Ninh Cẩm vội vã chạy đến luyện đan sư công hội thì thấy rất nhiều đệ tử danh môn Đan Thành cùng con cháu thế gia đã đến bên ngoài.
Chỉ là... bọn hắn toàn bộ đều bị ngăn ở bên ngoài.
Bởi vì Vân đại nhân nói, hắn không thích ồn ào.
Người duy nhất được vào là Tạ Cừu, do chính thành chủ phụ thân dẫn vào.
Ninh Cẩm cũng bị ngăn ở bên ngoài.
Đứng một ngày, ngày thứ hai tiếp tục đứng.
Dưới ánh nắng gay gắt, rất nhiều người vẫn kiên trì đứng bên ngoài chờ đợi.
Chỉ là vị Vân đại nhân này... Vào luyện đan sư công hội liền không ra nữa.
Một lát sau, từ trong công hội có một người đi ra.
Chính là Tạ Cừu, con trai thành chủ.
Hắn đắc ý vênh váo, mặt đầy vẻ kiêu ngạo và vui mừng.
Liếc nhìn mọi người, hắn xuy một tiếng: "Các ngươi đứng đây có ích gì? Cút đi cho khuất mắt, đừng ở đây làm Vân đại nhân khó chịu!"
Hai ngày nay, hắn ở chung với Vân đại nhân rất tốt.
Hắn không muốn bất cứ kẻ tôm tép nào trong đám này leo lên được quan hệ với Vân đại nhân!
Vân đại nhân đã nói, hắn rất ưng ý người bạn này.
Vậy thì hắn phải trở thành người bạn tốt nhất của Vân đại nhân.
Những người khác mưu toan tiếp cận Vân đại nhân, hắn tuyệt đối không cho phép!
Sau khi quát lớn, Tạ Cừu ngạo mạn rời đi.
Mọi người mặt mày lấm lem bụi đất, chờ lâu như vậy mà không có chút hy vọng nào, đừng nói kết giao, đến mặt cũng không thấy được.
Có người thở dài kêu rên, có người lắc đầu không cam tâm.
Chỉ có Ninh Cẩm, ánh mắt nhìn chằm chằm bóng lưng Tạ Cừu đi xa.
Hôm nay không thể trực tiếp tiếp xúc với Vân đại nhân, vậy thì coi Tạ Cừu là bàn đạp để có thể đến gần hắn, đó là lựa chọn tốt nhất!
Rất nhanh, hắn tựa hồ nghĩ ra điều gì, như làn khói chạy về phía Tạ Cừu."Tạ công tử chậm đã!" Ninh Cẩm lớn tiếng đuổi theo.
Tạ Cừu nghe thấy tiếng, quay đầu nhìn Ninh Cẩm đang chạy tới."Chuyện gì?" hắn hỏi."Tạ công tử, ta là Ninh Cẩm của Ninh phủ, ta khác với bọn họ!" Ninh Cẩm quả quyết nói, "Bọn họ đến đây để kết giao với Vân đại nhân, ta khác, ta là để kết giao với Tạ công tử!"
Tạ Cừu vẫn biết đến Ninh phủ, một vọng tộc của Đan Thành. Hắn rất ghét Ninh Hoài của Ninh phủ.
Nghe nói Ninh Cẩm và Ninh Hoài có quan hệ không tốt. Kẻ thù của kẻ thù thường khiến người ta có chút thiện cảm."Ồ?" Tạ Cừu hứng thú nhướn mày.
Trước kia, có rất nhiều người muốn kết giao với hắn, nên hắn thấy cũng bình thường.
Nhưng bây giờ thì khác... Đều là muốn kết giao với Vân đại nhân.
Lúc mọi người đều muốn kết giao với Vân chuyên gia, thì lại có một người muốn kết giao với mình, cảm giác thật khác biệt."Vân đại nhân có lợi hại đến đâu thì cũng không phải người Đan Thành, Tạ công tử thì khác, sau này cả Đan Thành này có lẽ đều do một mình ngài quyết định? Hơn nữa, Tạ công tử phong lưu phóng khoáng, tuấn tú lịch sự, đối nhân xử thế lại trượng nghĩa, toàn bộ Đan Thành ai mà chẳng ba ba nhi muốn kết giao với ngài đâu? Ta tự nhiên cũng không ngoại lệ!"
Nghe Ninh Cẩm nói, Tạ Cừu rất hài lòng: "Xem ra ngươi cũng thật tinh mắt, hơn hẳn thằng anh phế vật mắt mù của ngươi.""Muốn kết giao với ta cũng không phải là không thể. Nhưng mà..." Tạ Cừu nhìn Ninh Cẩm, cười một tiếng: "Ai cũng biết ta và anh ngươi là kẻ thù, nếu ngươi có thể làm một chuyện khiến ta hài lòng, ta liền đồng ý yêu cầu của ngươi."
Ý của hắn rất rõ ràng, muốn Ninh Cẩm ra tay với Ninh Hoài.
Còn nặng nhẹ ra sao thì tùy vào Ninh Cẩm.
Đối với yêu cầu này, Ninh Cẩm không chút nghĩ ngợi liền đáp: "Tạ huynh yên tâm, ta nhất định sẽ khiến ngươi hài lòng!""Ta đã sớm không vừa mắt hắn rồi."
Hắn nhếch môi, nở nụ cười đầy giễu cợt.
Lần này, hắn có thể quang minh chính đại dạy dỗ Ninh Hoài rồi. Không ai có thể cản được.
Cho dù là phụ thân, nếu biết hắn làm vậy để kết giao với Vân công tử, chắc cũng sẽ không ngăn cản."Đúng rồi." Tạ Cừu dường như nghĩ đến điều gì đó, bổ sung thêm: "Anh trai ngươi dạo gần đây có quen một người bạn mới, nếu ngươi có thể tiện thể dạy dỗ cả hắn, biết đâu ta sẽ cao hứng hơn. Càng ác càng tốt."
Ninh Cẩm trịnh trọng lại hưng phấn gật đầu: "Tạ huynh yên tâm, ta nhất định sẽ làm ngươi vui vẻ!"
