy móc lao về phía trước, toàn thân đẫm máu, hắn đột nhiên phát hiện người nhắm vào mình đã ít đi.

Hắn ngẩng đầu lên nhìn, có lẽ phát hiện ra đệ tử Huyền Thiên tông đã xông lên tiếp viện hắn, giúp hắn nghênh chiến hàng ngàn kẻ địch.

Vân Tiếu nhìn những đệ tử Huyền Thiên tông này, sắc mặt nhất thời trầm xuống.

Tức giận thật.

Hắn đang "keng" sảng khoái thì đám người này chạy tới làm gì không biết.

Nhưng hắn cũng không thể nói: "Các ngươi làm ảnh hưởng đến việc tăng cấp công pháp của ta đấy à?"

Hắn chỉ có thể làm bộ làm tịch, nghĩa chính ngôn từ hô lên: "Các ngươi mau lui xuống đi, chỗ này nguy hiểm, để một mình ta ngăn chặn là được rồi."

Nhưng ai biết, Vân Tiếu vừa dứt lời, vị trưởng lão dẫn đầu nhất thời lau một cái khóc."Vù vù... Nghe một chút xem, mau nhìn xem, đây là một loại tinh thần hi sinh bản thân như thế nào chứ?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.